[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 23.1
Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:40:22
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
—— Tần Dã.
Chỉ vỏn vẹn hai chữ, mà Dung Thu đến khô cả mắt, vẫn tìm .
Cậu tin, lật xem một nữa từ đầu đến cuối.
Vẫn .
Dung Thu siết chặt tờ giấy A4 trong tay, tim đập dồn dập như sắp nhảy khỏi lồng ngực.
Cho nên, ý nghĩa là—— A Dã lừa .
Cảm giác quen thuộc khi bỏ rơi dâng lên trong lòng, từng tấc một c.ắ.n xé, khiến sợ hãi đến tột cùng.
Đặc biệt là khi giáo sư Nhậm , trong hồ sơ sinh viên của trường đàn ông nào tên Tần Dã, nỗi bất an lập tức bùng nổ đến cực điểm.
A Dã, đến cả hồ sơ cũng tồn tại.
Ngay cả giáo sư Nhậm, luôn điềm tĩnh, cũng lâm mơ hồ, trầm ngâm một lúc run rẩy hỏi: “Tiểu Thu, em …”
Hai chữ ‘lừa gạt’ còn kịp , thì ánh mắt của Dung Thu ép nghẹn nơi cổ họng.
Dung Thu luôn kiên cường, cho dù chịu bao nhiêu áp lực, bao nhiêu tủi , vẫn luôn thể mím môi, thẳng lưng mà chịu đựng.
giáo sư Nhậm bao giờ thấy như bây giờ, thất hồn lạc phách, như thể linh hồn rời khỏi thể xác.
Ngay đó, Dung Thu hung hăng lau giọt nước mắt rơi xuống khóe mắt,vsiết chặt bàn tay, lao ngoài như chạy trốn.
Cậu tin đời thể biến mất lý do.
bạn của A Dã nhiều, và lúc , duy nhất thể tìm chỉ còn Tô Nhiên.
Trùng hợp, Tô Nhiên hôm nay cũng mặt. Chỉ là vị Alpha vốn mang cảm giác tội , từ khi về A Đại liền cố ý tránh mặt Dung Thu.
Lúc túm , Tô Nhiên lập tức run rẩy bản năng, Dung Thu tìm , chắc chắn chuyện .
Quả nhiên, Dung Thu kéo Tô Nhiên đến con đường mòn vắng .
Tô Nhiên còn kịp lên tiếng, cổ áo túm chặt. Khí tức áp bức lạnh lẽo từ mặt tỏa , ánh mắt lạnh đến mức khiến rợn da gà. Khoảnh khắc , dáng vẻ của Dung Thu mang vài phần giống Tần Mục Dã .
“A Dã ?” Dung Thu chất vấn.
Tim Tô Nhiên như nhảy lên cổ họng, lắp bắp : “À? A Dã… chẳng vẫn ở trường ?”
“Đừng giả vờ. Tôi rõ A Dã ở đây. Hắn ở ? Vì trong trường cả hồ sơ của !?”
Tô Nhiên sững sờ.
Cậu… đều tra đến cả học tịch!?
Tô Nhiên , học tịch của A Dã đương nhiên ở đây. Dù Tần gia ẩn thế lâu, phận thật của A Dã vốn là chuyện tuyệt đối thể để lộ, cũng chỉ vì tin tưởng Dung Thu, mới từng sơ ý để lộ chút ít.
Thấy Tô Nhiên lộ vẻ do dự, Dung Thu nheo mắt , lời nào, liền vung tay đ.ấ.m thẳng mặt .
“Nói !?”
Tô Nhiên choáng váng, mắt hoa lên, kịp phản ứng đ.á.n.h thêm mấy quyền.
Cuối cùng, bất lực chịu đòn, đành tất cả, ngoại trừ phận thật của Tần Mục Dã, còn đều kể hết.
Nghe đến đoạn A Dã gặp chuyện gì ngoài ý , Dung Thu tạm yên tâm. khi tiếp phần , cơn giận trong lòng như dây leo hoang dại mọc tràn khắp, siết chặt lấy tim, khiến m.á.u huyết rối loạn.
“A Dã từng đến O tinh, Y tinh S tinh!? Tất cả hành trình với đều là giả!? Vì làm !? Không thì , lấy danh nghĩa của A Dã để gạt !?”
Thấy Dung Thu sắp vung tay nữa, Tô Nhiên vội hét lớn: “Bởi vì A Dã chia tay với !”
Cú đ.ấ.m của Dung Thu dừng giữa trung.
“Chia tay?”
Khoảnh khắc , tin.
Vì lời Dung Khâm từng như một hạt giống nghi ngờ, sớm cắm rễ trong lòng. Suốt hơn nửa năm nay, sự lạnh nhạt của đàn ông nhận . ngay đó, Dung Thu nghiến răng, ép bản dập tắt ý nghĩ .
Không thể tin.
Tô Nhiên từng nhiều cố tình gây chia rẽ giữa và A Dã, cũng ngoại lệ.
“Tôi tin .”
Tô Nhiên nghẹn, m.á.u như dâng lên cổ họng: “Cậu cứ cố chấp như !? A Dã thật sự chia tay! Hắn lạnh nhạt, cắt liên lạc, chính là quên !”
Dung Thu nữa.
Cậu buông cổ áo của Tô Nhiên , giọng run run: “Tôi hỏi cuối, A Dã ở ?”
“Không .”
Thấy vẫn tin, Tô Nhiên bệt xuống đất, dáng vẻ Alpha kiêu ngạo ngày nào chẳng còn sót : “ thể thật với , đừng tìm nữa. Bởi vì dù tìm , hai cũng tuyệt đối thể ở bên .”
Dung Thu thất thần trở về biệt thự.
Buổi tiệc với giáo sư Nhậm dĩ nhiên hủy. Giáo sư còn định đưa về nhà, nhưng nhẹ giọng từ chối.
Giờ phút , thẳng sofa, cánh tay gác lên trán, che khuất biểu cảm. Nước mắt từ khóe mắt lặng lẽ tràn , thấm ướt lớp vải xám đậm đầu.
Ngay cả khi , Dung Thu vẫn yên tĩnh đến đáng sợ, trầm lặng, cô độc, tiếng nấc.
Mọi thứ khác xa với giấc mơ hạnh phúc từng tưởng tượng. Đáng lẽ giờ , bên cạnh đàn ông cao lớn, tuấn tú .vNhưng hiện tại, chỉ còn .
Chỉ một .
Một lúc lâu , đầu óc rối bời dần khởi động như cỗ máy cũ kỹ bỏ hoang chục năm, bỗng gượng khởi động, kêu lên từng nhịp khô khốc.
Không. Không thể kết thúc như .
Cậu chính miệng A Dã với .
Ngày tháng vẫn tiếp tục.
Dung Thu ký giấy phân công của quân khu thứ nhất, ban ngày làm việc, ban đêm lang thang khắp nơi tìm .
Tìm ai, cần cũng .
Một tháng , Dung Khâm gọi video cho .
Còn kịp hỏi xem Dung Thu sống ở quân khu , sững khi thấy dáng vẻ tiều tụy mặt.
Làn da vốn trắng mịn, nay trắng bệch như mất hết máu. Người gầy rộc, hốc mắt thâm đen rõ hơn cả đôi mắt, cả toát khí sắc yếu ớt như bệnh nhân lâu ngày.
Dung Khâm cau mày: “Em ai bắt nạt ở quân khu ?”
Dung Thu lắc đầu, đồng thời dùng bút đỏ khoanh lên tấm bản đồ mặt.
—— Khu Tây, thành úy Dương, tinh A.
A Dã ở đây.
Hai chuyện vài câu. Phần lớn là Dung Khâm hỏi, Dung Thu đáp.
Biết vẫn đang tìm , Dung Khâm khỏi sững sờ: “ em còn chẳng rõ gia thế của , đây chẳng còn tưởng là cô nhi ? Làm chắc chắn ở tinh A?”
Dung Thu kiên định : “Hắn ở đó. Hắn và Tô Nhiên là bạn từ nhỏ, Tô Nhiên sinh ở tinh A, A Dã chắc chắn cũng lớn lên ở đó, hơn nữa là của hào môn tinh A.”
Dung Khâm logic lưu loát làm nghẹn lời.
Điều đáng là nếu Dung Thu thật sự tiếp tục tìm, lẽ thật sự sẽ tìm đến Tần gia ở tinh A. ở đó giờ chỉ còn những kẻ cố chấp, bảo thủ, mà với một Beta yếu đuối như , quá nguy hiểm.
Dung Khâm đổi giọng, cố khuyên: “Em định tìm kiểu gì? Cầm tấm ảnh đó gõ cửa từng nhà hỏi ? Những khu biệt thự quý tộc em đến gần bảo vệ đuổi .vHơn nữa, em rõ xuất tầm thường, cho dù tìm thấy, nữa? Chỉ một giây thôi, cũng đủ sức bóp c.h.ế.t một Beta quyền thế như em.”
Nghe , Dung Thu cúi đầu, giọng nhỏ dần.
A Tinh tuy lớn, nhưng chỉ riêng khu vực ánh sáng 138 vùng. Mà mới chỉ tìm nửa khu Úy Dương.
đây là điều duy nhất thể làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-23-1.html.]
Chỉ dựa một chút linh cảm mơ hồ, vẫn thể từ bỏ.
Thấy im lặng, Dung Khâm dịu giọng: “Nghe , đừng tìm nữa. Người đó là kẻ lừa gạt. Ở bên em lâu như mà rõ phận, chẳng chính là để lừa tình cảm của Beta ?”
Dung Thu đầu, vẫn kiên quyết: “Hắn lừa em. Kẻ lừa đảo sẽ cho em năm trăm vạn để mua nhà.”
“Cái gì? Hắn cho em năm trăm vạn?” Dung Khâm sững , dứt khoát: “Em từng nghĩ đó thể là phí chia tay ?”
“Phí chia tay!?”
Dung Thu còn định phản bác, nhưng Dung Khâm nhanh hơn: “Cả trường đều chuyện . Hắn lạnh nhạt với em, cắt liên lạc đó là dứt khoát. Năm trăm vạn chính là cái giá để cắt đứt sạch sẽ. Với loại xuất hào môn như , đây là chuyện quá đỗi bình thường.”
Dung Thu sững sờ, nổi một câu. Lời của Dung Khâm như tiếng sấm nổ trong đầu, khiến chao đảo.
Cậu… bắt đầu d.a.o động.
Bởi vì từng thấy Tô Nhiên dùng tiền để “giải quyết hậu quả” khi bỏ rơi một Omega.
Một , là con sáu chữ .
Vậy năm trăm vạn của A Dã, cũng là… “phí giải quyết hậu quả” ?
Chỉ nghĩ đến đó thôi, tim đau thắt .
dù , vẫn cúi đầu, môi mím chặt, giọng khàn khàn mà kiên định: “Em tìm.”
Liền dù tìm thấy , cũng tìm cho dấu vết mà A Dã từng để .
Nói cố chấp cũng , thấy Hoàng Hà chịu từ bỏ cũng , tóm , tìm.
Không còn dấu vết cũng tìm, dù là mò kim đáy bể cũng tìm.
Dung Thu hít sâu mấy , giọng nhỏ, yếu ớt đến gần như thể rõ: “Bởi vì vài chuyện, nếu đối mặt cho rõ ràng… em vĩnh viễn sẽ thể hết lòng.”
Beta như khiến Dung Khâm thật sự chấn động.
Trước nay, Dung Thu cho Dung Khâm cảm giác phần lớn vẫn là dịu dàng ngoan ngoãn, cũng chính vì thế mà từng nhận , dịu ngoan chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài. Đây là đầu tiên nhận Dung Thu thể kiên cường đến thế.
Cho dù ngay đó nghiền nát thành bùn, vẫn dám sợ hãi mà tiến lên phía .
Nếu là , thì cái gọi là “bạo lực lạnh” của Tần Mục Dã… còn thể tác dụng ?
Nếu chịu rõ, Dung Khâm tin rằng Dung Thu thật sự sẽ tìm đến đường cùng.
Dung Khâm hít sâu một : “Anh giúp em tìm.”
“A?”
Dung Thu mở to mắt kinh ngạc.
Cậu vốn định làm phiền Dung Khâm, mãi đến khi Dung Khâm câu đó, mới nhớ Dung Khâm là từng quyên mấy trăm vạn cho viện phúc lợi, là một nhân vật năng lực thật sự.
Trong lòng Dung Thu chợt lóe lên một tia hy vọng nhỏ nhoi.
Dung Khâm , giọng lạnh nhạt: “ một điều kiện.”
Dung Thu lập tức sáng mắt, gấp gáp : “Anh Dung Khâm, ! Muốn bao nhiêu tiền em cũng đưa!”
Dung Khâm bật vì tức, hận thể xuyên qua màn hình điện thoại mà đ.á.n.h cho một trận: “Ai thèm tiền của em. Anh chỉ cần em, trong thời gian ngoài công việc ở quân khu nhất thì nghỉ ngơi cho . Chuyện tìm giao cho . Trong vòng một tháng, sẽ cho em tin tức của .”
Chưa đến một tháng, Dung Khâm thật sự tìm .
Thậm chí, còn tự đến mặt Dung Thu.
Không hiểu vì , sắc mặt Dung Khâm khó coi.
Anh đón Dung Thu lúc tan tầm, trầm ngâm một lát, cuối cùng cũng né tránh ánh mắt đầy chờ mong , trầm giọng : “Người, tìm .”
“Thật !”
Nhìn bộ dáng mừng rỡ của Dung Thu, Dung Khâm nỡ đ.á.n.h vỡ, nhưng sắc mặt càng nặng nề.
Trên đường , Dung Khâm ngừng thở dài tựa như than hết cả đời .
Dung Thu thấy cứ như , chỉ khẽ siết chặt dây an , một lời. Cuối cùng cũng hỏi. Chỉ lặng lẽ khung cảnh đêm bên ngoài, đèn đỏ rực nhấp nháy, trôi qua cửa xe như những vệt băng, ngắn ngủi mà sáng rực.
Mười lăm phút , Dung Khâm dừng xe.
“Đến .”
Dung Thu ngoài cửa sổ, kinh ngạc : “Quán bar ở thành Tây?”
Đây đầu đến quán bar . Lần , mang trong lòng nỗi sợ hãi, sợ Tần Mục Dã khác bắt nạt trong đó. , tâm trạng khác.
Cậu ngờ Dung Khâm đưa đến đây.
A Dã… cư nhiên ở gần đến thế.
Dung Khâm nắm c.h.ặ.t t.a.y lái, trong mắt thấp thoáng vẻ xót xa: “Người ở bên trong, rõ ràng .”
Dung Thu gật đầu, nghiêm túc đến mức nét mặt đều trở nên cứng rắn.
“Khoan !”
Dung Thu dừng bước: “Ừm?”
“Anh hỏi cuối, em xác định gặp ? Dù kết quả khi gặp thể… …” Dung Khâm im lặng , cân nhắc thật lâu, cuối cùng chọn một từ thích hợp, tuy bi thương nhưng đúng nghĩa: “…thảm khốc.”
Dung Thu dường như cảm nhận gì đó. Cậu chớp mắt, nở nụ dịu nhẹ mà kiên định: “Muốn.”
“Được, .”
Quán bar thành Tây nổi tiếng nhất A tinh, đèn đuốc vẫn sáng rực như khi.
Theo chỉ dẫn của Dung Khâm, Dung Thu bước ghế lô định, cuối cùng cũng gặp mà tìm suốt bao lâu…
Bóng dáng quen thuộc, nhưng xa cách và lạnh lùng, đàn ông giữa ánh đèn rực rỡ, khuôn mặt sắc nét ánh sáng phủ lên một tầng quý khí và kiêu ngạo.
Chỉ thôi, Dung Thu thấy rùng , nổi da gà.
Ánh mắt lướt xuống, cổ đàn ông đeo một vòng đen, vòng cách ly tin tức tố.
Rõ ràng, đột ngột, nổi bật như một xiềng xích đen.
Khoan … Vòng cách ly tin tức tố?
Thứ đắt hơn nhiều so với miếng dán, và chỉ Alpha cấp A hoặc Omega mới dùng . A Dã… đeo thứ ?
Dung Thu thoáng chần chừ, mồ hôi lạnh thấm . Một ý nghĩ hoang đường lóe lên trong đầu , lập tức phủ nhận.
Không thể nào.
A Dã thể là Alpha?
Người đàn ông dường như phát hiện , vẫn đang cầm điện thoại, vui vẻ. Không đang chuyện gì, giọng điệu mang theo chút tự cao, khóe môi cong lên một nụ ngạo nghễ.
“Tôi, Tần Mục Dã, là Alpha cấp S, con trai út của Tần gia. Tự nhiên liên hôn với Omega cấp S. Tôi thể cưới một beta lai lịch mơ hồ như Dung Thu? Chỉ là chơi đùa chút khi nghiệp thôi…”
Dung Thu cảm thấy đầu óc trống rỗng, cả thế giới như sụp đổ. Cậu c.h.ế.t lặng, mí mắt cụp xuống.
Tần Mục Dã là ai?
Alpha cấp S… là ý gì?
Còn “beta lai lịch mơ hồ” … là đang ai?
Rõ ràng là giọng quen thuộc đến , thành những lời xa lạ đến đ.â.m tim?
Trước mắt rõ ràng chính là A Dã của , bạn trai beta mồ côi, mà từng coi là tương lai. ngay đó, niềm an ủi nhỏ nhoi một câu tàn nhẫn bóp nát.
Bởi vì đàn ông thấy .
Dù thấy, nhưng ánh mắt vẫn cao ngạo, hờ hững. Thậm chí, đặt ly rượu xuống, lạnh: “Phiền thật, beta đến tìm , trốn lâu vẫn thoát.”
Dung Thu cứng đờ, bước chân nặng như đá.
Lần đầu tiên trong đời, thống hận chính thể rõ đến thế.
Người đàn ông từ xa, nhếch môi khinh: “Chẳng qua chỉ là một bạn giường tầm thường. Tôi cho năm trăm vạn để chia tay yên , chia thì chia, chẳng lẽ còn định bắt chước mấy Omega, lóc van xin ?”