[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 22.1
Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:39:17
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Quân khu canh phòng nghiêm ngặt.
Cấp bậc quan quân càng cao, mức độ bảo vệ vị trí của họ càng nâng lên. Ngoài văn phòng của nhất chiến thuật quan ở quân khu thứ tư, thậm chí còn sáu binh sĩ Alpha cấp A cao lớn, cường tráng gác.
Đó là đội bảo vệ mà Tần Trạch Tây đích lựa chọn kỹ càng, dùng để bảo hộ mới nhậm chức, vị nhất chiến thuật quan .
Hiện giờ, vị quan quân cấp cao kết thúc cuộc họp trực tuyến.
Một tay tháo tai xuống, mệt mỏi mặt Tần Mục Dã hề che giấu. Quầng thâm dày đặc càng nổi bật làn da trắng như sứ, nhưng điều đó cũng làm giảm bớt vẻ tuấn lãng của . Dù chỉ là những cử động đơn giản, vẫn mang theo khí thế sắc bén, khó ai dám đến gần.
Chưa đến nửa năm, leo lên vị trí nhất chiến thuật quan của quân khu thứ tư.
Thuộc hạ kính sợ . Cấp tuy trọng dụng, nhưng cũng dè chừng.
Những điều đó, Tần Mục Dã đều thể chấp nhận. Muốn ở đỉnh cao, ắt học cách buông bỏ.
Giống như năm còn nhỏ, trong tiệc sinh nhật từng nhận một chú ch.ó con. Ngày ngày chơi đùa cùng nó, đến khi trong nhà tặng thêm mười mấy con khác để lấy lòng, khi đến tuổi thành niên chủ động đem bộ cho .
Tự giác, dứt khoát.
Bởi vì hiểu, thích là một chuyện, nhưng kiềm chế mới là điều quan trọng.
Từ khi phân biệt trái, khắc chế trở thành bài học bắt buộc trong đời .
Lúc ở trường quân giáo, dồn bộ tinh lực học tập. Gần một năm nay, thú vui duy nhất của chỉ là cơ thể của một Beta.
Dung Thu lời, ngoan ngoãn. Beta, chung quy vẫn là Beta, thể nào phù hợp với .
Tần Mục Dã lâu phát tiết, tâm trạng vốn chẳng . Huống hồ, mấy ngày qua dốc bộ tinh thần để sắp xếp quân khu thứ tư, ba ngày liền ngủ yên.
Khuôn mặt Tần Mục Dã lạnh lùng như nước.
Hắn cúi đầu xem danh sách bàn, ngón tay gõ nhẹ mặt bàn, cân nhắc xem nên loại bỏ những ai mà gây động tĩnh lớn.
Trong lúc đang suy nghĩ, điện thoại đổ chuông, là cuộc gọi từ Tần Trạch Tây.
Tần Mục Dã lập tức . Hắn liếc qua màn hình, cảm giác bản năng cho sẽ chẳng chuyện .
Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ việc trai ép học ở A Đại, còn hầu như nuôi thả. Chỉ cần gây rắc rối lớn, Tần Trạch Tây đều mặc kệ. Thế mà từ khi đến quân khu thứ tư, trai gọi nhiều đến lạ.
Lần đầu hỏi thăm sức khỏe, hai nhắc tiêm t.h.u.ố.c định, đến thứ ba... chuyện gì.
Tần Mục Dã chậm rãi bắt máy: “Anh.”
“Tôi , việc .”
“……”
Nghe giọng , Tần Mục Dã lập tức nhận , gọi Tần Trạch Tây. Giọng mang theo vẻ lười nhác pha chút châm biếm, tuyệt phong thái điềm tĩnh của trai .
Không ai khác ngoài Dung Khâm.
“Dung Khâm?”
“Tôi ngắn thôi. Cậu vẫn chia tay với cái tên Dung Thu ?”
Đã lâu Tần Mục Dã nghĩ đến Beta đó. Không là cố tình, thực sự quá mệt mỏi.
Hắn dừng một chút, lạnh nhạt hỏi: “Anh làm gì ?”
“Sao, vẫn còn quan tâm ? Tôi tìm gây chuyện thì , ?”
Dung Khâm rõ ràng là cố ý chọc giận .
Không hiểu vì , chỉ cần thấy Dung Thu, Dung Khâm liền tin tưởng đến lạ. Có lẽ vì Dung Thu ngoan ngoãn, hoặc lẽ vì chân thành.
Đặc biệt là khi nhắc đến Tần Mục Dã, đôi mắt Dung Thu sáng lên, khóe môi cũng khẽ cong, tất cả cảm xúc đều lên mặt. Nghĩ đến một Beta ngoan như thế Tần Mục Dã lừa gạt, Dung Khâm tức đến sôi máu.
Nếu em trai còn sống, mà một Alpha khốn như thế dụ dỗ thành bạn giường, chắc chắn xách s.ú.n.g lên xử lý tên đó .
“Cậu đừng hỏi tìm làm gì. Giờ chỉ hỏi, chia tay là kiểu gì? Beta đó còn mua nhà xong chờ nghiệp để kết hôn với ! Cậu thật lắm, một bên để an bài Omega cấp S, một bên dỗ chờ cưới.”
Tần Mục Dã nhíu mày, giọng trầm thấp: “Tôi hiểu, xử lý lạnh là cách nhất.”
Dung Khâm hừ lạnh: “Xử lý lạnh cái rắm! Cậu là đang treo đấy!”
Ánh mắt Tần Mục Dã chợt trầm xuống.
Hắn vốn định dùng phương pháp “xử lý lạnh”, với trí nhớ của Beta, chỉ cần lâu dần, sẽ quên . tình hình rõ ràng đúng hướng. Và dù thế nào, chuyện cũng đến lượt Dung Khâm can thiệp.
lúc hai sắp cãi , bên Tần Trạch Tây giành lấy điện thoại.
Tần Mục Dã là em y, Dung Khâm là bạn lữ của y, y họ vì một ngoài mà xung đột.
“Mục Dã, là .”
“…… .”
“Dung Khâm cũng lý.” Tần Trạch Tây đè Dung Khâm đang chen lời, tiếp: “Em quân doanh, tin tức tố vẫn định. Nếu Omega đặc cấp trấn an, sớm muộn em cũng sẽ chịu nổi.”
Trong mắt Tần Trạch Tây, đây chỉ là chuyện nhỏ. Nếu em trai cần cưới Omega, nên sớm chia tay với Beta . Dù y cũng , Mục Dã thật lòng thích , chẳng qua chỉ là tạm thời ở bên thôi.
Tần Mục Dã sẽ chống lời y. Y thẳng nhưng ác ý. Hắn hiểu, y chỉ đang lo cho .
Thế nhưng, khi ý niệm “chia tay” lóe lên trong đầu, tim Tần Mục Dã khẽ co . Hắn đưa tay xoa ngực, cố tự nhủ đó chỉ là phản ứng do thiếu ngủ.
“Anh, cho em thêm chút thời gian.”
“Được. Anh tin em xử lý . Chờ em vững ở quân khu thứ tư, sang năm khai giảng liền chuyển đến quân khu thứ mười ba.”
Cuộc gọi bắt đầu bằng tranh cãi, kết thúc trong vẻ “hòa thuận”, ít nhất là về phía Tần Trạch Tây mà .
khi ngắt máy, cơn bực bội trong lòng Tần Mục Dã vẫn chẳng giảm. Lời của y và Dung Khâm ngừng lặp trong đầu .
Anh vì dị hóa tin tức tố chỉ cần đến gần Omega sẽ sinh phản ứng bài xích dữ dội, từng suýt g.i.ế.c c.h.ế.t mười lăm Omega. Vì , đời y sẽ bao giờ bạn lữ Omega.
Còn , mang trong tin tức tố cấp S, nghĩa là bạn lữ tương lai, ít nhất cũng là Omega cấp S.
Từ đầu đến cuối, Dung Thu trong lòng chỉ là bạn giường.
Chỉ thế mà thôi.
*
Những lúc rảnh, Dung Thu gần như biến thành “cuồng nhật ký”, mỗi việc lớn nhỏ trong ngày đều ghi .
Thói quen từ thời còn ở viện phúc lợi. Nơi đó máy tính, nên giấy và bút là thứ yêu thích nhất.
Cậu từng chia sẻ với Tần Mục Dã cây bút quý nhất, một cây bút máy màu lam phách, là quà viện trưởng tặng khi thi đậu A Đại. Không đắt, nhưng với Dung Thu, ý nghĩa đặc biệt.
Nghĩ đến việc Tần Mục Dã dùng bút của để ký văn kiện, Dung Thu vui mừng tả nổi.
Trên trang giấy, hàng chữ của nắn nót: “Sư t.ử A Đại gần đây thích phơi nắng, sờ nó, nó lười chẳng buồn nhúc nhích.”
“Khoản tiền trang phục cơ giáp đến tài khoản, A Dã gửi tiền ở tạp chí mới, lãi mấy năm qua nhiều lắm a~ về nhất định mua quà cho A Dã!”
“Mới mua bộ ấm trắng nguyệt sắc, đắt quá QAQ, nhưng A Dã chắc sẽ thích.”
Ngay cả chuyện ở viện phúc lợi, Dung Thu cũng ghi cẩn thận: “Anh Dung Khâm thật , đối xử với các em nhỏ chu đáo, còn thành đạt, giống A Dã , đều là beta siêu cấp tự tin! Chúng còn ăn trưa cùng , Khâm quan tâm đến tình cảm của , ôn nhu cực kỳ ~ Đáng tiếc Khâm thường ở tinh A, nếu , hôn lễ của và A Dã nhất định mời Khâm tới!”
Dừng bút, Dung Thu cúi đầu khẽ thổi lên mặt giấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-22-1.html.]
Đợi nét mực khô, mới cẩn thận khép cuốn nhật ký.
Hôm nay việc đều xong.
Chỉ còn mỗi chuyện, chờ cuộc gọi quen thuộc .
Đáng tiếc, đến tận Tết Nguyên Đán, A Dã vẫn gọi điện cho ……
Rõ ràng là chuyện bất thường, nhưng Dung Thu vẫn ngừng tự an ủi rằng, chắc là do quá bận.
A Dã đang nỗ lực làm việc bên ngoài, thể trở thành gánh nặng của A Dã.
Vì , trong ngày Nguyên Đán, lịch trình của beta sắp kín mít.
Ban ngày sửa cơ giáp như hẹn. Dù là ngày nghỉ chính thức, giá sửa cơ giáp hôm nay cao gấp ba so với thường ngày, nhưng khi làm xong thì trời cũng tối.
Lúc về, nữ chủ nhân nhà đó còn tặng một phần bánh ngọt tự làm, dịu dàng : “Ngồi tàu điện trở về ngang cầu vượt sông, chỗ đó giờ chắc đang b.ắ.n pháo hoa đón năm mới.”
“Cảm ơn.”
Chiều muộn buông xuống, tiếng rộn ràng.
Rất nhiều trẻ tụ tập bên bờ sông xem pháo hoa. Dung Thu cưỡi xe điện chạy dọc bờ, những chùm pháo hoa rực rỡ nở tung bầu trời đêm, như dải Ngân Hà đổi màu trong khoảnh khắc.
Đẹp thật.
Dung Thu hề rằng, xe cũng nhiều đang .
Trong đó hai beta bạn chạy vội bờ sông, một bất chợt thấy liền hạ thấp giọng , vẻ mặt khẽ đổi.
Họ thì thầm với , tìm cách xin phương thức liên hệ của thanh niên .
Người đeo miếng dán ức chế tuyến thể, cổ cũng vết dấu.
Là beta ?
Thật hiếm thấy, một beta đến .
Pháo hoa liên tiếp nở rộ, nhuộm cả buổi tối thành sắc màu huy hoàng. Khi ánh sáng rơi xuống trong đôi mắt , trai bất chợt mỉm , nụ còn rực rỡ hơn cả pháo hoa ngoài trời.
Cậu nghĩ,
Dù là pháo hoa trời, tương lai đều cùng A Dã ngắm suốt đời.
“Suốt đời”, thật là một từ đẽ.
Trở về ký túc xá, tắm rửa xong, dù mệt, Dung Thu vẫn tinh thần phấn chấn, đôi mắt lam hổ phách trong trẻo lấp lánh ánh sáng.
Viết xong nhật ký hôm nay, bắt đầu lên kế hoạch cho ngày mai.
Giữa chừng, điện thoại chợt reo liên tục.
Có tin nhắn! Là A Dã ?!
.
Là tin từ giáo sư Nhậm.
Cha giáo sư Nhậm ở quê bệnh, thầy mua vé về nhà, nên dặn Dung Thu giúp phê chữa bài tập tuần cho sinh viên năm nhất.
Dung Thu vốn là trợ giảng của thầy, nên tất nhiên nhận lời ngay.
Hiện tại các bài tập đều chấm online. Đề bài của sinh viên năm nhất khó, chủ yếu là bài cơ bản, thậm chí nhiều sinh viên nộp. đến khi sửa xong bộ, gần nửa đêm.
Sau khi gửi bài cho giáo sư kiểm tra , xác nhận thầy nhận , Dung Thu mới duỗi , tiếng xương khớp khẽ vang.
Chỉ còn đúng một phút nữa là sang năm mới.
Không A Dã nghỉ Tết ……
Có lẽ .
Có lẽ giờ ngủ .
bản thì ngủ .
Chỉ còn năm giây nữa là bước sang năm mới.
lúc , điện thoại gối bỗng reo báo tin nhắn.
Dung Thu lập tức bật dậy, va đầu thành giường cũng để ý, nhưng khi thấy gửi Tần Mục Dã, đôi mắt liền trĩu xuống, ảm đạm đến mức .
Dù , vẫn nghiêm túc trả lời.
Bởi vì nhắn là Dung Khâm.
Dung Khâm: Nguyên Đán vui vẻ. Hôm nay em vui ? Có đón năm mới ? Còn bạn trai em…… gửi tin chúc mừng ?
Dung Thu gõ từng chữ một: Ban ngày em sửa cơ giáp, buổi tối đường về thấy pháo hoa, vui ạ, nhưng nhận tin của QAQ
Dung Khâm thở phào, khéo léo đổi chủ đề: A tinh vẫn còn b.ắ.n pháo hoa ?
Dung Thu: Dung Khâm xem , em chụp gửi qua cho!
Dung Thu liền chọn mấy tấm ảnh pháo hoa chụp hôm nay gửi qua.
Vài phút , bên mới trả lời: Thật là .
Tân niên vui vẻ, ngủ ngon nhé, Tiểu Thu.
Dung Thu: Ngủ ngon ~
Anh Dung Khâm thật dịu dàng. Rõ ràng chỉ mới gặp một , mà còn nhớ gửi lời chúc năm mới.
Đáng tiếc, những bức ảnh đó cũng gửi cho Tần Mục Dã từ sớm, nhưng A Dã vẫn trả lời.
Dung Thu bĩu môi, quen tay thoát khỏi khung trò chuyện.
Đêm đó, mơ một giấc mơ ngượng ngùng hiếm .
Trong mơ, và Tần Mục Dã cùng ngắm pháo hoa, giữa đám đông những đôi tình nhân trẻ tuổi, khi tiếng đếm ngược kết thúc, cả hai ôm hôn giữa biển ánh sáng rực rỡ.
Cậu ngượng đến mức cả khuôn mặt đều đỏ bừng.
Trong cơn mơ mơ màng màng, môi vẫn mím , giữ nguyên tư thế hôn. Tiềm thức khiến ôm chặt gối, như gần A Dã thêm một chút.
Dù thể mật thật, chỉ cần ở gần thêm chút nữa cũng .
phần của giấc mơ chẳng như thế.
Người đàn ông trong mộng đẩy , lạnh, giọng vô tình, từng chữ đều châm chọc “beta vô dụng”.
Dung Thu giật tỉnh giấc.
Cậu dậy, ngơ ngác ánh sáng mỏng chiếu qua rèm. Một tia nắng yếu ớt rơi làn da trắng mịn bên hông , như nét vẽ tinh tế của một họa sĩ dùng sắc vàng kim điểm lên tranh.
Cũng may, chỉ là mơ.
Vài giây , beta khẽ rúc chăn, ôm gối cọ nhẹ. Cậu bật sáng điện thoại, giao diện dừng ở khung trò chuyện với Tần Mục Dã. Vẫn tin nhắn mới.
Ừm……
Vẫn là trả lời.
Beta hiểu. Chỉ cần lên mạng nhiều hơn, thêm vài bài về tình cảm, sẽ đang “bạo lực lạnh”.
Mà đang “bạo lực lạnh” , nữa rơi thời kỳ dễ cảm.