(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 82: Hy Vọng Nở Rộ Và Lời Hứa Trọn Đời
Cập nhật lúc: 2025-11-02 11:46:48
Lượt xem: 1,014
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Hướng Ngung đặt hoa tươi chất đầy cả tầng một của biệt thự.
3 rưỡi chiều, Thu Trì ngủ trưa dậy, vốn định xuống lầu xem Than Nắm cứ kêu mãi, ai ngờ bước xuống cầu thang thấy sảnh lớn tầng một chẳng còn chỗ nào để đặt chân.
Ngay cả sofa cũng đặt đầy hoa. Than Nắm chen đến mức chỉ thể lưng ghế và tay vịn, con mèo vốn nhát gan, vì lo đám hoa lạ hoắc sẽ nhảy xổ tấn công nên khi thử một vòng, nó cứng đờ dám động đậy, chỉ Thu Trì mà kêu rên ai oán.
Cùng lúc đó, dì giúp việc đến dọn dẹp nhà cửa cũng bước . Dì liếc đám hoa đặt ở khắp nơi, ngẩng đầu Thu Trì.
Hai nên lời.
Thu Trì bất đắc dĩ : “Dì ơi, hôm nay tạm thời đừng dọn dẹp khu ạ.”
Dì giúp việc trả lương theo tháng, Thu Trì cũng mừng vì nhàn rỗi: “Được, ngoài quét cái thềm .”
“Vâng ạ.”
Bên , Phó Hướng Ngung liếc camera giám sát trong nhà. Hiện tại đang là giờ làm việc, nhưng gần đây thăng chức, chỉ văn phòng lớn hơn một vòng mà dù công khai lơ là cũng chẳng ai dám quản.
Anh nhanh chóng gọi một cuộc điện thoại cho Thu Trì: “Dậy ?”
“Ừm.”
“Anh đặt cho ít hoa, thích ?”
“...Thích.” Thu Trì một cách uyển chuyển, “ mua ít thôi , nhà chúng để hết .”
Cậu vốn định thật lãng phí, nhưng như vẻ mất hứng, thế nên Thu Trì .
Phó Hướng Ngung thích cách "nhà của chúng ", thế nên đáp: "Được."
Thu Trì vẫn còn buồn ngủ, vì mang thai nên cả trở nên lười biếng, dễ mệt.
Thế là cứ xuống bậc thang gỗ, khẽ khàng điện thoại: “Bây giờ em học, tuổi lớn quá ...”
Chuyện của Cừu Ngạn Minhồn ào nhỏ, nên nhanh đó, việc từng một sinh viên nhà ác ý bôi nhọ nhà trường khuyên thôi học cũng lan truyền trong giới đại học và mạng. Vì chuyện mà hình ảnh của học viện Đô Lan công chúng cũng ảnh hưởng nhỏ.
Mấy ngày nay Thu Trì nhận ít cuộc gọi từ các thầy cô lãnh đạo của Đô Lan, ai nấy đều dùng lời lẽ tha thiết, ngừng khuyên trường.
Thu Trì hiểu sự sốt ruột của họ, bảo trở trường là để bồi thường cho , mà phía nhà trường cũng nhân cơ hội nhanh chóng thông báo để cứu vãn hình ảnh của trường trong mắt công chúng.
Chỉ là Thu Trì rời xa “vườn trường” quá lâu , lúc trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác mờ mịt tựa như “càng gần quê càng thêm lo”.
Cậu sắp 30 tuổi .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Lớn hơn gần một con giáp so với những tân sinh viên nhập học năm nay.
Tuy những kẻ thủ ác năm xưa trả giá, nhưng thời gian mất thì thể . Sau niềm vui sướng, lòng Thu Trì trở nên trống rỗng.
Giá như sớm hơn một chút thì , nghĩ, lẽ vẫn còn thể tận mắt thấy cuộc đời trở đúng quỹ đạo.
Phó Hướng Ngung vốn định khuyên sinh con xong hãy trường, nhưng những ý nghĩ đó tan biến sạch sẽ ngay khi thấy câu đầy tự ti của Thu Trì.
“Sao thể chứ?” Anh .
Năm đó Thu Trì khuyên thôi học kỳ hai năm hai, tuy còn nợ nhiều môn chuyên ngành và tín chỉ, nhưng chỉ cần bổ sung đủ các môn học và tín chỉ đó là thể thuận lợi lấy bằng nghiệp.
Cuộc đời trì hoãn quá lâu , thể bất kỳ ngoại lực nào cản trở nữa.
“Dù ngày dự sinh cũng tháng Ba, tháng Tư năm , học kỳ vẫn học , sẽ cùng ,” Phó Hướng Ngung , “ nếu cảm thấy cáng đáng nổi thì cũng thể đợi đến năm , cả.”
Thật trong lòng Thu Trì cũng đợi thêm nữa.
Những môn học đó thể học xong trong một năm, chỉ cần thành tích đủ , điểm tích lũy đủ cao, thể tiếp tục học lên thạc sĩ, giống như những gì dự tính năm 18 tuổi.
Thu Trì cảm thấy như thứ gì đó trong lòng đang từ từ nảy nở, lớn dần lên.
Cậu nghĩ ngợi : “...Em vẫn học ngay bây giờ.”
“Được thôi.” Phó Hướng Ngung .
Thu Trì cầm điện thoại, cả một biển hoa màu cam rực rỡ mặt.
Chúng tượng trưng cho hy vọng và ánh sáng.
“Phó Hướng Ngung,” Thu Trì đột nhiên lên tiếng, “Cảm ơn hoa của .”
“Không gì,” Phó Hướng Ngung đáp.
Rồi ngừng một chút, đó : “Anh yêu em.”
Thu Trì cảm thấy hốc mắt ươn ướt, bèn dùng lòng bàn tay khẽ dụi mắt.
Trong điện thoại im lặng một lúc lâu, Alpha đột nhiên thấy một âm thanh gần như thể thấy từ đầu dây bên .
“Em cũng...” Thu Trì .
“Cái gì?” Phó Hướng Ngung gặng hỏi.
“...Không gì.”
“Em cũng yêu ,” Phó Hướng Ngung thở dài, , “Anh mà.”
“Lần lí nhí như muỗi kêu nữa, ?”
Thu Trì buồn bực “ừm” một tiếng.
*
Thời tiết ngày một nóng hơn.
Một buổi sáng nọ tỉnh dậy, Thu Trì phát hiện hình như thể ngửi thấy mùi pheromone.
Ga giường, vỏ gối, và cả căn phòng đều tràn ngập hương hoa diên vĩ. Thu Trì hít thở cẩn thận, nhưng chẳng bao lâu , vẫn cảm thấy da đầu tê dại.
Cậu bất giác rúc cổ Phó Hướng Ngung, càng đến gần, mùi hương hoa càng thơm, mang theo chút ấm của Alpha, một mùi hương căng tràn sức sống.
Thu Trì say sưa hít ngửi.
Phó Hướng Ngung là nhột làm cho tỉnh giấc. Khi tỉnh , chóp mũi của Beta đang áp lên tuyến thể của , mặt đỏ bừng như đang sốt.
Alpha kịp phản ứng, thấy vội vàng dùng mu bàn tay áp lên trán , quả thật nóng, thế là khẽ hỏi: “Khó chịu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-82-hy-vong-no-ro-va-loi-hua-tron-doi.html.]
Thu Trì gì.
“Mặc quần áo bệnh viện...”
Anh còn hết lời, Thu Trì áp môi lên môi hôn xuống. Dịch thể ấm áp cũng mang theo mùi pheromone, Thu Trì cảm nhận những hạt hương hoa nổ tung trong khoang miệng , cảm giác tê dại lan đến tận gáy.
Trước đây Beta cũng thể cảm nhận mùi pheromone trong dịch thể của , nhưng nào mãnh liệt như bây giờ.
Lúc đầu Phó Hướng Ngung còn ngạc nhiên vì sự chủ động của , nhưng nhanh đó cũng chìm đắm theo.
Mãi cho đến khi sắp thở nổi, Beta mới lưu luyến buông , mềm nhũn trong lòng như một con mèo thỏa mãn, ngoan ngoãn đến lạ thường. Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Thu Trì, Phó Hướng Ngung thật sự ngứa ngáy trong lòng, nhưng lời bác sĩ dặn rành rành là cấm... ít nhất là trong ba tháng đầu.
Phó Hướng Ngung đè nén những suy nghĩ miên man trong lòng xuống, từ từ thu pheromone đang tỏa .
Hương hoa diên vĩ trong khí nhạt dần, tâm trạng Thu Trì cũng dần trở nên ủ rũ, nhưng nhờ mà cũng tỉnh táo đôi chút. Cậu với Phó Hướng Ngung: “Hình như em ngửi mùi của .”
“Thật ?” Gần đây Phó Hướng Ngung tìm hiểu nhiều kiến thức liên quan đến thời kỳ mang thai của Beta, rằng từ giai đoạn cho đến lúc sinh, đây là lúc ỷ nhất.
Nếu lúc bạn đời tỏ thờ ơ với họ, Beta mang thai chỉ mắc chứng lo âu phân ly mà còn cảm thấy vô cùng đau khổ vì thiếu pheromone của bạn đời.
Lần , rời bỏ Thu Trì đúng lúc cần nhất.
Thu Trì nép trong lòng , ngẩng đầu , im lặng một lúc lâu mới lên tiếng: “...Em còn ngửi.”
Phó Hướng Ngung đôi môi ươn ướt của lúc đóng lúc mở, cuối cùng nhịn hôn xuống, “công tắc” pheromone một nữa bật lên, nồng độ cao hơn nhiều so với lúc vô thức tỏa trong giấc ngủ.
Thu Trì chút chịu nổi, nhưng nỡ bảo dừng .
Cậu nắm chặt vạt áo Phó Hướng Ngung, thở dốc dán sát . Alpha thì khó khăn đè bàn tay đang lặng lẽ mò lưng của Thu Trì. Thân nhiệt của Beta quả thật cao, khi lòng bàn tay áp lên lưng , Phó Hướng Ngung suýt nữa thì mất hết lý trí.
Cũng may vì cái tuyến thể c.h.ế.t tiệt , nhiều kinh nghiệm trong việc kiềm chế dục vọng, cuối cùng vẫn cắn răng chịu đựng .
Thu Trì vẫn ôm , ngẩng đầu trong tư thế đòi hôn.
Phó Hướng Ngung lòng rối như tơ, che nửa khuôn mặt Beta , giọng khàn khàn: “Đừng quậy nữa. Hôm nay hẹn cùng đến trường xem nhà ?”
Trên mặt Beta vẫn là một màu hồng vì thiếu oxy, Phó Hướng Ngung đành cố để đầu óc trống rỗng, mắt cũng dám .
“...Cậu ngoan một chút .”
Thu Trì chút vui .
Ham sinh lý khiến nóng lòng chìm đắm trong thủy triều pheromone của Alpha, nhưng khi lý trí dần hồi phục, Thu Trì cảm thấy sợ hãi.
Áo ngủ của lúc ướt đẫm, tay chân cũng mềm nhũn còn sức lực, nhưng trong lòng một cảm giác thỏa mãn nặng trĩu.
Phó Hướng Ngung lấy khăn giấy lau cho , bỗng nhiên lạnh toát, Thu Trì cuối cùng cũng tỉnh táo một chút, nắm lấy cổ tay Alpha, mặt càng đỏ hơn: “...Không cần.”
“Để em tự...”
Alpha một tiếng: “Vừa nãy cọ thấy e lệ?”
Thu Trì dời mắt , hổ nên lời.
“Sao gì?”
Thu Trì lảng tránh né sang một bên, Phó Hướng Ngung buông tha mà ghé sát . Beta tự đuối lý, nhưng cũng cố ý, dồn đến đường cùng, chỉ nhỏ giọng : “...Anh im .”
Phó Hướng Ngung như để hả giận mà véo nhẹ mặt . Một Thu Trì như , nếu là , chắc chắn sẽ vui kể xiết, nhưng bây giờ chạm cũng dám chạm loạn, một bàn thức ăn thơm phức bày ngay mặt, nhưng dù đói đến mấy, cũng chỉ thể ngửi mùi.
Phó Hướng Ngung tức đến mức cắn mặt một cái, nhưng cuối cùng vẫn cắn, định bụng đợi béo lên chút nữa mới cắn.
*
Buổi chiều hai đến căn nhà mới gần trường.
Sắp khai giảng , Phó Hướng Ngung xem những căn nhà xây thô, căn hộ khi nhận thiện bộ phần trang trí cứng.
Phần nội thất trong nhà đều do hai tranh thủ cuối tuần cùng chọn. Chiều nay hai đến chợ hoa chim cảnh mua một ít cây xanh, chọn vài loại cá cảnh, điền địa chỉ để giao tới.
Thu Trì thích ngôi nhà , Phó Hướng Ngung cũng thích.
Anh nhiều căn hộ tên , Phó Tễ cũng keo kiệt những thứ . Alpha từ nhỏ đến lớn bao giờ sầu não vì chữ “tiền”, cũng bao giờ để tâm đến việc trang hoàng những căn nhà đó, tất cả đều giao cho công ty thiết kế chuyên nghiệp hoặc studio quyền phụ trách.
Đây là đầu tiên cùng một khác tự tay trang trí cho ngôi nhà của .
Căn hộ so với những căn nhà đây của quả thật thiếu một chút cảm giác thiết kế, đồ nội thất chọn cũng lộn xộn, hai thường thấy cái nào ưng mắt là đặt luôn, cũng quan tâm hợp .
cả hai vẫn thích nơi .
Ánh nắng hoàng hôn ngả màu cam, xuyên qua lớp rèm voan trắng tinh, rọi xuống sàn nhà phòng khách.
Phó Hướng Ngung ôm Thu Trì, một chiếc ghế sofa đơn lớn, chiếc ghế thể đung đưa, cứ nhẹ nhàng lắc lư.
Ngay lúc Thu Trì sắp ngủ , ngón tay đột nhiên lạnh buốt. Thu Trì giật , thấy Alpha bỗng dưng đeo một chiếc nhẫn ngón áp út của .
Ngay đó, Phó Hướng Ngung đặt chiếc còn trong cặp nhẫn lòng bàn tay : “Giúp đeo ?”
Thu Trì vẫn còn ngơ ngác.
“Giúp mà.” Alpha thúc giục.
Thu Trì cúi đầu, từ từ đeo nhẫn cho .
“Hàng đặt riêng đấy,” với Thu Trì, “Nhà thiết kế đó tính tình khó chịu lắm, nhờ ông làm hai cái nhẫn cỏn con mà những thời gian làm cực lâu, còn cho hối thúc.”
Thu Trì nghiêng đầu .
“Bây giờ đăng ký kết hôn luôn,” Phó Hướng Ngung , “Được ?”
Ánh mắt Thu Trì khẽ động: “ mà... kết hôn chuyện đùa.”
“Chúng con cũng ,” cãi , “Sao em thể quyết định của là trò đùa ?”
“Căn hộ cũng tên em, nếu em vui, thể đuổi khỏi nhà bất cứ lúc nào,” Phó Hướng Ngung , lôi từ một cuốn sổ hồng lớn, mở cho xem, “Ngay từ đầu là mua cho em.”
Thấy Thu Trì định mở miệng, Phó Hướng Ngung dứt khoát thao thao bất tuyệt ngắt lời : “Sau chúng sẽ ở đây, con của chúng cũng sẽ đời ở đây, em làm gì đều sẽ ủng hộ.”
“Anh sẽ yêu yêu em, con cũng ,” , “Cả đời đều yêu em.”
“Em tin , ?”
--------------------