(AB - ⚡) Sau Khi Beta Trọng Sinh Thay Đổi Vận Mệnh - Chương 33

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:33:06
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đáp sự quan tâm của cấp , Yến Chi An nghỉ ngơi ở nhà thêm một ngày mới trở làm việc. Trước đó, dành thời gian đến đồn cảnh sát để lập biên bản theo đúng thủ tục, coi như chính thức khép sự cố . Vị đội trưởng cảnh sát tiếp đón , vài lời cảm ơn và động viên, trao cho một bộ phận mở rộng dùng cho máy liên lạc. Anh đây là phần thưởng cho sự dũng cảm của , bên trong tích hợp một chức năng định vị và bảo vệ đặc biệt. Yến Chi An hỏi nhiều, lời cảm ơn cất . ngay khi về đến nhà, tháo tung nó để kiểm tra. Chỉ khi xác nhận vấn đề gì mờ ám, mới lắp nó máy liên lạc của .

Biết Hứa Ngôn Chiêu vẫn còn canh cánh trong lòng về chuyện xảy , cộng thêm những lời cảnh báo từ cha , nên trong ngày đầu tiên làm , Yến Chi An phá lệ tàu bay công cộng mà để đích hộ tống đến tận cổng Dư Hỏa.

Hai nhân viên bảo vệ đang trực cổng lúc trùng hợp chính là hai cản nổi Hứa Ngôn Chiêu . Vừa thấy gã Alpha từng hung hăng xông , ánh mắt họ lập tức trở nên cảnh giác. Họ cũng lo lắng liếc Yến Chi An bên cạnh, nên dám trực tiếp xông tới ném ngoài.

, bọn họ tuyệt đối thể để bước chân khu vực làm việc.

Sau khi chặn Hứa Ngôn Chiêu ở ngoài cửa, bảo vệ lớn tuổi theo Yến Chi An, lấy một tấm thẻ đặc biệt quẹt mở cửa, đồng thời làm như vô tình tán gẫu: “Không lắm lời , tổ trưởng Yến , tìm yêu thì nên tìm ngoan ngoãn lời một chút. Không cần bảo , nhưng ít nhất tính tình cũng ...” Nói đến đây, ông khựng , đầu thoáng qua bóng dáng bên ngoài, đột ngột sửa lời: “... Ít nhất cũng tìm một thể đ.á.n.h thắng chứ.”

Nghe , Yến Chi An cũng theo bản năng ngoái đầu . Quả nhiên, thấy đang ngoài cửa kính ý định rời , nhất thời nhịn mà bật thành tiếng.

“Thật bình thường em ngoan. Lát nữa thấy con nữa thì em sẽ tự về thôi, là do quá sốt ruột.” Lên tiếng thanh minh cho bạn trai, Yến Chi An lộ vẻ áy náy: “Nhất định là gây phiền phức nhỏ cho đúng ? Thật sự xin ...”

Lại một nữa xin vì rắc rối mà gã Alpha nhà gây , Yến Chi An lấy một món quà nhỏ chuẩn từ để tạ . Thái độ chân thành và nghiêm túc trái khiến vị bảo vệ cảm thấy ngại ngùng, dù chuyện hôm đó cũng gây hậu quả gì nghiêm trọng.

đúng là thể quan tâm đến .” Có lẽ vì nhận quà của Yến Chi An, bảo vệ ngoài năm mươi tuổi khi rời vẫn nhịn nhắc nhở thêm một câu: “ loại chuyện cũng chừng mực, nếu ...” Nửa câu ông thẳng , nhưng Yến Chi An thể đoán .

“Con .” Yến Chi An mỉm : “Cảm ơn Chú Trương.”

Đối với sự điên cuồng và cố chấp của ai , đời lẽ chẳng ai hiểu rõ hơn .

Nghĩ đến đây, Yến Chi An khỏi ngoái đầu . Phát hiện bóng ngoài cửa kính vẫn sừng sững ở đó, khẽ thở dài, xoay bước khuất khỏi tầm mắt đối phương. Đầu tiên, một vòng quanh Bến Tàu Số 4. Chẳng tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của trận giao tranh, lẽ chuyện giải quyết êm khi đám tinh tặc kịp chống trả. Cũng nhờ mà trong sự cố , thương vong nào xảy như kiếp .

Đó cũng là lý do tại bầu khí của nhóm cấp khi trở làm việc thể thoải mái và vui vẻ đến thế. Tiểu Ngô, thỉnh thoảng chất giọng oang oang, lúc đang hòa đám đông, bắt đầu khoác lác về việc dũng cảm khi bước lên tinh hạm. Lão Lưu cạnh chỉ tủm tỉm lắng , hề vạch trần . Ông chỉ thừa lúc ai chú ý, lén lút thò tay bốc hạt điều bàn. Chỉ chốc lát ăn sạch sành sanh cả đĩa, hàm răng chắc khỏe đến mức khiến khó lòng tin đây là một cụ ông một trăm ba mươi tuổi.

Lắng tiếng ồn ào náo nhiệt cách đó xa, chẳng hiểu Yến Chi An cảm giác như từ chốn thâm sơn cùng cốc tĩnh lặng trở về với khói lửa nhân gian. Nơi , đôi khi còn khiến cảm thấy thư thái và bình yên hơn cả chính ngôi nhà của .

Khẽ bật , Yến Chi An bước tới, đặt túi bánh ngọt tay lên bàn: “Mọi ăn thử , Ngôn Chiêu tự làm đấy.”

Sau vài giây sững sờ, cả nhóm lập tức reo hò ầm ĩ, vội vàng xúm mở túi giành lấy món bánh yêu thích của . Chỉ chớp mắt, tay Yến Chi An chỉ còn một chiếc túi rỗng tuếch. Anh cũng chẳng để bụng, dặn dò cả nhóm lát nữa ăn xong nhớ dọn dẹp sạch sẽ tự bước văn phòng.

Không sự kiện trọng đại nào đáng để ghi chép , những ngày đó trôi qua trong sự bình lặng vốn . Điều duy nhất khiến Yến Chi An dở dở khi hỏi han một vòng, thời gian tổ chức buổi tụ họp trùng khớp với ngày nghiệp của Hứa Ngôn Chiêu. Mặc dù thực tế, tất cả những gì sinh viên cần làm ngày hôm đó chỉ là đến trường nhận bằng. Tất nhiên, nếu thời gian, họ thể yêu cầu nhà trường gửi bằng qua đường bưu điện.

“Thật nhất thiết tổ chức hôm nay .” Nhìn gã Alpha cao lớn nhận bằng nghiệp về vội vàng đeo tạp dề chui bếp chuẩn nguyên liệu, Yến Chi An chút bất đắc dĩ: “Em thể tụ tập với bạn bè một chút. Nhiều khi nghiệp lẽ sẽ chẳng bao giờ cơ hội gặp nữa .”

“Trừ khi bọn họ lập tức bốc khỏi thế giới , bằng thời đại bây giờ thiếu gì cách để liên lạc.” Hứa Ngôn Chiêu thoăn thoắt lấy các nguyên liệu cần thiết theo thực đơn lên sẵn, đầu cũng chẳng thèm ngoảnh , ý tứ từ chối vô cùng rõ ràng: “Có những vốn dĩ giữ liên lạc, thì cũng chẳng cần thiết tụ họp làm gì.” Nói đến đây, khựng một nhịp: “Hơn nữa...” Hắn tiếp lời: “Em gặp đồng nghiệp của .”

Cha Yến Chi An thỏa thuận ly hôn ngay khi trưởng thành. Không lâu đó, mỗi đều gia đình mới. Dù cả hai bên cắt đứt liên lạc với , nhưng mối quan hệ rõ ràng chẳng thể nào thiết nữa. Ngược , những đồng nghiệp luôn sẵn sàng chia sẻ buồn vui trong cuộc sống chiếm một vị trí vô cùng quan trọng trong cuộc đời .

“Anh luôn bọn họ giống như nhà của .” Đặt đồ vật tay xuống, Hứa Ngôn Chiêu xoay Yến Chi An đang tựa cửa bếp: “Vậy nên bữa tiệc hôm nay, xét theo một khía cạnh nào đó...” Hắn nở nụ , trong đôi mắt đỏ thẫm ngập tràn sự dịu dàng và ấm áp: “... Cũng coi như là ‘ mắt phụ ’ mà nhỉ?”

—— Một câu đặc biệt lay động trái tim Yến Chi An.

Lần đầu tiên thực sự nếm trải cảm giác "trái tim lỡ nhịp" thường miêu tả trong tiểu thuyết và phim truyền hình, Yến Chi An ngẩn ngơ Hứa Ngôn Chiêu một lúc lâu mới hồn. Anh giả vờ bình tĩnh đảo mắt lảng tránh: “Ừm.”

Hồi lâu , nhận nên cứ ngây ngốc ở đó, vội vàng bước bếp: “Anh phụ em một tay.”

Hứa Ngôn Chiêu cong khóe môi, nhích sang bên cạnh hai bước, nhường một trống bàn bếp.

Tự tay nghề nấu nướng của thua xa Hứa Ngôn Chiêu, Yến Chi An tranh giành vị trí bếp chính mà chỉ ngoan ngoãn bên cạnh phụ rửa rau, thái hành, gừng, tỏi và đưa gia vị. Thỉnh thoảng ai lén hôn trộm hai cái, nhưng chung hiệu suất công việc vẫn nâng cao đáng kể. Đến khi những tan ca hoặc một ngày nghỉ lười biếng ở nhà lục tục kéo đến, hai cũng chuẩn gần xong. Những món ăn nóng hổi rưới nước sốt đậm đà, bày biện cùng vài món khai vị thanh mát chiếc bàn tròn trải khăn tươm tất, trông chẳng khác nào một bữa tiệc thịnh soạn ở nhà hàng năm . Hương thơm nức mũi lan tỏa trong khí khiến ai nấy đều thèm thuồng. Yến Chi An tinh ý nhận , vài thậm chí còn chẳng thèm đoái hoài đến Hứa Ngôn Chiêu - nhân vật chính của buổi tiệc, mà bước qua cửa dán chặt mắt bàn ăn.

Nên thế nào nhỉ... Quả hổ danh là của Tổ 2.

Nhớ đây, hễ hoạt động tập thể nào, thì hạng mục "ăn uống" luôn nhóm xếp lên hàng đầu trong kế hoạch, Yến Chi An khỏi buồn lắc đầu. Nếu hiểu rõ tính nết họ, chẳng chọn tổ chức bữa tiệc tại nhà.

Không nán trong bếp quá lâu, múc bát súp mà Hứa Ngôn Chiêu cất công hầm từ sáng sớm mang , kéo yêu cùng xuống nhập tiệc.

Vốn dĩ mối quan hệ với Yến Chi An, nay thêm một bàn thức ăn ngon lành bày mắt làm mồi nhử, cách giữa và Hứa Ngôn Chiêu thậm chí còn chẳng cần trải qua giai đoạn làm quen gượng gạo, mà trực tiếp nhảy vọt đến mức độ thiết như em trong nhà.

“Hu hu hu thể ngon đến mức !”

“Khóc thét, cũng một bạn trai nấu ăn ngon thế ...”

“Trời đất ơi, thực sự nghiệp trường quân đội đấy ? Chứ t.ử chân truyền của vị đầu bếp trứ danh nào đó ?!”

“Quả nhiên nắm giữ trái tim một thì tiên tóm gọn cái dày của đó...”

“Thế nên hóa tổ trưởng nhà đồ ăn ngon dụ dỗ bắt cóc hả?”

“Không nếu em cũng nấu một bàn đồ ăn ngon thế , thì thể rước tổ trưởng về nhà nhỉ...”

Khắp bàn tiệc chỉ là những lời tâng bốc cánh. Đương nhiên, cô nàng Omega lỡ miệng thốt câu cuối cùng Hứa Ngôn Chiêu lườm nguýt mấy . Phải đến khi Yến Chi An dở dở đá nhẹ chân gầm bàn, mới chịu thu liễm. đó, cô nàng vẫn nhận sự "chăm sóc" đặc biệt từ Hứa Ngôn Chiêu, ngay cả ly rượu cũng rót đầy hơn những khác một chút.

—— Mà khoan , tên nhóc mua rượu từ lúc nào thế?

Bởi vì tính chất công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ và độ chính xác cao, nên họ thường hiếm khi đụng đến rượu bia. Trước đây Yến Chi An từng thuận miệng nhắc qua với Hứa Ngôn Chiêu, nhưng cũng quá nhấn mạnh vấn đề .

Cầm ly rượu mặt lên, đưa lên mũi ngửi thử, phát hiện nồng độ cồn cao, Yến Chi An mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, ngăn cản rót rượu nữa. Bình thường uống nghĩa là uống tửu lượng kém. Chỉ cần ảnh hưởng đến công việc ngày mai, thì uống một chút cũng chẳng .

Nghĩ , Yến Chi An đưa ly chất lỏng màu đỏ cam lên môi nhấp một ngụm nhỏ... Ngọt. Vị rượu thanh, khác biệt với mùi Pheromone nồng đậm mang tính xâm lược mà Hứa Ngôn Chiêu luôn mang — thứ mùi chỉ cần ngửi lâu một chút cũng đủ khiến váng vất. Loại rượu ngửi lâu trái chỉ mang đến cảm giác trêu chọc vị giác đầy êm ái.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Yến Chi An nhịn uống thêm một ngụm.

Rồi thêm một ngụm nữa.

Chỉ trong chớp mắt, ly rượu vơi quá nửa. Không khí bàn tiệc ngày càng náo nhiệt, chủ đề trò chuyện cũng nhanh chóng chuyển từ những món ăn bàn sang những sơn hào hải vị mà họ từng thưởng thức, tự nhiên xoay quanh Yến Chi An. Thế là, những câu hỏi tò mò đây từng dồn dập ném về phía Yến Chi An, nay đồng loạt trút xuống đầu Hứa Ngôn Chiêu, khiến gã Alpha mới nghiệp lúng túng đến mức năng lắp bắp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-beta-trong-sinh-thay-doi-van-menh/chuong-33.html.]

“Là em theo đuổi Chi An . Vâng, thích từ lâu . Thật em cũng chẳng rõ bắt đầu thích từ khi nào, chỉ là... đến lúc nhận thì ...”

Tự rót cho thêm một ly rượu, Yến Chi An chống cằm, nhẩn nha nhấp từng ngụm nhỏ, mỉm Hứa Ngôn Chiêu trông hệt như một nhóc mười chín tuổi thực thụ, đang luống cuống chống đỡ hết câu hỏi đến câu hỏi khác.

“Nếu về ấn tượng đầu tiên... Lúc đó em chỉ nghĩ cái thích xen chuyện bao đồng thật phiền phức, thật sự đấy...”

Nghe Hứa Ngôn Chiêu kể lể, Yến Chi An bất giác cong khóe môi. Khung cảnh đầu tiên hai chạm mặt chợt ùa về trong tâm trí.

Khi Hứa Ngôn Chiêu chắc mới mười ba tuổi, phân hóa thành Alpha bao lâu, chính là giai đoạn tâm sinh lý bất và khó kiểm soát cảm xúc nhất. Chẳng hiểu vì lý do gì mà ngày hôm đó, lao đ.á.n.h với ba tên Alpha khác. Yến Chi An nhớ rõ, ba kẻ đều lớn tuổi hơn Hứa Ngôn Chiêu. Đương nhiên một làm đ.á.n.h bọn chúng. Lúc Yến Chi An thấy, một tên trong đó đè nghiến xuống đất mà đánh.

Yến Chi An thực sự nhớ rõ lúc đó can thiệp thế nào. Anh chỉ nhớ rằng bản chẳng giúp ích gì nhiều, bởi trong ấn tượng của , cuối cùng chính củ cải nhỏ với khóe miệng rỉ m.á.u tự đập nát cửa kính bên cạnh, dùng tay nắm chặt mảnh vỡ sắc lẹm, điên cuồng đẩy lùi ba tên Alpha đang sợ hãi đến ngây dại. Cho đến tận bây giờ, ngón tay cái bàn tay trái của Hứa Ngôn Chiêu vẫn còn hằn một vết sẹo mờ phai.

“... Điều quá đáng nhất là, lúc đó Chi An dọn dẹp sạch sẽ đống mảnh vỡ, bắt em đền tiền bồi thường xong định bỏ luôn mà chẳng thèm băng bó cho em!”

Bị giọng điệu đầy uất ức của ai chọc , Yến Chi An nhịn bật thành tiếng. Anh nhớ rõ ràng là do tên nhóc đó bướng bỉnh cho chạm , cứ khăng khăng cầm mảnh kính vỡ định bỏ đấy chứ.

Dù việc cứng rắn kéo , bắt chịu trách nhiệm bồi thường đúng là khắt khe, nhưng làm sai thì chịu phạt, đó là lẽ đương nhiên mà. Hơn nữa, đó cũng tóm cổ ba tên Alpha , bắt chúng bồi thường một khoản xứng đáng.

khi tình cờ gặp , em để ý thấy Chi An cứ chằm chằm tay em. Lúc đó vết thương của em gần như lành hẳn . Sau đó rủ em ăn cơm chung, bảo là để ăn mừng vết thương khỏi, để di chứng gì nghiêm trọng.” Hứa Ngôn Chiêu rạng rỡ: “Đó là cách mà tụi em quen .”

Trên thực tế, mối quan hệ lúc đó cũng chỉ dừng ở mức gật đầu chào hỏi khi chạm mặt đường, ăn chung bàn nếu tình cờ gặp ở nhà ăn.

Yến Chi An thực sự thể hiểu nổi, thứ tình cảm cố chấp đến mức bệnh hoạn mà Hứa Ngôn Chiêu dành cho rốt cuộc bắt nguồn từ . Anh là bàn tay ấm áp kéo khỏi vũng lầy tăm tối, cũng chẳng là ánh sáng rực rỡ duy nhất mà thể cảm nhận thế gian , càng sẵn sàng hy sinh tất cả, bao giờ từ bỏ khi dồn bước đường cùng. Bọn họ chỉ tình cờ gặp gỡ, quen một cách hết sức bình thường, tựa như hai đường thẳng cắt giữa muôn vàn ngã rẽ vô vị đời. lẽ, hầu hết chuyện thế gian vốn dĩ chẳng cần một lý do rõ ràng. Chúng chỉ đơn giản là xảy như thế.

Ngửi mùi rượu nhàn nhạt vương vấn nơi chóp mũi, Yến Chi An cảm thấy mí mắt ngày một nặng trĩu. Những âm thanh ồn ào bên tai dần trở nên xa xăm, mơ hồ, cuối cùng chìm hẳn tĩnh lặng ngay khoảnh khắc gò má áp xuống mặt bàn. Thay đó là một màn đêm tăm tối vô tận bao trùm lấy ý thức.

Giọng của Hứa Ngôn Chiêu bỗng dưng bặt . Ánh mắt vốn luôn dán chặt Yến Chi An nay càng thêm sâu thẳm.

“Này tổ trưởng, say hả?”

“Ha ha ha tửu lượng vẫn kém cỏi như xưa. Rượu cũng nặng lắm nhỉ?”

thật nhé, ngoại trừ cái khoản tửu lượng kém , quả thực chẳng thể bới móc khuyết điểm nào của tổ trưởng cả—”

, đúng ! Nhóc Ngôn Chiêu thể cưa đổ tổ trưởng nhà , đúng là chuyện đáng để tự hào khoe khoang cả đời đấy !”

“Nhất định đối xử thật với tổ trưởng đấy, ?”

“Nhớ kỹ là tổ trưởng ăn cay nhiều ! Mặc dù thích ăn.”

“Nói mới nhớ, hình như tổ trưởng thèm đồ cay quá, ăn kiềm chế nổi đến mức nhập viện luôn đúng ?”

Sau khi Yến Chi An ngủ say, cả đám sang tâng bốc lên tận mây xanh. Bọn họ hệt như những ông chú bà dì thực thụ trong nhà, liên tục dặn dò, thậm chí là đe dọa, bắt Hứa Ngôn Chiêu thề thốt sẽ bao giờ đối xử tệ bạc với Yến Chi An. Cuối cùng, Lão Lưu nổi nữa đành ho khan hai tiếng, cắt ngang màn "giáo huấn" dồn dập , giục Hứa Ngôn Chiêu mau bế về phòng nghỉ ngơi.

“Có cần phụ một tay ?” Có lên định giúp đỡ nhưng lập tức Hứa Ngôn Chiêu từ chối: “Không cần ạ.”

Dễ dàng bế bổng Yến Chi An lên tay, Hứa Ngôn Chiêu sải bước nhanh lên lầu. Dáng vẻ nhẹ nhàng, thoải mái khiến cả đám khỏi cạn lời.

“Tôi thật sự ghen tị với thể lực bẩm sinh của bọn Alpha... mà nhóc Ngôn Chiêu chắc cũng thuộc hàng top trong giới Alpha nhỉ?”

“Cơ bắp c.h.ế.t tiệt...”

“Thật tổ trưởng gầy nhom , chắc cũng chẳng nặng bao nhiêu .”

Chỉ bàn tán dăm ba câu, chủ đề cũng nhanh chóng chìm xuồng vì nhân vật chính rời . Sau một hồi nhảy cóc từ chuyện sang chuyện khác, câu chuyện về vụ tinh tặc cướp tàu Dawn cách đây lâu. Dù thì đây cũng coi là sự kiện chấn động nhất trong thời gian qua, ngoại trừ việc Yến Chi An công khai bạn trai. Với tư cách là những nhân chứng sống, họ quá nhiều thứ để khoe khoang và kể lể. Khi Hứa Ngôn Chiêu đắp chăn cẩn thận cho Yến Chi An đang say giấc nồng bước xuống lầu, chợt thấy Beta tên Tiểu Ngô đang cầm ly rượu, khoa chân múa tay miêu tả vô cùng sinh động về những hiểm nguy mà trải qua khi lên tinh hạm cùng đám cảnh sát chìm. Qua lời kể của , một cuộc kiểm tra thông thường vỏn vẹn 30 phút thổi phồng thành một bộ phim hành động kịch tính, giật gân dài đằng đẵng 120 phút.

thật nhé, mặc dù chuẩn tâm lý vô cùng kỹ càng để đối phó với tình huống khẩn cấp, nhưng cái khoảnh khắc tên hạm trưởng đột nhiên tỏ tình với tổ trưởng, vẫn sốc đến mức hình luôn!” Lời lọt tai khiến bước chân Hứa Ngôn Chiêu khựng . Hắn nheo mắt về phía Tiểu Ngô đang tu ực một ngụm rượu thấm giọng, nụ môi càng thêm sâu hoắm. Hắn làm như chuyện gì xảy , thong thả bước về chỗ cũ, xuống bàn, tự nhiên hòa nhập đám đông.

“Mặc dù chung thể đoán đó là ám hiệu gửi tin nhắn, nhưng cái thái độ đó... Chậc chậc chậc.” Hoàn nhận gã Alpha nào đó rời trở , Tiểu Ngô tặc lưỡi, nốc thêm một ngụm rượu: “Không điêu , nhưng ánh mắt lúc đó tình cảm dạt dào lắm đấy! Giống hệt mấy bộ phim truyền hình cẩu huyết , cái kiểu sắp c.h.ế.t đến nơi , nên phút cuối cùng bộc bạch hết tâm can tình cảm giấu kín bấy lâu nay , hiểu ?”

“Ngay cả tổ trưởng cũng sửng sốt luôn mà!” Như để nhấn mạnh tính chân thực của câu chuyện, còn cố tình cao giọng. Đây chẳng đầu Tiểu Ngô lôi chuyện kể, chỉ là những tập trung đ.á.n.h bóng tên tuổi, khoe khoang màn trình diễn hùng cứu mỹ nhân của . Những khác vốn tận mắt chứng kiến hiện trường, nay thấy định kể chi tiết nên ai nấy đều hào hứng nâng ly lắng . Thậm chí còn hối thúc mau kể xem tên hạm trưởng tỏ tình mùi mẫn thế nào.

Thật Tiểu Ngô cũng chẳng nhớ rõ từng câu từng chữ, nhưng nhờ xem quá nhiều phim truyền hình cẩu huyết, dễ dàng xào nấu vài câu thoại kinh điển, thêu dệt nên một màn tỏ tình sinh ly t.ử biệt cảm động thấu trời xanh. Câu chuyện bi đát đến mức khiến vài gã đàn ông lực điền đang ngà ngà say cũng rơm rớm nước mắt, vẻ mặt vô cùng xúc động.

“Vậy phản ứng của Chi An thế nào?” Thấy câu chuyện của đám xu hướng bay xa quá đà, Hứa Ngôn Chiêu khẽ lên tiếng kéo họ về thực tại.

Lúc mới giật nhận sự tồn tại của "chính thất" trong câu chuyện, Tiểu Ngô "A" lên một tiếng lắc lắc cái đầu đang choáng váng. Dường như trong chốc lát, chẳng hiểu nổi tại cảm thấy chột đến . Vội vàng nốc thêm một ngụm rượu để áp chế cơn hoảng loạn vô cớ, Tiểu Ngô gật đầu lia lịa: “Tổ trưởng c.h.ử.i thẳng mặt một câu ‘đồ thần kinh’!”

Hứa Ngôn Chiêu lập tức bật .

“—— Cái dáng vẻ kiêu ngạo lúc đó diễn thật sự sống động luôn!”

Hứa Ngôn Chiêu:...?

“Mặc dù lúc đó tổ trưởng nồng nặc mùi Pheromone của Alpha khác, nhưng bất cứ ai con mắt tinh đời đều thể , đó chính là tình yêu sâu đậm khó thành lời!”

Nụ môi Hứa Ngôn Chiêu triệt để đông cứng.

“Dựa theo mô-típ bình thường, tiếp theo chắc chắn tên hạm trưởng sẽ đại nạn c.h.ế.t, tìm đến tổ trưởng - ân nhân cứu mạng của , thâm tình : ‘Những gì đều là sự thật!’. Sau đó hai hóa giải hiểu lầm, ôm lóc và một cái kết viên mãn hạnh phúc!”

Hứa Ngôn Chiêu:... À.

Vươn tay đoạt lấy ly rượu chỉ còn vơi một nửa tay Tiểu Ngô, Hứa Ngôn Chiêu nở một nụ vô cùng "ấm áp" với : “Anh uống nhiều quá đấy.”

Bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Hứa Ngôn Chiêu, cả Tiểu Ngô run bần bật. Cậu lập tức nuốt ngược những lời định bụng, co rúm nấp lưng Lão Lưu - nãy giờ vẫn đang nhàn nhã c.ắ.n hạt dưa chẳng moi từ . Cô nàng Omega búi tóc đối diện lườm một cái, rót một chén đặc nghẹt lá, đẩy mạnh đến mặt : “Ngoan, uống cho tỉnh rượu.”

Tiểu Ngô:... Tui thực sự cảm thấy đều đang hùa bắt nạt tui QAQ.

Loading...