(AB - ⚡) Sau Khi Beta Trọng Sinh Thay Đổi Vận Mệnh - Chương 8

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:32:35
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không rõ trút gánh nặng trong lòng khi tắm xong trở về, Yến Chi An một giấc ngủ thật ngon. Ngon đến độ, sáng hôm tỉnh dậy, cái ý nghĩ ườn lâu xuất hiện bỗng dưng trỗi dậy.

Hôm nay là ngày nghỉ phép cuối cùng của . Có kẻ nào đó gần như xem là búp bê sứ mà nâng niu, săn đón , lẽ dù thật sự chịu rời giường thì cũng chẳng vấn đề gì to tát.

Nghĩ đến đây, Yến Chi An lười biếng ngáp một cái, xoay để tránh vệt nắng đang len lỏi qua khe rèm chiếu thẳng mặt, nào ngờ chạm một đôi mắt đỏ sẫm. Trái tim bất chợt hẫng một nhịp, cơn buồn ngủ còn vương vấn mi mắt của Yến Chi An bỗng chốc tan biến sạch sẽ.

Ký ức đêm qua dần dà ùa về. Anh chậm rãi ngước lên, ánh mắt lướt qua mái tóc rối bù của Hứa Ngôn Chiêu, dừng nơi cổ tay vẫn còn dây xích trói chặt đầu giường, thậm chí hằn lên vài vệt đỏ ửng. Một thoáng áy náy hiếm hoi dâng lên trong lòng.

cảm thấy việc trói hợp lý, nhưng xem lẽ cũng quá tay một chút?

Né tránh ánh ai oán vô cớ của Hứa Ngôn Chiêu, Yến Chi An ho khan một tiếng để che sự ngượng ngùng, kéo một nụ gượng gạo: “Dậy lâu em?”

Đôi môi Hứa Ngôn Chiêu mấp máy, nhưng đáp câu hỏi của , chỉ thì thầm gọi tên : “Anh Chi An…”

Giọng điệu , hệt như một chú cún con ấm ức, đáng thương và cần lắm một lời dỗ dành.

Yến Chi An bất giác cong môi, cố gắng lắm mới nén niềm vui thích bất chợt đang chực trào .

“Ừm, xin , lúc nãy ngủ quên mất.” Sau lời xin chẳng mấy phần thành khẩn, Yến Chi An dậy, cúi gỡ sợi xích đang quấn cổ tay Hứa Ngôn Chiêu.

Không thể thừa nhận, kiểu chơi đặc biệt hẳn sẽ lòng một , cũng cái thú vị riêng của nó.

Một vốn cao lớn ngang tàng im chút phản kháng, mặc cho tùy ý thao túng. Chỉ riêng sự tương phản mãnh liệt thôi cũng đủ khiến rung động kiềm chế . Huống hồ, đó còn sở hữu một gương mặt quyến rũ, một đôi mắt cong cong cứ đăm đăm , ánh mắt như thể đang mong chờ làm điều gì đó…

Lúc tháo sợi xích, đầu ngón tay vô tình lướt qua những vệt đỏ hằn sâu cổ tay . Yến Chi An xoáy đôi mắt đỏ sẫm ẩn chứa những cảm xúc từng thấy, chậm rãi cúi xuống, đặt lên môi một nụ hôn nhẹ bẫng.

“Đây là lời xin .” Cảm giác ấm áp và mềm mại tựa chuồn chuồn lướt nước, chạm rời ngay. Lời lọt tai, Hứa Ngôn Chiêu đột nhiên cảm thấy tim bao giờ đập nhanh đến thế. Hắn vô thức nuốt nước bọt, định gì đó, nhưng chợt nhận ánh mắt của Yến Chi An đang dán chặt một nơi nào đó .

Nhìn theo tầm mắt của , Hứa Ngôn Chiêu lập tức thấy phần đang căng phồng của .

Hắn bất giác ngẩng đầu, bắt gặp ánh chút vi diệu của Yến Chi An, đầu óc Hứa Ngôn Chiêu chỉ cảm thấy trống rỗng trong giây lát, đến nỗi còn kịp suy nghĩ buột miệng: “Em mới mười chín tuổi…”

Lời thốt , Hứa Ngôn Chiêu liền bừng tỉnh, mặt bất giác nóng lên. ý định rút .

“Với …” Dừng một chút, Hứa Ngôn Chiêu đỏ mặt, khẽ : “Đêm qua em cũng …”

Câu bỏ lửng, nhưng ý tứ quá rõ ràng.

Hứa Ngôn Chiêu , Yến Chi An nay luôn mềm lòng dáng vẻ của .

Trước đây, vẫn thường dùng những cách tương tự để kiếm chút lợi lộc cho . Dù thì, đa đều dễ dàng mềm lòng hơn với những mà họ xem là trẻ con.

Thế nhưng , những lời của Hứa Ngôn Chiêu, Yến Chi An dường như nhịn nữa, “phụt” một tiếng bật .

“Có giúp ?” Lời mang theo ý trêu chọc rõ ràng lọt từ kẽ môi. Yến Chi An đôi mắt “xoẹt” một cái sáng rực lên của Hứa Ngôn Chiêu: “Có thể ?!”

Yến Chi An: …

Nhìn vài giây, Hứa Ngôn Chiêu cũng nhận màn trình diễn đằng chân lân đằng đầu của quả thật trơ trẽn. Hắn thu ánh mắt, chút tự nhiên mà sờ lên gò má nóng ran: “Em chỉ hỏi vu vơ thôi…”

“Khụ, em nấu bữa sáng, tiện thể giải quyết một chút.” Hứa Ngôn Chiêu bước xuống giường, dáng vẻ dám đối diện với Yến Chi An, ngây thơ đến mức cứ như thể đêm qua thừa dịp giả ngủ mà lén lút giở trò .

Hơn nữa, mấy lời cứ chỗ nào đó là lạ?

Khẽ nhướng mày, Yến Chi An Hứa Ngôn Chiêu đến cửa phòng thì đột ngột dừng , nghiêng đầu .

“Trước đây, sẽ đùa với em như .” Vệt ửng hồng mặt vẫn tan, ánh mắt Hứa Ngôn Chiêu đảo loạn, dám dừng Yến Chi An: “Em cảm thấy, vui, thật đó.”

Như để che giấu sự ngượng ngùng, xong, Hứa Ngôn Chiêu vội vã bước khỏi phòng. Một lúc , Yến Chi An mới đưa tay lên, sờ sờ mặt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-beta-trong-sinh-thay-doi-van-menh/chuong-8.html.]

…Nóng đến độ tự hỏi liệu sốt .

Sau khi giường thêm một lúc, gọi điện cho đơn vị để xác nhận ngày mai thể làm bình thường, Yến Chi An mới lết tấm rã rời vì quá nhiều khỏi giường.

Có chút ngoài dự đoán của , bữa sáng là một xửng tiểu long bao nóng hổi lò. Món làm khó nhưng tốn công. Dù nhiều dụng cụ nhà bếp hiện đại thể rút ngắn đáng kể thời gian chuẩn , nhưng hương vị chắc chắn thể nào sánh bằng thành phẩm làm thủ công từng bước.

Mà Yến Chi An ăn , đây là loại làm bằng máy.

Để thể dọn mặt ngay khi thức dậy lâu, Hứa Ngôn Chiêu hẳn chuẩn phần lớn các công đoạn từ hôm qua.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Cầm ly sữa đậu nành mặn bàn lên uống một ngụm để tráng miệng, gắp một miếng củ cải muối giòn tan c.ắ.n một cái, Yến Chi An nhịn ngẩng đầu đối diện.

“Bởi vì lúc từng , hy vọng nửa thể nấu ăn…” Không đợi Yến Chi An mở lời, Hứa Ngôn Chiêu lên tiếng . Dù cố hết sức để trông thật tự nhiên, nhưng đôi tai đỏ bừng vẫn bán tâm trạng của .

Yến Chi An nhất thời phân biệt , đây là đang giả vờ, là biểu hiện thật lòng.

Thôi thì, cũng chẳng cần bận tâm đến điều nữa, nhiều ý nghĩa.

Uống thêm một ngụm sữa đậu nành, Yến Chi An vắt óc suy nghĩ, nhưng vẫn tài nào nhớ câu đó khi nào: “Anh ?”

“Dạ, sinh nhật của học trưởng Vân Cảnh, lúc chúng về bạn gái của .” Hứa Ngôn Chiêu đáp ngay chút do dự.

Yến Chi An sững một lúc, lẽ đang về chuyện gì, nhưng vẫn nhớ lời cụ thể.

Đầu ngón tay vô thức xoa xoa chiếc cốc còn hơn nửa sữa đậu nành, Yến Chi An bỗng nhớ , lúc giam cầm, trong bữa ăn của cũng từng những món tương tự. Chỉ là khi đó chẳng buồn ăn uống gì, đồ mang thế nào thì mang y như thế. Sau khi những món đó đều do chính tay Hứa Ngôn Chiêu làm, càng thể động đũa.

Trong suốt thời gian đó, gần như chỉ sống dựa dịch dinh dưỡng ép uống. Mà Hứa Ngôn Chiêu cũng nhịn đói cùng , ánh mắt của khi giống như một con sói chực chờ xé nát cổ con mồi.

Yến Chi An thở dài. Mỗi khi cố gắng kiềm chế nhớ những chuyện hề xảy ở “hiện tại”, ký ức của kiếp cứ trỗi dậy chống ý của , như thể nhấn chìm ngừng.

“Anh Chi An?” Nhận sự khác thường của Yến Chi An, Hứa Ngôn Chiêu khỏi cất tiếng gọi.

Yến Chi An hồn, ngây một lúc, đột nhiên hỏi: “Anh nhớ là em xe?”

“Lát nữa đưa về một chuyến.”

Hứa Ngôn Chiêu chút choáng váng câu đầu đuôi , ngẩn một lúc lâu mới hiểu ý nghĩa của nó: “Khoan , tại chứ? Em làm gì sai ? Hay là đồ ăn hợp khẩu vị của ?” Nói , như nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt càng thêm hoảng hốt, năng cũng vội vã hơn: “Em chuyện hôm qua là em sai , xin , em thật sự sẽ làm như nữa, em hứa!”

Yến Chi An: …

Nếu nhớ lầm, lúc đầu nhóc yêu cầu là vì lý do “chăm sóc cho khỏe hẳn”.

Cầm ly lên nhấp thêm một ngụm, Yến Chi An khẽ né tránh ánh mắt của Hứa Ngôn Chiêu: “Em để về lấy vài bộ quần áo để chứ, thể cứ mặc đồ của em mãi .”

“Còn cả đồ dùng cá nhân nữa, quen dùng mấy thứ , ngay cả sữa tắm chúng cũng dùng chung một loại.” Anh dừng một chút, ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua Hứa Ngôn Chiêu đang sững sờ: “Hơn nữa, còn nhiều tài liệu công việc của vẫn ở nhà. Ngày mai hết phép , chẳng lẽ em làm mới về lấy ?”

Bị Yến Chi An một cách điềm tĩnh, Hứa Ngôn Chiêu vô thức thẳng lưng, ngoan ngoãn như một chú chim cút: “Không, …”

“Lát nữa nhất nên ghé trung tâm thương mại xem cần mua thêm gì …” Dùng răng c.ắ.n nhẹ vành ly thủy tinh, Yến Chi An tự hỏi liệu bỏ sót gì , mà hề ánh mắt của Hứa Ngôn Chiêu ngày một sáng lên theo từng lời . Đến khi định thần , ngẩng đầu bắt gặp một đôi mắt cún con long lanh.

Anh bất giác rùng , ho nhẹ một tiếng, ăn nốt chiếc tiểu long bao cuối cùng đĩa, giọng chút rõ: “Tạm thời là … Có ý kiến gì ?”

“Không !” Hứa Ngôn Chiêu lập tức lắc đầu, mắt dán chặt Yến Chi An, chỉ ước gì thể đưa về nhà thu dọn đồ đạc ngay lập tức.

Yến Chi An cảm giác như thể thấy một cái đuôi vô hình đang vẫy điên cuồng lưng .

…Không ngờ cũng chút đáng yêu.

Nén khóe miệng đang bất giác nhếch lên, Yến Chi An chậm rãi ăn xong bữa sáng mới dậy theo Hứa Ngôn Chiêu khỏi cửa.

Loading...