(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 8: Đêm Tuyết Rơi
Cập nhật lúc: 2025-11-02 10:58:46
Lượt xem: 1,061
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Úy trong vai nhân viên phục vụ nhanh chóng mang rượu tới, Chu Lợi Dân nhận lấy ly rượu từ tay Tần Úy, đoạn mời: “Ở đây chơi mấy ván nhỏ thôi, hai vị hứng thú lên lầu với mở một ván khác ?”
Tần Úy liếc Phó Hướng Ngung, đó khéo léo từ chối: “Chúng chơi bao giờ, quy tắc cũng , làm Chu lão bản mất hứng ạ.”
Chu Lợi Dân cũng ép, ông và hai trẻ tuổi vốn dĩ cùng một thế hệ, vài câu xã giao giả lả thì cũng chẳng còn gì để , cuối cùng chỉ cụng ly với hai , miệng vẫn là mấy câu khách sáo: “Vậy gửi lời hỏi thăm của đến cha các nhé.”
Hai bên cụng ly qua vài , nhưng Thu Trì vẫn “ điều” mà ôm gạt tàn thuốc xổm ở đó. Trên sòng bạc đẩy ngã chồng phỉnh, mặt đỏ tía tai gào thét gì đó, xung quanh ồn ào náo nhiệt, tràn ngập mùi thuốc lá, mùi rượu cùng những âm thanh hoặc hưng phấn hoặc tức giận.
Thu Trì dường như đánh mất linh hồn, biến cố đột ngột khiến chút bối rối.
May mà Omega Tần Úy chú ý tới , thiện đưa tay về phía Thu Trì: “Này, dậy ?”
“Cứ xổm mãi như chân sẽ mỏi lắm đấy.”
Thu Trì đỡ, chân xổm tê rần, thế nên đành chậm rãi dậy, một tiếng “Cảm ơn” nhỏ với Omega .
Lúc , sự chú ý của Chu Lợi Dân dời từ chỗ sang hai vị Alpha . Một lát , một nhân viên phục vụ gần nháy mắt hiệu với ông , hạ giọng : “Hoắc tổng tìm ông.”
Thu Trì đầu về phía Chu Lợi Dân, đối diện với ánh mắt của Phó Hướng Ngung, gần như theo bản năng, lập tức dời mắt , đó theo nhân viên phục vụ đến gọi .
Người đàn ông gọi là “Hoắc tổng” chính là chủ của hội sở , tuổi tác 40, tóc chải chuốt bóng loáng, thấy Thu Trì bước , ông thẳng vấn đề: “Tiểu Thu , quen hai lầu ?”
Thu Trì nên trả lời thế nào.
Suy nghĩ một lúc, mới : “Không hẳn ạ.”
Người đàn ông họ Hoắc thì , nhón một chén nhỏ khay lên khẽ lắc: “Nếu quen nhân vật như , khó khăn thì cứ mở miệng với họ, hà tất đến cầu giúp dắt mối với Chu lão bản?”
“May mà Chu lão bản là rộng lượng, chứ mà thật sự làm ầm lên, khi đến lúc đó cả cũng mất mặt,” ông vẫn , “Cậu ?”
Thu Trì ý trách cứ trong lời của ông , cụp mắt xuống: “Xin , …”
“Được ,” Hoắc tổng ngắt lời , “Tôi cũng là thấy bây giờ nông nỗi , thật sự đáng thương, hơn nữa tha thiết chạy tới cầu xin như , thể giúp, đúng ? Dù đây cũng là xảy chuyện trướng của , thật sự giúp một tay, nhưng chính nắm bắt , cũng đành chịu thôi.”
Thu Trì thấy ông thở dài: “Thay quần áo , về nghỉ sớm một chút, hôm nay cũng lạnh lắm.”
Thu Trì ý của ông là bảo đừng ở đây cho chướng mắt nữa, khi rời khỏi phòng, Thu Trì nhà vệ sinh bộ đồng phục công nhân , đó đem quần áo trả .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Ngoài hội sở gió lớn, Thu Trì theo bản năng siết chặt chiếc áo khoác đơn bạc , chiếc áo rõ ràng hợp với nhiệt độ hôm nay, nhưng đây là chiếc áo khoác mùa đông duy nhất tươm tất trong tủ của , cũng là món quà đầu tiên mua cho khi thi đỗ đại học, mỗi mặc đều cẩn thận, cho nên đến bây giờ trông vẫn còn khá mới.
Nơi thật sự quá hẻo lánh, hơn nữa giờ phương tiện công cộng ngừng chạy từ lâu, giá cả ở thủ đô luôn cao đến kinh , giá taxi đương nhiên cũng ngoại lệ, huống chi là bắt taxi từ ngoại thành về nội thành nửa đêm, Thu Trì ước tính tiền bây giờ cộng cũng đủ trả tiền xe.
Thu Trì cúi đầu đồng hồ, thở một nóng hổi, thầm nghĩ chỉ cần đợi thêm vài tiếng nữa, lúc hừng đông lẽ sẽ đợi chuyến tàu điện ngầm sớm nhất, ca sáng thể xin tổ trưởng cho nghỉ ốm , hiếm khi nghỉ làm, thiếu một lát chắc thể xin châm chước cho.
Thế là siết chặt áo khoác, quyết tâm về phía ga tàu điện ngầm.
Ban đêm gió lớn, đường gần như thấy bóng bộ, ngay cả xe cộ qua cũng ít, may mà cơ sở vật chất công cộng ở ngoại ô bảo trì , đèn đường dọc đường đều sáng.
Thu Trì dọc theo vỉa hè, bỗng thấy phía xa ánh đèn đường thứ gì đó như hạt bụi bay xuống, ngay đó một “hạt bụi” khác rơi xuống vai , lúc mới nhận —
Tuyết rơi .
Năm nay thủ đô ít mưa, tuyết đầu mùa cũng đến muộn.
Thu Trì bắt đầu cảm thấy lạnh, giữa cơn tuyết đầu mùa muộn màng , cảm thấy run rẩy như một chiếc túi rác khổng lồ gió cuốn lăn xa đường.
Đến lúc Thu Trì mới muộn màng cảm thấy vài phần hổ và bất lực, nhớ ánh mắt Phó Hướng Ngung , lẽ là nhận , cũng lẽ là vì trả ân tình đêm đó, nên mới tiện tay “cứu giúp” một phen.
Đang lúc ngẩn tại chỗ, phía bỗng hai ngọn đèn xe chiếu từ xa đến gần lên .
Thu Trì thấy tiếng bánh xe lăn mặt đường nhựa, đó hai ngọn đèn pha sáng rực chiếu bóng đổ dài ngắn , từ gầy gò hóa mập mạp. Cậu cứ ngỡ chiếc xe cũng sẽ như những chiếc xe đó vội vã lướt qua bên cạnh , nhưng ngờ, chiếc xe dừng ngay bên cạnh .
Cậu theo bản năng cho rằng chủ xe gạ gẫm, vì nghiêng mặt, nghĩ sẵn lý do từ chối.
khi cửa sổ xe ngay gần đó hạ xuống, ghế lái xuất hiện một gương mặt khiến Thu Trì thể ngờ tới, thế là những lời từ chối cứ thế nghẹn trong cổ họng.
“Đi ?” Phó Hướng Ngung hỏi.
“Ga tàu điện ngầm.” Thu Trì gần như buột miệng.
“Tôi đưa qua đó,” Phó Hướng Ngung mở khóa cửa xe, “Lên .”
Thu Trì do dự sang bên cạnh: “Ở ngay phía thôi… xa .”
“Muốn xuống mời lên ?” Vẻ mặt gì đổi, giọng điệu vì thế cũng vẻ mất kiên nhẫn.
Những bông tuyết ngày càng dày gió đêm thổi cửa sổ xe, Thu Trì còn mặt mũi nào mãi bên đường, đành căng da đầu mở cửa xe, ghế phụ.
Cửa xe ngăn cách gió tuyết lạnh lẽo bên ngoài, Thu Trì thấy Phó Hướng Ngung đóng cửa sổ xe , tăng nhiệt độ điều hòa trong xe lên vài độ.
Ga tàu điện ngầm quả thực xa nơi , chỉ cần nhấn ga một cái, đầy vài phút đến nơi.
Phó Hướng Ngung mấy khi phương tiện công cộng, nên cũng thời gian tàu điện ngầm ngừng chạy buổi tối, nhưng cũng mù, từ xa thấy cửa cuốn ở lối tàu điện ngầm hạ xuống.
“Đóng cửa ?” Hắn hỏi.
Thu Trì tháo dây an , rõ ràng chuẩn xuống xe, nhưng Phó Hướng Ngung mở khóa, xuống , ngoài cửa sổ, nhỏ giọng : “Dù thì vài tiếng nữa là mở thôi.”
“Không .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-8-dem-tuyet-roi.html.]
Phó Hướng Ngung khẽ nhíu mày: “Vậy là định ở đây đợi đến hừng đông?”
Thu Trì ngập ngừng gật đầu.
Thấy Phó Hướng Ngung vẫn ý định mở khóa, Thu Trì mặt , cẩn thận thêm một câu: “Cảm, cảm ơn?”
“Cậu nhiệt độ bây giờ là bao nhiêu ?” Phó Hướng Ngung hỏi.
“Biết ạ…”
Phó Hướng Ngung liếc trang phục , cả toát lên hai chữ “đơn bạc” và “bần tiện”, kinh nghiệm cá nhân cho , khả năng cao hạng lành gì, vì tiền mà ngay cả lòng tự trọng cũng thể vứt cho khác chà đạp, mà vì trả nợ ân tình nên mới hảo tâm giúp một tay, chừng sẽ nhân cơ hội bám lấy như đỉa đói.
Phó Hướng Ngung luôn ghét phiền phức.
Phó Hướng Ngung cảm thấy nếu bây giờ để xuống xe, thật sự khả năng sẽ xổm ở cửa ga tàu điện ngầm đến hừng đông.
Nếu đêm đó Thu Trì vứt ở bồn hoa mặc kệ, Phó Hướng Ngung dứt khoát giúp thì giúp cho trót, tiện đường đưa về trường luôn.
“Thôi ,” Phó Hướng Ngung dời mắt về phía , “Tôi đưa về.”
Thu Trì định mở miệng gì đó, tiếp: “Thắt dây an .”
Xe một đoạn, trong xe dần ấm lên, tay chân lạnh cóng của Thu Trì cũng dần hồi phục tri giác, cùng lúc “tỉnh táo” còn nỗi lo âu và bực bội thể xua trong đầu.
Vụ “làm ăn” thành công, ý tứ trong lời của Hoắc lão bản lúc nãy, e là sẽ giúp dắt mối nữa, con đường kiếm tiền nhanh cuối cùng cũng chặn … Phải làm đây?
Cậu lấy 20 vạn đó, làm bây giờ?
Thu Trì chút lo lắng cọ xát ngón tay, chuyện với Phó Hướng Ngung, nhưng mở lời thế nào.
Trên đường xe cộ, chỉ con đường phía đèn pha chiếu sáng cùng những biển chỉ dẫn, và cả những bông tuyết nhỏ li ti, trong đêm tĩnh lặng như , Thu Trì gần như chỉ thể thấy tiếng gió vù vù ngoài cửa sổ xe, và cả nhịp tim của chính .
Ở một với một quen trong gian chật hẹp như , Thu Trì tỏ tự nhiên, nín nhịn một lúc lâu, mới nhỏ giọng mở miệng hỏi: “Anh…”
“Anh thể giúp với Chu lão bản một câu ? Tôi thật sự cần tiền.”
“Bất kể là tay, là mắt, đều thể đưa…”
Phó Hướng Ngung cảm thấy chắc là uống nhầm thuốc , lẽ đầu tiên ngoài “bán ”, hà cớ gì xen chuyện của khác mà nhúng tay chuyện .
cũng “hành động theo cảm tính”, khi thấy tự chà đạp bản , trong lòng một sự tiếc nuối khó hiểu, lẽ trong tiềm thức cảm thấy một thể làm một “bài tập” như , nên sa đọa đến mức .
Phó Hướng Ngung biểu cảm gì: “Tôi quen ông .”
Thu Trì chút sốt ruột, bất kể là ngoại hình giới tính, đều chẳng gì nổi bật, thể cảm nhận ngay từ đầu Chu Lợi Dân mấy hứng thú với , bây giờ làm cho mất hứng, cho dù Phó Hướng Ngung chịu giúp đỡ, cũng chắc để mắt đến nữa.
“Anh…”
“Vậy thể,” Thu Trì càng lúc càng nhỏ, chỉ vài chữ đơn giản, mà như ai bóp cổ, gần như giãy giụa, mới thốt những từ ngữ dơ bẩn , “ thể cho mượn chút tiền ?”
Phó Hướng Ngung ấp úng bên cạnh, gần như đoán gì, đợi đến khi câu đó, trong lòng Phó Hướng Ngung lập tức hiện lên một câu “Quả nhiên”.
Hắn đoán sai, cần “thù lao” cho, chẳng qua là vì thứ thực còn nhiều hơn thế.
“Chờ tiết kiệm đủ tiền, sẽ trả ngay,” Thu Trì vô thức nhanh hơn, cứ đường, tuyết ngoài cửa sổ, nhưng nhất quyết Phó Hướng Ngung, “Rất nhanh thôi, sẽ giấy nợ cho !”
Cậu dám phản ứng của Phó Hướng Ngung, sợ thấy thái độ từ chối và vẻ mặt khinh thường của , nếu đến đường cùng, thể nào lựa chọn vay tiền một mà căn bản chẳng chút giao tình nào như .
Phó Hướng Ngung gì.
Thu Trì đoán lẽ đang cân nhắc, tuy tiền mượn đối với những ấm con nhà giàu chỉ là muối bỏ bể, nhưng dù đối với Phó Hướng Ngung mà , chỉ là một xa lạ chút liên quan, đắn đo cũng là điều nên làm.
Một lúc lâu , Thu Trì mới thấy mở miệng hỏi: “Bao nhiêu?”
Thu Trì thầm thở phào nhẹ nhõm, dám đòi quá nhiều, sợ Phó Hướng Ngung từ chối, cũng sợ trả nổi.
“Hai vạn tệ,” Thu Trì lí nhí , “Được ạ?”
Phó Hướng Ngung sững sờ một chút, chuẩn sẵn tinh thần đối phương sẽ “hét giá trời”, định bụng dù báo bao nhiêu, cũng sẽ chỉ cho tiền mà hôm đó định dùng làm “thù lao” để trả nợ ân tình.
Phó Hướng Ngung ngờ ít như , lẽ nào là định dùng chiêu lấn dần từng bước, đòi ngày càng nhiều?
Có lẽ vì Phó Hướng Ngung im lặng quá lâu, Thu Trì chút hoảng hốt, bèn cẩn thận thêm: “Tôi nhiều nhất ba tháng sẽ trả tiền cho , ?”
Ngã tư phía đèn đỏ, Phó Hướng Ngung dừng xe , đó sang dùng vòng tay của chạm nhẹ chiếc vòng tay cũ của Thu Trì: “Hôm nay dùng ?”
Không đợi Thu Trì trả lời, chiếc vòng tay cổ tay khẽ rung lên, hiển thị hai vạn tệ tài khoản.
Phó Hướng Ngung để ý thấy ánh mắt chợt sáng lên, chằm chằm chiếc vòng tay cũ kỹ mấy , đó sang : “Cảm ơn .”
“Thật sự cảm ơn.”
Ngay đó bỗng bắt đầu lục lọi túi, đáng tiếc chỉ tìm thấy một cây bút bi trong túi áo khoác, tìm giấy.
“Tôi về sẽ gửi giấy nợ cho ,” Thu Trì chút ngượng ngùng , “Lãi suất tính theo ba phần vạn ạ?”
Phó Hướng Ngung căn bản để hai vạn tệ trong lòng, cũng nghĩ thể trả tiền đúng hạn, coi như là dùng tiền trả nợ ân tình, ân oán sòng phẳng, mở miệng với nữa, cũng sẽ để ý.
Vì thế đáp qua loa: “Tùy .”
--------------------