“Chắc chắn tất cả các khẩu pháo tinh hạm đều khóa chứ? Nếu phát hiện hệ thống tấn công tắt khi cảng, chương trình sẽ tự động khai hỏa đấy.” Nhìn thoáng qua thời gian, Yến Chi An và những tàu Dawn đang thực hiện bước xác nhận cuối cùng: “Được , tiếp theo hãy làm theo hướng dẫn của để cảng…”
Cảnh sát đến từ năm phút , đầu là đội cảnh vệ thường trú của Dư Hỏa cùng một giáo viên và sinh viên của Đại học Quân sự Ngân Thành. Yến Chi An thậm chí còn thấy cả vị giáo sư cũ từng dìu dắt , cùng vài nghỉ hưu từ quân đội. Thế trận còn lớn hơn dự đoán. Nghĩ nghĩ , hẳn là điều gì đó mà .
Chẳng qua, đây rõ ràng chuyện thể hiểu lúc . Mà hiện tại, cũng sức để suy nghĩ về nó.
Anh cùng vài cảnh sát mặc trang phục nhân viên, con tàu với những vết pháo loang lổ vỏ ngoài đang chậm rãi cập trống trong bến, lòng bàn tay Yến Chi An rịn một lớp mồ hôi mỏng. Có lẽ nên cảm ơn Hứa Ngôn Chiêu từng đưa trải nghiệm nhiều cảnh tượng lớn hơn thế , nếu , phản ứng của lúc chắc chắn chỉ dừng ở đó.
Bàn tay buông thõng bên hông siết chặt thả lỏng, Yến Chi An dùng cách để giảm bớt căng thẳng. Đợi đến khi con tàu mặt mở hẳn cửa khoang, mới dẫn đầu bước lên đường băng hạ xuống, tiến bên trong để kiểm tra tinh hạm theo quy định. Quy trình tiêu chuẩn do một thực sự am hiểu thực hiện mới dễ phát hiện sơ hở.
Mỉm gật đầu với vị hạm trưởng đang bên cửa, Yến Chi An liền dẫn , thuần thục lấy các dụng cụ cần thiết, kiểm tra lặng lẽ quan sát, ghi nhớ cách bố trí bên trong tinh hạm. Trong suốt quá trình, những tàu hề biểu hiện khác thường, vị hạm trưởng mặt vuông thậm chí còn chủ động đến bắt chuyện vài câu, cứ như thể họ thật sự thiết với Yến Chi An.
chính vì thứ vẻ quá bình thường, nên càng khiến cảm thấy bất thường.
Khẽ thở một , Yến Chi An lắp một bộ giới hạn đặc biệt thiết , cầm hộp dụng cụ lên, nhưng do dậy quá đột ngột nên choáng váng. Gần như theo phản xạ, vươn tay vịn ở gần nhất. Không ngờ còn kịp chạm tới, hạm trưởng mặt vuông lách , tránh động tác của khiến chới với, lảo đảo hai bước va Tiểu Ngô đến gần mới vững .
Phản ứng của hạm trưởng quá đột ngột, nhất thời ít đổ dồn sự chú ý , vẻ mặt hạm trưởng tức khắc chút cứng ngắc. Tuy nhiên, nhanh chóng điều chỉnh , tỏ ngượng ngùng: “Tôi, ờ, chỉ là phản xạ điều kiện, ừm, phản xạ điều kiện thôi…”
Yến Chi An nhận thấy hai rõ ràng cau mày, nhưng họ nhanh chóng giãn , như thể gì xảy .
“Sao từng thấy cái loại phản xạ điều kiện với khác bao giờ nhỉ? Xem vẫn còn ghim chuyện đó nhiều năm như , cũng đ.á.n.h giá cao thật đấy.” Lạnh lùng gạt tay Tiểu Ngô đang đỡ , Yến Chi An hề che giấu vẻ bất mãn: “Có giỏi thì đừng đến đây sửa chữa, là ngay từ đầu vốn làm việc ở đây?”
Cười một tiếng chế giễu, Yến Chi An tỏ vẻ chuyện với nữa, khẽ liếc ba mặc thường phục, thấy họ làm xong việc, liền xoay : “Kiểm tra xong ? Vậy thôi, dù cũng chẳng chào đón chúng .” Nói xong, chẳng thèm quan tâm đến phản ứng của khác, sải bước nhanh cửa khoang.
Ngoài dự đoán của họ, ai lên tiếng ngăn cản hành động kỳ lạ nào. Mãi cho đến khi Yến Chi An tới gần cửa, hạm trưởng mới đột nhiên lên tiếng: “Đợi !”
Trong tích tắc, một vài “thuyền viên” trông vẻ lơ đãng bỗng căng thẳng hẳn lên, ánh mắt cũng trở nên sắc bén.
“Tôi bây giờ chuyện vô lý, cũng buồn .” Như hạ quyết tâm, vị hạm trưởng trạc bốn mươi tuổi hít một thật sâu, chằm chằm Yến Chi An đầu : “ cảm thấy nếu , lẽ sẽ còn cơ hội nữa.”
“— Tôi thích .”
Anh dứt lời, ngay cả Yến Chi An cũng đờ , trong đầu m.ô.n.g lung một mớ câu hỏi “Tôi là ai? Đây là ? Tôi đang làm gì?”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-sau-khi-beta-trong-sinh-thay-doi-van-menh/chuong-18.html.]
“Không nhớ chuyện đó lâu như — Không, cũng đúng, dù chuyện xảy ở Phong Vãn ngày đó cả đời sẽ bao giờ quên. vì tức giận thù hằn, mà là vì lúc đó mới nhận tình cảm của dành cho .” Như nhận sự ngơ ngác của Yến Chi An, hạm trưởng tiếp tục với tốc độ chậm rãi như đang nhấn mạnh điều gì đó, từng chữ một: “Tấm ảnh ngày đó vẫn còn giữ… Có thể , Thành An cũng lén chụp ảnh , nhưng chụp bằng .”
— “Phong Vãn” là cái gì? Địa điểm? Hay một mật hiệu? Còn tấm ảnh là nữa?
Sau cú sốc ban đầu, Yến Chi An mới phản ứng , đang nhân cơ hội để nhắc nhở điều gì đó. Tuy nhiên, bề ngoài thì những lời trông hệt như một sắp rơi t.h.ả.m cảnh, đang nhân cơ hội cuối cùng để bày tỏ lòng . Mấy lúc nãy phản ứng lạ đang phân vân nên ngăn cản . Dù , điều kỳ quái nhất chính là giọng điệu như thể sinh ly t.ử biệt của .
“Tôi là đang làm việc ở đây, chỉ mà còn cố tình đến, chỉ để gặp cuối.” Nói đến đây, hạm trưởng mỉm , nụ chút chua xót và bất lực, trông hệt như một kẻ yêu đơn phương: “Tôi sẽ yêu cầu trả lời ngay bây giờ, nhưng , ý là, nếu thật sự còn cơ hội.” Anh : “Cậu thể tự cho câu trả lời ?”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Biết đến đây là kết thúc, Yến Chi An mím môi, hồi lâu mới nhịn mà khẽ mắng một câu: “Đồ thần kinh.”
“Ngày mai c.h.ế.t mà dùng cái giọng điệu đó — Có đó còn định mắc bệnh nan y, sắp qua khỏi đúng ?” Lời của dường như khiến mấy kẻ đang canh giữ hạm trưởng thả lỏng một chút, trở về dáng vẻ phần lười biếng: “Có bệnh thì uống thuốc, đừng lái chiến hạm khắp nơi dọa .”
Nói xong, Yến Chi An xoay nữa, dẫn theo mấy đang hóng chuyện thỏa mãn phía bước xuống mạn tàu, nhưng tốc độ rõ ràng chậm hơn nhiều.
Sau khi rời khỏi Bến Tàu Số 4 một mạch dừng, Yến Chi An nhanh chóng đỡ lấy Lão Lưu đang run rẩy chân mềm nhũn bên cạnh, giao ông cho các nhân viên y tế chờ sẵn.
Yêu cầu của Dawn là cập bến tạm thời để nghỉ ngơi, họ chỉ cần cung cấp vật tư tương ứng theo giá thị trường mà cần hỗ trợ trực tiếp. Việc tiếp theo chỉ là gửi vật tư lên tinh hạm theo danh sách đối phương đưa , bọn chúng thậm chí còn ý định xuống tàu.
Mục đích của nhóm lẽ là Dư Hỏa. Nói chừng, nơi ban đầu còn chẳng trong lộ trình của chúng.
Nghĩ đến mấy câu cuối cùng của hạm trưởng, Yến Chi An khỏi thở dài. Là một hạm trưởng, trách nhiệm với những tàu, mà Dư Hỏa là một công ty thương mại, khả năng liên lạc với tất cả các bên nhanh nhất, quả thật là lựa chọn phù hợp nhất để cầu cứu.
Ngay lúc Yến Chi An đang suy nghĩ miên man, nhỏ tiếng an ủi Tiểu Ngô đang chút tái nhợt, thì cách đó xa, một đàn ông vẻ là cảnh sát trưởng dặn dò cấp vài câu về phía họ.
“Vất vả cho các , may mà các .” Người đàn ông trông chững chạc hơn Yến Chi An một chút, là kiểu thích lời thừa thãi: “Chuyện tiếp theo cứ giao cho chúng là .”
Việc đưa vật tư lên tinh hạm, ngay cả gì về tinh hạm cũng thể làm . Cảnh sát rõ ràng định để bất kỳ chuyên nào ở đây.
Trò chuyện đơn giản vài câu, vị đội trưởng cảnh sát tự giới thiệu tên là Đan Tất Bình vội vã rời . Họ dường như thu nhiều thông tin quan trọng từ lời “tỏ tình” của hạm trưởng, và đang gấp rút xác nhận, sắp xếp. Lãnh đạo công ty cũng chạy đến, khi an ủi nhóm Yến Chi An vài câu liền cho họ một kỳ nghỉ tập thể.
Kết quả là, khi Yến Chi An trở làm việc nửa ngày, thêm một kỳ nghỉ dài xác định. Tiếc là, trong cảnh , chắc chẳng mấy ai vui mừng nổi.
Khẽ thở dài, Yến Chi An ngốc đến mức dính líu chuyện . Sau khi trò chuyện với vài quen, liền gọi những khác cùng rời . Dù họ ở cũng chỉ tổ vướng chân mà thôi.