[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 24
Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:41:38
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Lúc , phòng thôi miên yên tĩnh đến khác thường.
Dung Thu đang ở vị trí mà Triệu Đông Kỳ rời khỏi.
Cả nóng bừng, tựa như vớt từ trong nước. Trán đẫm mồ hôi, những sợi tóc ướt dính thành từng lọn đen bóng, sáng lấp lánh ánh đèn.
Mồ hôi cằm mất kiên nhẫn lau , tóc mái quá dài, Dung Thu dứt khoát vuốt hết đầu, để lộ vầng trán trơn bóng, đầy đặn và xinh .
Sau đó, sắc mặt của beta khôi phục bình thường.
Đây là phòng thôi miên, ngoài chính là thôi miên sư Triệu Đông Kỳ. Cậu nhớ rõ đến đây để xóa ký ức, nhưng ký ức xóa là gì, quên mất.
điều đó quan trọng.
Chắc là ký ức đáng để nhớ. Đã quên thì thôi, quên là xong.
Tuy , trong đầu vẫn như một vùng mơ hồ căng nhức. Cậu đó là di chứng của việc tái tạo ký ức.
Cậu chỉ nhớ cần xem nhật ký, trong tiềm thức, điều đó vô cùng quan trọng.
Beta vẫn giữ tư thế ôm túi, nhưng dáng vẻ và biểu cảm khác : vai thẳng, lưng thẳng, hai chân đặt vững vàng trông bình tĩnh và tự nhiên.
Ba phút .
Trên bàn đá cẩm thạch mặt đặt một quyển nhật ký cũ kỹ, lật xem và ghi chép bao nhiêu . Giấy ngả vàng, từ trang 235 đến 397 rách mất một đoạn, gần một phần ba trang biến mất vô cớ.
nét chữ những trang còn tinh tế và ngay ngắn khác thường.
Dung Thu lật đến trang 397, đôi mắt sâu thẳm lóe lên ánh sáng xanh lạnh, sắc bén và sáng rõ—
【Cậu một yêu, tên là Tần Dã, là một cô nhi beta.】
Ừ, yêu, cũng là một cô nhi beta.
Từ phận đến giới tính, bọn họ thật sự xứng đôi.
Dung Thu hài lòng gật đầu.
Trang tiếp theo,【Năm 364 Tinh tế, ngày 1 tháng 8, yêu của c.h.ế.t trong tay hải tặc tại quân khu thứ 13.】
Dung Thu khẽ nhíu mày.
Người yêu của … c.h.ế.t ?
Chỉ thoáng nghi ngờ trong một giây, liền bình thản tiếp nhận.
Phải, c.h.ế.t .
Điều trùng khớp với ký ức của , gì sai cả.
Cậu ngạc nhiên vì điều gì chứ?
Hai mươi phút , xong bộ những dòng chữ trong sổ, Dung Thu khép , khẽ thở một nhẹ nhõm.
Khó trách đến đây làm thôi miên. Trong nhật ký ghi rằng từng theo đuổi Tần Dã, giặt quần áo, nấu cơm, phục tùng vô điều kiện tuy chút giống một “con ch.ó trung thành”, nhưng Dung Thu vẫn thể thấy rằng đây thật sự yêu Tần Dã, mà Tần Dã cũng yêu .
Bọn họ từng coi như sinh mệnh mà đối đãi… Rõ ràng yêu sâu đậm đến thế, mà âm dương cách biệt.
Chắc hẳn là vì chịu nổi nỗi đau mất yêu nên mới quyết định đến đây thôi miên.
Dung Thu vuốt nhẹ bìa sổ cũ kỹ, từ khi thôi miên kết thúc đến giờ, trong lòng hiếm khi dâng lên một tia dịu dàng. Xem quá trình thôi miên thành công, khi đến cái tên “Tần Dã”, còn đau khổ, chỉ còn sự bình thản và mềm mại.
cảm giác ôn nhu ngắn ngủi, chỉ kéo dài vài thở.
Ngay đó, Dung Thu bắt đầu cảm thấy khô nóng.
Không chút dịu dàng, nhét cuốn sổ cặp, chỉnh nếp áo, nhanh chóng rời khỏi phòng.
Bất kể sống c.h.ế.t, Tần Dã vẫn là yêu.
Cả đời , sẽ bao giờ quên Tần Dã.
Dung Khâm ở ngoài đợi thêm hai mươi phút. Biết Dung Thu đang nhật ký, cũng thúc giục.
Càng tiếp xúc, càng cảm thấy đau lòng cho Dung Thu.
Nếu Dung Thu thật sự là em trai ruột của thì mấy. dù , cũng chẳng .
Dung Thu coi như trai, tin tưởng như , cũng coi Dung Thu như em ruột mà đối đãi.
Tự nhận là “ ”, Dung Khâm nở nụ hiền hòa, nhưng thấy chờ mãi thấy , mở quang não, bắt đầu xử lý văn kiện của công ty và quân khu.
Giữa chừng, nhận cuộc gọi của Tần Trạch Tây.
Dung Khâm mấy vui vẻ tiếp máy. Trước đây, giữa hai từng xảy mâu thuẫn nhỏ, rõ ràng là Tần Trạch Tây gây chuyện, mà đến giờ vẫn chịu nhận .
Alpha vẫn là Alpha, kiêu ngạo khắc tận xương tủy, chẳng bao giờ đổi.
Lần , giọng của Tần Trạch Tây dịu dàng đến lạ: “A Khâm, em còn về? Cơm tối chuẩn xong, đều đang đợi em.”
Dung Khâm sofa, liếc đồng hồ tường, nhướng chân lên: “Bên ngoài việc, bận.”
Giọng rõ ràng mang chút qua loa.
Cảm nhận sự lạnh nhạt, Tần Trạch Tây trầm mặc vài giây, đổi giọng, mang theo chút uất ức: “Còn bận chuyện của beta đó ? Em thích ? Rõ ràng chỉ mới gặp ba …”
“Có duyên gặp ba thì .” Dung Khâm dừng , nhàn nhạt : “Em chỉ xem như em trai. Hơn nữa em đối xử với , chẳng cũng nhờ ơn em trai ban tặng ? Nếu trêu chọc beta nhà thất bại, cũng đến lượt em mặt dàn xếp.”
Tần Trạch Tây vội đỡ cho Tần Mục Dã: “ A Dã cũng hẳn là .”
Dung Khâm hừ lạnh một tiếng.
Không đoán cảm xúc của bạn lữ, Tần Trạch Tây đành hạ giọng, nhỏ: “Lần A Dã phát tác dễ cảm kỳ, là giai đoạn cao trào, tiêm hơn mười mũi mới định . Lần Tần gia bên vẫn đang gây khó dễ cho , còn cho bao nhiêu Omega đến thử phản ứng, cũng .”
Dung Khâm lạnh: “Đó chẳng là ‘phúc phận’ của Alpha các ? Những Alpha nhà hào môn, ai mà chơi bời hoa nguyệt.”
Tỷ như tên Tô gia , rõ, Omega danh phận của hơn mười . So , Tần Mục Dã chỉ một bạn giường, cũng xem như nhân phẩm.
Dung Khâm vẫn đồng tình.
Khi Tần Mục Dã b.a.o n.u.ô.i một bạn giường, hơn nữa là beta, trong lòng như xát muối, vô cùng khó chịu.
Song cũng hiểu rõ thực tế.
Trong Liên Bang, AB thể ở bên , vì ghét bỏ, mà vì phù hợp về thể chất.
Anh và Tần Trạch Tây là một ngoại lệ hiếm hoi. Chính nhờ sự khác thường trong tuyến thể của Tần Trạch Tây mà hai mới thể kết hợp. hiểu rõ lý do vì AB yêu ít đến .
Alpha thời kỳ dễ cảm, còn beta thể xoa dịu. Không ai cũng may mắn như , gặp một Alpha chu kỳ dễ cảm, thậm chí còn bài xích Omega.
Tần Mục Dã giống Tần Trạch Tây, nhất định kết hợp với Omega cấp S.
Cho nên Dung Khâm mới phản đối chuyện giữa Dung Thu và Tần Mục Dã.
Điều thể làm, là cắt đứt mối quan hệ thật sạch khi Tần Trạch Tây can thiệp. Anh hiểu bạn lữ của , tàn nhẫn đến mức nào, rõ.
Nếu thật để Tần Trạch Tây tay, e rằng Dung Thu sẽ chẳng còn đường sống.
Dung Khâm nhớ hình ảnh đêm hôm đó, thanh niên gầy yếu bên cầu vượt, giống như một trang giấy gió hong suốt trăm năm, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ nát.
Giờ thế , coi như đủ .
Tiểu beta lẽ sẽ đau một thời gian, nhưng quên , sẽ thể bắt đầu . Dù cũng hơn là tiếp tục sống cái bóng của Tần Mục Dã, đến mức tự hủy hoại bản .
Về , Dung Thu và Tần Mục Dã đường ai nấy .
Dung Khâm suy tính của .
Còn Tần Trạch Tây bên thì bối rối. Từ đến nay vẫn tự nhận đoan chính, mà bỗng liệt hàng “Alpha hào môn trăng hoa”, khiến y ấm ức dám cãi.
Khi mới thích Dung Khâm, tính tình cứng rắn, dù là beta nhưng cốt cách còn mạnh hơn phần lớn Alpha. Y tốn ít công sức mới theo đuổi . Giờ còn dám tranh cãi.
Kẻ làm sai sợ nhất là nhắc chuyện cũ. Mà những món nợ y nợ Dung Khâm… chồng chất lẽ cao đến ba mét. Chỉ cần nghĩ đến, trái tim y liền run lên lạnh buốt.
Dung Khâm để y kịp gì thêm, duyệt xong văn kiện cuối cùng, lạnh nhạt : “ , vấn đề mỏ quặng A em giải quyết xong. Kế tiếp, em sẽ đến quân khu thứ mười ba một thời gian.”
Tần Trạch Tây im lặng.
Y Dung Khâm , mỗi là mấy tháng gặp mặt. trầm mặc hồi lâu, y vẫn chỉ thể thấp giọng đáp: “Đều tùy em.”
“Thích thì .”
Cậu đơn vai vác túi bước , liền thấy Dung Khâm hiểu bật khẽ, đè thấp giọng, đang gì với trong điện thoại. Trên bàn , mấy quả cà chua nhỏ dùng tăm xỉa răng chọc gần nát.
Dung Thu ở bên cạnh sofa đợi , lên tiếng quấy rầy.
thấy Dung Thu , Dung Khâm lập tức dứt khoát cúp điện thoại.
Hai đều im lặng gì.
Dung Khâm chút lo lắng.
Không Dung Thu còn nhận , Triệu Đông Kỳ xóa sạch cả những ký ức hữu dụng khác.
“Tiểu Thu, em còn nhớ rõ…” là ai ?
“Em nhớ rõ.”
Dung Thu ngắt lời , thuận tay vuốt phần tóc mái dính trán đầu, thoải mái và sáng sủa: “Anh là Dung Khâm.”
Dung Khâm gật đầu, nhẹ nhàng đáp tiếng “” .
Không ảo giác , Dung Thu như một con thỏ chỉ cần chọc nhẹ liền chạy mất. Mà hiện tại, tuy vẫn như cũ, nhưng ít vài phần mềm mại trẻ con, thêm đó là sự trầm , tự nhiên và điềm đạm.
Khí chất quả thật là thứ huyền diệu. Nó thể khiến hai khuôn mặt giống hệt toát hai trạng thái khác biệt.
Thấy Dung Khâm yên , Dung Thu chủ động bước tới hai bước.
Cậu chỉ mơ hồ quên mất ký ức về ai đó, còn những chuyện khác vẫn nhớ rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-24.html.]
Anh Dung Khâm là .
Nếu Dung Khâm, e là đau khổ đến mức mất mạng. Hơn nữa, chỉ dựa một , chắc chắn thể tìm phòng khám tâm lý giỏi như .
lúc , Dung Thu cảm thấy phản ứng của Dung Khâm phần kỳ lạ.
Vì Dung Khâm khẽ nhếch môi, dùng ánh mắt xa lạ để ? Anh Dung Khâm là đang lo nhận ?
Sao thể chứ.
Người nào đối với , đều sẽ nhớ kỹ. Như giáo sư Nhậm ở Đại học A, như viện trưởng viện phúc lợi cùng các dì chăm sóc bọn họ, và đặc biệt là khiến thật may mắn gặp, Dung Khâm.
Cho nên Dung Thu mỉm , nụ trong trẻo mang theo chút mát lạnh.
Nụ đó khiến Dung Khâm cảm thấy kỳ lạ. Không hiểu vì , cảm giác như đang soi gương.
Dung Thu nhận tâm trạng phức tạp của đối phương, dịu giọng : “Mấy ngày nay vất vả cho , Dung Khâm.”
Beta chân thành, cảm kích thật lòng. Như thể vẫn thấy đủ, còn tiến lên thêm vài bước, dang tay ôm chặt đàn ông mặt một cái thật lớn.
?????
!!!!!
Gì, gì, gì !
Beta đúng thật là khác hẳn .
Rất, nhiệt tình.
Dung Khâm cái ôm bất ngờ làm đỏ bừng cả mặt.
Rõ ràng chỉ ôm đến năm giây, mà tay chân cứng đờ, đến lúc lái xe khởi hành suýt chút nữa đ.â.m dải cây xanh phòng khám.
Dung Thu ghế phụ, kinh ngạc đầu: “Anh Dung Khâm?”
“Không gì.”
Dung Khâm ho nhẹ một tiếng, cố che giấu sự ngượng ngập của : “ , em thấy thế nào khi thôi miên?”
Dung Thu nhớ một lát, thoải mái : “Cũng , bộ quá trình thôi miên giống như ngủ một giấc , chỉ là khi tỉnh nóng. , Dung Khâm, em một ái nhân tên là Tần Dã ?”
“Ơ?”
Tay cầm vô lăng của Dung Khâm khựng .
Không ký ức đó xóa ? Sao vẫn còn nhớ đến tên tra A ?
Dung Khâm vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đáp tự nhiên: “Nhớ chứ, ?”
Dung Thu ngoài cửa sổ, giọng như đang nhớ chuyện gì mấy quan trọng, ánh mắt xa xăm mà chút buồn bã: “Hình như em từng yêu .”
“Hóa tiểu Thu… em thật sự như thế .” Dung Khâm mím môi, liếc , “Sao hỏi , bây giờ còn nhớ ?”
Dung Thu gật đầu: “ , dù c.h.ế.t .”
Dung Khâm: ????
Ai? Ai c.h.ế.t cơ?!
Dung Thu: “Cho nên em mua cho một phần mộ. Một ngôi cũng , mà hai ngôi cạnh càng . Như , khi em c.h.ế.t, hai chúng em thể chôn cùng .”
Vừa gặp đèn đỏ, Dung Khâm dừng xe .
Thật , cái ôm ban nãy của Dung Thu đủ khiến choáng váng, giờ thêm câu càng khiến đầu óc ù .
Người khác mà nổi da gà.
Cái beta dịu dàng ngoan ngoãn ?
Một câu “tra A c.h.ế.t ” thản nhiên như , đúng là quá kích thích.
mua phần mộ thì khỏi . Vì tra A mà tốn tiền, thật đáng.
Dung Thu còn nghiêm túc bàn với về chuyện chọn mộ, đến bia đá sẽ khắc thế nào. Dung Khâm càng càng cảm thấy bất thường.
Bởi vì chú ý thấy Dung Thu , “hai beta”.
“Tần Dã? Cô nhi beta?”
Dung Thu đầu ngoài cầu vượt, giọng thản nhiên, mang chút thương cảm: “À, đúng . Hình như em với Dung Khâm, Tần Dã cũng là cô nhi.”
“……”
“Hai beta chúng em vốn đều cha , cũng chẳng tông đường. Sau khi c.h.ế.t chôn cạnh là hợp lý nhất. Tên cũng xếp liền , đúng là trọn vẹn.”
Dung Khâm cuối cùng cũng hiểu tư duy của Dung Thu.
Giỏi thật, ký ức thì xóa, mà nhân sinh quan “tái thiết kế” .
Nhớ đến vẻ mặt Triệu Đông Kỳ lúc rời , Dung Khâm gần như chắc chắn đây là hiệu quả của kỹ thuật bóp méo ký ức mà giỏi nhất. Có điều, tám phần là Dung Thu chủ động yêu cầu.
Dung Khâm chỉ thở dài cảm khái.
khi lái xe, nhớ điều gì đó, liền nhắc: “ mà… hình như em đủ tiền để mua phần mộ hai .”
Dung Thu mở to mắt: “Không đủ tiền?”
Dung Khâm thản nhiên: “Tiền còn khi mua nhà em đều dùng để trị liệu tâm lý . Nếu nhớ nhầm, tiền tiết kiệm của em sạch.”
Thật đến mức đó, vì Dung Khâm âm thầm giúp bù một ít. Ban đầu nghĩ chuyện do em trai Tần Trạch Tây gây , nên góp phần trả tiền thôi miên. nếu thật sự trả hết, Dung Thu nhất định sẽ chịu . Nên chỉ lặng lẽ hỗ trợ phần còn thiếu.
Vì , bây giờ Dung Thu thật sự chẳng còn gì.
Dung Thu ngẩn , chỉ chỉ móc ví : “Cho nên em hiện tại chính là một beta nghèo ?”
Dung Khâm bật : “Đương nhiên .”
Dung Thu ủ rũ tựa ghế phụ, mí mắt rũ xuống, giấu nổi ánh chán nản.
Suốt dọc đường Dung Khâm đưa về, Dung Thu vẫn giữ nguyên dáng vẻ đó.
Chỉ thiếu nước hai chữ “buồn bực” lên trán.
Dung Khâm nhịn : “Không chỉ là tiền thôi ? Tiền là thứ dễ tránh nhất, em sợ gì?”
Dung Thu nghiêm túc lắc đầu: “Em sợ.”
“À?”
Dung Thu nghiêng , giọng trầm , mang theo vẻ điềm tĩnh hiếm thấy: “Em chỉ cảm thấy, một đàn ông c.h.ế.t, tiền, còn để yêu ở quân khu thứ nhất khi dễ… Cuộc đời em sống đến mức , thật sự quá kém cỏi.”
Dù , “kém cỏi” như Dung Thu vẫn kế hoạch của riêng .
Trước hết dọn dẹp nhà cửa, đó chuẩn quân khu thứ 13.
Mất một đoạn ký ức, nhưng dường như chẳng ảnh hưởng mấy. Chỉ là quanh căn nhà, luôn cảm thấy gì đó hợp mắt.
Cách trang trí thế thích, quá lạnh lẽo, thiếu sức sống. Bộ cụ màu trắng bạc sang trọng mà chẳng thực tế, hóa tiêu tiền mấy thứ … thật ngu ngốc.
Dung Thu khắp nơi xem xét, soi từng chi tiết.
Cuối cùng, chợt xuống chiếc nhẫn ở ngón áp út, nhớ còn két sắt. Nhập mật mã mở , bên trong là một chiếc hộp nhỏ.
Trong đó mười chiếc nhẫn bạc, tất cả đều do tự tay làm cho yêu Tần Dã. Vì kích cỡ ngón tay , đ.á.n.h luôn mười chiếc, hy vọng sẽ cái .
Đáng tiếc, kịp tặng thì c.h.ế.t ở quân khu thứ 13.
Ký ức thể thật, thể , nhưng với Dung Thu bây giờ, thứ đều như chính từng trải qua.
Cất kỹ đồ, ngả sofa.
Beta vốn dĩ bao giờ kiểu . bây giờ khác. Vừa nghiêng lười biếng, rút từ ngăn kéo nửa hộp t.h.u.ố.c lá.
Động tác châm lửa còn vụng, nhưng khi khói t.h.u.ố.c lượn quanh, cảm thấy quen thuộc, dường như yêu mất của cũng từng hút t.h.u.ố.c như thế. Hơn nữa, trong ký ức của , đó hút t.h.u.ố.c .
Dung Thu cảm thấy mâu thuẫn.
Rõ ràng nhớ một yêu, nhưng mỗi nghĩ đến, trong lòng hoảng loạn, như khối nghẹn khó tả, trào lên mà .
Cậu xoa xoa ngực.
Khó trách đây làm thôi miên. Đã làm mà vẫn thấy khó chịu, khi thôi miên chắc chắn từng đau khổ đến mức ngừng.
Rốt cuộc, theo ký ức của chính , đây là một kẻ yếu đuối, chỉ . Học năm tư ngoài làm nhiệm vụ, đám Alpha ở quân khu thứ 4 bắt nạt cũng dám đ.á.n.h trả. Nếu là bây giờ gặp … dù đ.á.n.h c.h.ế.t, cũng gãy vài khúc xương.
Dung Thu vắt chân nghiêng sofa, hút thuốc, để đầu óc bay lung tung.
Vừa hối hận vì ngày đập bọn một trận, nghĩ đến việc hiện giờ nghèo kiết xác.
Nghèo…
Linh quang lóe lên, Dung Thu sải bước về phòng ngủ.
Không đúng, nghèo, còn 500 vạn!
Số tiền đó trong két sắt . Không tiền mặt, mà trong thẻ ngân hàng đang trong ví .
Đây là thẻ yêu Tần Dã cho, tiền sinh hoạt phí. Trong đó, khoản lớn 500 vạn là để mua nhà, còn tự tích góp. Tổng cộng gần 600 vạn.
Dung Thu tự nhiên cảm thấy, tiền nên động tới.
Cậu rút tay về, cất thẻ trong ví.
Tiềm thức mách bảo nên tiêu tiền . Chỉ cần thấy thẻ ngân hàng đó, trong lòng dâng lên cảm giác ngột ngạt như thể ký ức về yêu mất ùa về, siết chặt tim .
Ngực nặng nề, như tảng đá lớn nung đỏ đè lên.
Điếu t.h.u.ố.c cháy đến tận cùng. Dung Thu làn khói trắng, ý thức đây là cuối cùng, khẽ thở làn khói dày đặc, che vẻ mặt dịu dàng giả tạo mà vẫn cố giữ bấy lâu.
Giờ phút , tất cả hóa thành sự nóng nảy, bức bối thể kìm nén.
Sách, phiền thật.