[AB] Sau Khi Chia Tay, Hắn Tẩy Đi Ký Ức - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:54:07
Lượt xem: 26

Edit: Wng

-

Tháng chín hạ tuần, thời tiết nóng đến mức cần thiết. Dù là chạng vạng, sóng nhiệt vẫn hề giảm bớt, cây cối ven đường đều nắng thiêu héo. Lúc , trong phòng điều khiển cơ giáp 7, Beta Tiểu Vương đang bật điều hòa, ôm điện thoại, chán c.h.ế.t.

Nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng gầm rú quen thuộc, Tiểu Vương cần kỹ cũng âm thanh đặc trưng của A Đại, tám chín phần mười là học sinh hệ cơ giáp tác chiến trở về.

Quả nhiên, trăm đến đều là học sinh hệ tác chiến.

Ba phút , một bóng dáng cao gầy xuất hiện bên ngoài cửa kính.

Vừa tan ca, thanh niên Beta đẩy cửa bước . Cậu mặc sơ mi trắng và quần đen đơn giản, dáng mảnh khảnh, cao gầy. Tóc dài, khẽ che khuất gương mặt tuấn tú đến mức gần như thực, nhưng giấu nổi khí chất trong trẻo, ngoan ngoãn ẩn trong từng đường nét. Đặc biệt là đôi mắt và khuôn mặt tinh xảo, xinh , tựa như cất giấu viên minh châu sáng rực, khiến khỏi hút hồn.

Beta vẫn thường thiết với Beta.

Đặc biệt là trong quần thể Beta của A Đại.

Tiểu Vương phá lệ nhiệt tình: “Là Dung Thu ! Lần các ngoài lâu thế? Đã nửa tháng đấy.”

Dung Thu Tiểu Vương , mím môi nhẹ: “Lần đến tinh cầu G, đường qua mất gần ba ngày.”

Tiểu Vương quét qua tình trạng cơ giáp, thấy các chỉ đều duy trì ở mức ưu tú cơ bản: “Không tệ nha. Mấy học sinh khác mang cơ giáp mới , hư hỏng trở về, chỉ khác biệt, cơ giáp vẫn như mới. Cái cơ giáp chắc dùng thêm ba năm nữa đấy.”

“Ừm. Mỗi cơ giáp đều chuẩn đầy đủ dầu bôi trơn và linh kiện dự phòng, thể bảo dưỡng bất cứ lúc nào.”

Tiểu Vương : “Bình thường ai mà giữ cơ giáp thế , vẫn là lòng, coi cơ giáp như yêu mà chăm sóc.”

“Tích” một tiếng, hệ thống phát giọng điện t.ử quen thuộc: “Cơ giáp 0097 rà quét đủ điều kiện, nhập kho thành công.”

Tiểu Vương giơ tay hiệu “OK”: “Tốt , nhập kho xong. Mau về nghỉ , quầng thâm mắt mắt lớn thế .”

Nghe , Dung Thu khẽ đưa tay sờ khóe mắt.

Tiểu Vương để ý, giờ mới giật : “Tay thế ?”

Dung Thu cúi mắt mu bàn tay: “Không , lúc lên cơ giáp vội quá, cửa khoang đụng .”

Tiểu Vương tán đồng: “Các học hệ tác chiến, tay quan trọng chẳng khác gì đầu óc bên chỉ huy hệ, nhất định bảo vệ cho .”

Bàn tay Dung Thu trắng như sứ, bình thường lấy một vết trầy. Giờ mu bàn tay sưng đỏ, như tụ máu. Dù vết thương đáng ngại, nhưng khi khác quan tâm, lòng vẫn thấy ấm áp: “Được , Vương , về sẽ mua bảo hiểm cho đôi tay .”

Nếu thể, còn mua cả bảo hiểm cho cái đầu của Tần Dã nữa.

Tiểu Vương câu chọc , Dung Thu cũng bật theo. Khi , cả như sáng rực lên.

Tiểu Vương lén thêm vài .

Đẹp đến mức quái lạ.

Chỉ tiếc, Dung Thu là một Beta. Nếu là Alpha, e rằng Liên Bang sớm dậy sóng vì .

Ở ngôi trường quân sự coi trọng cấp bậc pheromone bậc nhất như A Đại, Alpha gần như thiên vị tuyệt đối. Đặc biệt, hai hệ đầu là chỉ huy và tác chiến từ đến nay chỉ tuyển Alpha.

Beta như Dung Thu mà thể điều khiển cơ giáp, đúng là trường hợp hiếm thấy.

Là học sinh thiên tài của A Đại, Dung Thu mười lăm tuổi thi lớp dự , chỉ trong một năm thành hai năm chương trình. Nhờ thành tích lý thuyết xuất sắc và năng lực thể năng vượt trội, A Đại đặc cách tuyển thẳng hệ tác chiến.

Bình thường học, như trai nhà bên, ai cũng thể trò chuyện, tính tình dịu dàng, dễ gần. một khi lên cơ giáp, khí thế liền đổi .

Tiểu Vương từng chứng kiến một .

Trong bao nhiêu học viên hệ tác chiến, chỉ Dung Thu điều khiển cơ giáp tựa như thể chính .

Quá linh hoạt.

Chỉ tiếc, là Beta.

Sau khi giao nộp cơ giáp, Dung Thu cầm điện thoại xem tin tức về Tần Dã. Đôi mắt màu lam hổ phách sáng long lanh, trong trẻo mà dịu dàng.

Nghĩ đến Tần Dã, trong n.g.ự.c như chiếc búa nhỏ gõ từng nhịp nặng nề.

Cậu và Tần Dã yêu một năm.

Họ quen mùa thu năm ngoái. Khi đó, Tần Dã là học trưởng năm ba, đồng thời là học sinh ưu tú của hệ tác chiến. Giáo viên dẫn đến làm trợ giảng cho lớp năm hai.

Trùng hợp , Tần Dã phân về nhóm của .

Giữa đám học sinh, Tần Dã vóc dáng thẳng tắp, cao lớn, nổi bật trong ánh chiều tà nhuốm vàng. Dù pheromone, vẫn toát lên khí chất mạnh mẽ, phóng túng và quyến rũ hơn cả những Alpha chính hiệu.

Tim Dung Thu đập loạn nhịp.

Cậu yêu Tần Dã ngay từ cái đầu tiên.

Sau khi Tần Dã cũng là Beta, càng để tâm hơn.

Beta sống trong quần thể Alpha khó khăn thế nào, Dung Thu hiểu rõ hơn ai hết. Nhất là với kiểu ít như Tần Dã, và Dung Thu đều là cô nhi. Khác chăng là, cha nuôi của Tần Dã mất muộn, để cho một khoản tiền lớn. Nhờ đó, cuộc sống khi học viện đến nỗi tệ, nhưng vẫn dễ trở thành trò tiêu khiển của những Alpha rảnh rỗi.

Dung Thu bắt đầu cố ý che chở .

Lúc đầu, Tần Dã lạnh nhạt, thậm chí chẳng buồn với một câu. Dung Thu bỏ cuộc, vẫn cứ tự nhiên như gì xảy , kiên nhẫn đối xử với .

Con mèo kiêu ngạo khó mà gần.

Dung Thu sớm chuẩn tâm lý.

Sau đó, chuyện dần đổi. Tần Dã sự dịu dàng của làm tan chảy. Từ chỗ gặp giả vờ như thấy, đến chỗ thể hẹn ôn tập cùng.

Dù thật ôn bao nhiêu, Tần Dã chê ồn.

cũng chẳng ồn ào gì cho cam, chỉ là khi thấy ly nước của Tần Dã trống thì rót thêm, hoặc lúc khác ồn ào thì sang bàn luận vài câu. Làm nhiều quá, kết quả là mắng một trận vì “ồn ào”.

Thái độ của Tần Dã đổi sinh nhật mười tám tuổi của . Dung Thu bỏ một khoản tiền lớn, đặt bàn ở nhà hàng cực kỳ đắt đỏ ngoài trường, tự tay chuẩn bữa ăn và làm bánh sinh nhật cho .

Ngày đó, hai đều uống rượu.

Đó là đầu tiên uống, dám uống nhiều, trong lòng chỉ nghĩ nếu Tần Dã say, còn chăm sóc .

Tần Dã hứng rượu cao, uống liền hai bình.

Có lẽ là vì khí , cũng lẽ vì Tần Dã cuối cùng chịu mở lòng với , khi cắt bánh kem, Tần Dã hôn .

Giống như mơ , mơ mơ hồ hồ đắm chìm trong nụ hôn của Tần Dã, hai ngủ với .

Ngày hôm tỉnh , đau đầu, chân đau, m.ô.n.g cũng đau.

Đầu giường còn vương mấy chục tờ tiền.

Cậu ngờ vực dậy, thấy đàn ông bên cửa sổ, lặng lẽ ngoài. Không bao lâu.

Điếu t.h.u.ố.c trong tay cháy dở gần tới đầu lọc, làn khói mờ mịt phủ lên khuôn mặt Tần Dã, khiến gương mặt lạnh lùng, đến mức khiến chỉ dám từ xa, dám khinh nhờn.

Dung Thu một cảm giác chân thật, như thể đàn ông sắp tan biến trong chớp mắt.

Cậu cố nén nỗi sợ mơ hồ, khẽ gọi thử cách xưng hô mật mà nay từng dùng: “A Dã.”

May mắn là đàn ông lên tiếng đáp, khiến ngay lập tức yên lòng: “Ừ?”

Hắn bóp tắt điếu thuốc, giọng khàn trầm vang trong khói sương: “Tiền ở bàn, tự mua chút gì ăn .”

“Được! Chúng cùng ăn nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-chia-tay-han-tay-di-ky-uc/chuong-1.html.]

Dung Thu vốn nuôi dạy quy củ, mười chín tuổi, cả đời chỉ dồn tinh lực cho học tập và cơ giáp, nên tự nhiên hiểu lời của Tần Dã theo nghĩa “bạn giường” tùy tiện như .

Cậu chỉ thấy vui mừng vì đàn ông đêm đó vẫn ôn hòa với .

A~

Cậu và Tần Dã cuối cùng cũng thành đôi .

Với Dung Thu, đời chỉ từng làm hai chuyện khiến bản thấy đáng giá, một là thi đậu A Đại, hai là theo đuổi Tần Dã.

Lớn lên trong viện phúc lợi, Dung Thu vốn tính cách nhạy cảm, thu . Từ nhỏ thiếu thốn tình thương của cha , vất vả lắm mới nhận nuôi, cặp đôi Beta dưỡng phụ vứt bỏ lạnh lùng.

Khi trưởng thành, gặp Tần Dã, một lạnh nhạt nhưng khiến đến gần.

Lần đầu quan tâm, tình cảm cằn cỗi trong như tưới tắm, khiến chính cũng thấy đổi một cách quen.

Bị lạnh nhạt, luôn tự tìm ở bản .

Chỉ cần tỏ dịu dàng một chút, ủ dột trong lòng liền tan biến, bằng niềm vui sáng rỡ như hoa hướng dương luôn hướng về mặt trời trong lòng .

Giờ đây, khi thuận lợi trở về trường, Beta hân hoan, tâm trạng phấn chấn.

Nửa tháng gặp, Tần Dã nhớ .

Đáng tiếc là mấy ngày làm nhiệm vụ bên ngoài, đều nhận tin gì từ A Dã.

Trong mắt Dung Thu, tính cách của Tần Dã mâu thuẫn, đa phần thời gian năng cứng rắn, thỉnh thoảng kiêu ngạo mà dính , giống như một con mèo lớn xinh , luôn giữ vững lãnh địa riêng, chỉ khi xâm phạm mới duỗi móng vuốt.

Trước khi về ký túc xá, Dung Thu đơn giản xử lý vết thương tay.

Còn kịp lau khô, điện thoại trong túi rung lên.

Là A Dã.

Khóe môi Dung Thu vô thức cong lên, nụ mềm mại lan , dịu dàng mà mắt.

“Uy, A Dã.”

“Buổi sáng điện thoại của ?”

Giọng nam ở đầu bên thấp trầm, xen lẫn chút khàn khàn mơ hồ, như mang theo vị t.h.u.ố.c lá nhẹ.

Dung Thu vốn thích Tần Dã chuyện, nhất là khi dùng giọng trời ưu ái thì thầm bên tai. Mỗi như , như nóng rực lên.

lúc dám nghĩ nhiều, vội vàng ôm điện thoại giải thích: “Khi đó em đang lái cơ giáp, thể mở máy.”

“Không cố tình chứ? Ở ngoài lâu thế , bên cạnh ai khác ?”

“Làm gì ai khác chứ.”

Sợ hiểu lầm, Dung Thu vội : “Không , em sạch sẽ, chỉ thôi.”

Bên dường như tiếng động gì đó, giọng Tần Dã đó rõ.

Dung Thu kiên nhẫn chờ, nhưng chỉ thấy một trận ồn ào.

Cậu mím môi, định tìm đề tài thêm, thì Tần Dã lạnh nhạt một câu: “Tôi tối nay tiết, tan học gặp.”

Rồi cúp máy.

Tiếng “đô đô” vang lên, khiến câu “Được” môi Dung Thu nuốt ngược trở .

Được thôi.

Chắc Tần Dã bận thật...

Dung Thu ủ rũ một lát.

nhanh, bên Tần Dã gửi tới một tin nhắn.

“Giỏ đồ dơ, giặt .”

Tất cả phiền muộn lập tức tan biến.

Nhìn thấy tin nhắn của yêu, đôi mắt Dung Thu ánh lên ánh nước, hàng mi dài khẽ run. Khóe môi cong cong, nụ giấu , ngay cả tâm trạng cũng nhẹ bẫng.

Ngón tay gõ vài chữ.

Nghĩ thấy như dính quá...

Beta suy nghĩ một chút, xóa , gõ . Cuối cùng chỉ gửi: “Được.”

Chuyện giặt quần áo, Dung Thu sẵn lòng làm. Trong mắt , hệ chỉ huy thiên về dùng đầu óc, ở mức độ nào đó còn mệt hơn hệ tác chiến.

Nhiều , Tần Dã mệt đến mức ngã vật xuống giường đơn trong ký túc xá của , chẳng gì, chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi.

Dung Thu thích dáng vẻ của Tần Dã, khi góc cạnh đều thu , chỉ còn sự yên bình hiếm thấy.

Vừa giống yêu, giống .

Từ nhỏ đến lớn, Tần Dã là đầu tiên khiến Dung Thu cảm nhận cảm giác “ gia đình”. Dù thường cau , nhưng chỉ cần ở bên, Dung Thu vẫn thấy hạnh phúc.

Sau khi tắm rửa qua loa, quần áo mới, lên tầng ký túc xá hệ chỉ huy.

Người dặn giặt quần áo, thật cũng chỉ một cái.

Dung Thu lật trong giỏ quần áo một chiếc sơ mi trắng bình thường.

Chỉ thôi, lòng mềm .

Cùng là Beta, nhưng Tần Dã cao gần mét chín, dáng vạm vỡ. Bình thường mặc áo sơ mi vẫn thoải mái, thể che bớt phần cơ bắp nổi bật. lên giường thì khác, sáng rực, từng đường cong cơ bắp rõ ràng, phối với khuôn mặt tuấn mỹ đến mức quá đáng, khiến mê mẩn dứt .

Vừa dữ quyến rũ.

Tiểu Beta mặt thoáng đỏ lên.

Cậu bắt tay giặt.

Ngoài mùi nước giặt, trong phòng còn thoang thoảng mùi nước hoa. Dung Thu rành, chỉ cảm thấy chút giống hương gỗ trầm, nhưng ngửi kỹ thì , mùi hương phức tạp và sâu hơn nhiều.

Loại mùi , tiểu Beta thích.

Cậu khẽ , ngửi thêm vài , dùng tay vò áo. Những bọt xà phòng li ti trượt qua kẽ tay, mí mắt cong cong, động tác nhanh dần. Chẳng mấy chốc, lớp bọt ống tay áo rửa sạch.

Khi định giặt cổ áo, bỗng thấy một vệt đỏ nhạt loáng lên.

Beta khựng .

“Ơ? Cái gì đây?”

Beta ngoài xu hướng tính hướng cong, còn đều “thẳng”.

Nếu là khác, nhận đó là dấu son môi mờ ám.

tiểu Beta ngây thơ chỉ dùng ngón tay chà nhẹ, cúi đầu ngửi thử.

Vệt đỏ dường như còn vương chút mùi hương lạ, ngọt, nồng, quyến rũ.

Chà vài cái, nhanh trôi mất.

Thấy vết bẩn còn, khuôn mặt lo lắng của mới dịu .

Cũng may, rửa sạch .

Loading...