(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 74: Vết Sẹo Cũ Và Lời Thật Lòng

Cập nhật lúc: 2025-11-02 11:46:18
Lượt xem: 1,164

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối mặt với sự tủi của Thu Trì, Thu Thụy Quân một lời.

Dường như kể từ khi tai nạn xảy , thái độ của đối với nếu là gào thét cuồng loạn thì cũng là sự im lặng đến vô tận.

Không nhận câu trả lời của , Thu Trì chỉ đành lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh.

Lúc ngoài, thấy một đang băng ghế ở hành lang bệnh viện. Người đó đội một chiếc mũ len màu xám, bên ngoài bộ quần áo bệnh nhân mỏng manh là một chiếc áo khoác dày, hai tay đan ngẩn , là đang đợi ai đó.

Sắc mặt Tiểu Hòa trông còn tệ hơn cuối cùng Thu Trì gặp . Thấy Thu Trì, do dự dậy, chút dám mắt : “Anh Trì.”

Thu Trì đáp lời.

“...Có hết ?”

Thu Trì vẫn im lặng, nhưng Nhậm Ngọc Hòa đáp án từ ánh mắt và thái độ của .

“...” Một sự im lặng kéo dài.

“Hôm đó với là viện nghiên cứu đang tuyển , là do ma xui quỷ khiến,” Tiểu Hòa lí nhí, “Lúc , thật sự thở phào nhẹ nhõm.”

đó chủ động đến hỏi ,” Nhậm Ngọc Hòa cúi gằm mặt, “Tôi...”

“Lẽ lúc đó nên rõ với , xin ,” giọng Tiểu Hòa nhỏ dần, “...Thật sự xin .”

Thu Trì bất động lắng , gương mặt biểu lộ cảm xúc gì.

“Sinh nhật hôm đó, cũng thật lòng ở bên cả đời, tuyệt đối vì chuyện mà tiếp cận .”

Giọng Tiểu Hòa bắt đầu vài phần nức nở: “Tôi thật sự hối hận.”

“Viện nghiên cứu cấp yêu cầu đóng cửa để chấn chỉnh,” để tránh sự ngượng ngùng giữa hai , Nhậm Ngọc Hòa đành ngừng, “Mà chẳng bao giờ máy của , thật sự tìm . Nghe dì đang ở đây... đành đến đây thử vận may.”

Nghe , sắc mặt Thu Trì bỗng nhiên đổi: “Ai với đang viện ở đây?”

Tiểu Hòa nhất thời chút ngây : “Tôi ...”

“Tôi liên lạc với của viện nghiên cứu lâu lắm , chỉ ... gặp thôi.”

“Tôi còn nhiều thời gian nữa,” Tiểu Hòa đỏ hoe mắt , “Tôi cũng dám mong tha thứ, nhưng vẫn đến gặp mặt để với một lời xin .”

“Tình cảm của dành cho luôn là thật lòng... Anh Trì.”

Thu Trì gì, chỉ .

“Anh Trì, thể ở bên nốt thời gian cuối cùng ?” Nhậm Ngọc Hòa nghẹn ngào , “Tôi thật sự sợ, cũng dám cho bà nội, bà lớn tuổi , chịu nổi cú sốc .”

“Coi như nể tình sắp chết, ở bên thêm một chút nữa ?”

Cậu nhịn mà đưa tay kéo lấy tay Thu Trì: “Anh Trì...”

Tiểu Hòa dứt lời, hành lang yên tĩnh bỗng vang lên một chuỗi tiếng bước chân, hai bất giác cùng đầu , chỉ thấy một y tá đang dẫn một mặc quân phục tới.

“Bệnh nhân Thu Thụy Quân ở phòng ,” cô y tá nhỏ giọng , “Ngài chú ý thời gian thăm bệnh, sắp đến giờ tắt đèn ạ.”

Phó Hướng Ngung mỉm cảm ơn cô y tá.

“Thăm xong ?” Phó Hướng Ngung ngang qua giữa hai , bàn tay Tiểu Hòa đang nắm cổ tay Thu Trì cứ thế bất động thanh sắc gỡ .

“Ừm.” Thu Trì , “Sao đến đây...”

“Hôm nay tan làm sớm, bắt máy bay đến,” Phó Hướng Ngung , “Cố ý đến đón .”

“Anh chào một tiếng ?”

“Không cần ...” Thu Trì từ chối, “Bà nghỉ .”

“Vậy .” Phó Hướng Ngung , “Thế chúng về nhà bây giờ nhé?”

Hắn cố ý nhấn mạnh hai chữ “về nhà”.

“Vâng.”

Phó Hướng Ngung bèn ôm lấy lưng Thu Trì một cách tự nhiên, đưa về phía thang máy.

Đi mấy bước, Tiểu Hòa đột nhiên lên tiếng gọi Thu Trì: “...Anh Trì.”

Phó Hướng Ngung đầu với vẻ mặt kỳ quái: “Nhậm Ngọc Hòa.”

“Cậu còn mặt mũi nào mà gọi tên ?”

Nhậm Ngọc Hòa trừng trừng.

“Nếu chẳng còn sống mấy tháng, về nhà cho tử tế ? Rảnh rỗi chạy ngoài làm gì, chê mấy tháng là quá dài ?”

Thu Trì khẽ kéo tay một cái: “Phó Hướng Ngung.”

Nhậm Ngọc Hòa lập tức châm chọc đáp trả: “Anh thì gì cho cam? Đứa bé mà Trì sảy mất đây là của , ?”

“Lúc đó Trì gầy đến mức nào, sắc mặt tệ ? Anh quan tâm ? Khi phó thiếu tướng hẳn là còn đang bận rộn với tiệc đính hôn của nhỉ?”

Phó Hướng Ngung trúng tim đen, cứng họng trong giây lát.

“Anh Trì,” Tiểu Hòa , “Anh đừng lừa nữa, nếu thật sự quan tâm , thể để lâu như mới đến tìm ?”

Thấy sắc mặt Phó Hướng Ngung ngày càng tệ, Thu Trì kéo tay một cái, nhỏ giọng : “Về nhà .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-74-vet-seo-cu-va-loi-that-long.html.]

Ngọn lửa trong lòng Phó Hướng Ngung câu nhẹ bẫng của dập tắt.

Trên xe.

Hai song song ở hàng ghế . Phó Hướng Ngung chằm chằm gò má Thu Trì một lúc, đột nhiên : “Lúc đó... quên nhiều chuyện, cơn sốt đó quá nghiêm trọng, khiến não bộ của tổn thương.”

và Phương Một Kha thật sự gì cả.”

Tài xế vẫn còn ở phía , Phó Hướng Ngung cũng tiện nhiều về phận của Phương Một Kha.

“Anh cũng cố ý đến tìm ,” Phó Hướng Ngung cẩn thận ôm lấy nửa của , để Thu Trì dựa lòng , “Khi đó còn quá nhỏ, nhiều chuyện chỉ thể theo sự sắp đặt của gia đình. Sau cô của Tần Úy giúp , mới thể thuận lợi nhập ngũ, ở trong đó ba quản , nhưng cũng thể tùy tiện liên lạc với bên ngoài.”

“Anh vẫn luôn nhớ ...” Cằm Phó Hướng Ngung tựa lên đỉnh đầu , giọng trầm, “Sau còn dùng điện thoại bàn ở căn cứ để gọi cho .”

lúc đó đổi .”

“Anh lúc mang thai, còn chịu nhiều khổ cực như ... Là quá vô dụng, xin .”

Hắn thể cảm nhận tâm trạng của Thu Trì lắm, thậm chí còn tệ hơn cả lúc ở nhà.

“Trước đây với , từng yêu ?” Bàn tay nâng mặt Thu Trì lên, bình thản , “Anh cũng , từ quá khứ đến hiện tại, từng đổi.”

“Cho một cơ hội nữa , Thu Trì.”

Hắn nghiêm túc, chân thành. Thu Trì tình yêu trong miệng lẽ xuất phát từ tận đáy lòng. Phó Hướng Ngung thành thật, Thu Trì thể cảm nhận sự nóng bỏng và khát khao trong giọng của .

thì chứ? Ai khi thốt lời thề cũng đều chân thành như , cũng đều xuất phát từ tận đáy lòng. Nghe ba cũng từng nghiêm túc với rằng, cả đời sẽ yêu bà.

ông làm , nhiều đều làm .

Chút dũng khí còn sót của tiêu hao hết Nhậm Ngọc Hòa. Thu Trì dám xa cầu tình yêu nữa, bởi lẽ tình yêu là một thứ xa xỉ phẩm ngắn ngủi và hư vô, nếu ngày Phó Hướng Ngung đổi ý, thu hết những yêu thương , thể tưởng tượng lúc đó sẽ bình thản đối mặt như thế nào.

Thu Trì trả lời, chỉ yên lặng dựa tay Alpha.

Trông vẻ mệt. Phó Hướng Ngung cũng trách cứ sự im lặng của , mà đau lòng cúi xuống, khẽ hôn lên khóe mắt và chân mày của .

Thu Trì nhắm mắt , như thể mệt lả.

Phó Hướng Ngung âu yếm xoa tóc , trong lúc vô tình, phát hiện một vết sẹo mờ mấy rõ ràng bên thái dương Thu Trì.

Rồi động tác của đột nhiên cứng đờ.

Đây lẽ là vết sẹo do mất kiểm soát lỡ tay để đầu Thu Trì. Mảng da nhỏ đó dường như còn mọc tóc nữa, cũng may tóc Thu Trì khá dài, thể che vết sẹo nhỏ , nên Phó Hướng Ngung mới hề phát hiện.

Những lúc họ ở bên , thật sự vui vẻ ? Có chỉ cảm thấy vui vẻ... Phó Hướng Ngung khỏi nghĩ, còn thứ mang đến cho Thu Trì, chăng chỉ là đau khổ?

*

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Lúc đến thủ đô thì trời gần sáng.

Trong phòng im ắng, Thán Đoàn phơi bụng ngủ sofa, thỉnh thoảng phát tiếng ngáy nhỏ.

Thu Trì ngủ mấy tiếng xe nên bây giờ cũng buồn ngủ lắm. Phó Hướng Ngung thuận tay giúp cởi áo khoác: “Tài nguyên y tế ở quê lắm, để tìm làm thủ tục chuyển viện cho nhé?”

“Không cần ,” Thu Trì , “Mẹ sẽ vui.”

“Vậy sẽ cho vài trông chừng, sẽ để loại như Nhậm Ngọc Hòa tùy tiện tìm đến đó nữa.” Phó Hướng Ngung , “Mấy quản lý của viện nghiên cứu cũng bắt giam , đừng quá lo lắng.”

“Được.” Trong lòng Thu Trì quả thực chút lo lắng, dù mới vui với , nhưng duy nhất của , chút hận thù trong lòng đối với bà đến nhanh mà cũng nhanh. Lỡ như Tiểu Hòa và của viện nghiên cứu dùng để ép buộc thì làm ?

Thu Trì thể chấp nhận việc gặp chuyện vì .

“Cảm ơn .”

Phó Hướng Ngung dùng mu bàn tay cọ nhẹ lên má . Gần đây Thu Trì trở nên “ngoan ngoãn” và ngoan ngoãn hơn, nhưng trong lòng vẫn một cảm giác bất an mơ hồ.

Hắn giúp Thu Trì gỡ miếng dán ngăn cách gáy xuống, vì dán miếng dán kín gió mỗi ngày nên vùng da tuyến thể của Beta hầm đến sưng đỏ.

Phó Hướng Ngung đau lòng dùng lòng bàn tay xoa nhẹ lên chỗ sưng đỏ đó, Thu Trì theo bản năng rụt cổ , né tránh.

“Trước đây họ dùng quá nhiều thuốc... Bác sĩ những loại thuốc đó cần cơ thể từ từ đào thải, thể vội .”

Có lẽ vì bịt kín quá lâu, khi gỡ miếng dán ngăn cách , mùi hương cam quýt cũng trở nên nồng nàn lạ thường.

Phó Hướng Ngung dám hít thở mạnh, chỉ thể dùng lòng bàn tay che tuyến thể của : “Dùng miếng dán ngăn cách mỗi ngày cũng , làm thế nào để thu mùi hương ?”

Thu Trì một cái, còn chẳng ngửi tin tức tố của chính , gì đến việc thể thu tỏa một cách tự nhiên như những AO cấp cao chứ?

“Thu thế nào?” Cậu hỏi.

“Chính là cảm nhận trong cơ thể... giống như một cái công tắc.” Phó Hướng Ngung giải thích một cách vụng về.

Thu Trì chút mờ mịt : “Tôi hình như cảm nhận .”

Phó Hướng Ngung im lặng suy nghĩ, phát hiện cảm giác quả thực thể dùng lời đơn giản để hình dung. Năng lực thu liễm tin tức tố là bẩm sinh của họ, giống như hô hấp, là bản năng sinh lý, kỹ xảo gì để .

“Thôi bỏ , tắm ,” Phó Hướng Ngung , “Mệt cả ngày .”

“Được.”

Sau khi Thu Trì lên lầu, Phó Hướng Ngung nhịn mà đưa ngón tay dính đầy tin tức tố của Thu Trì lên mũi ngửi.

Thán Đoàn tỉnh ngủ ngóc đầu dậy từ sofa, thấy tên nhân loại biến thái ở cách đó xa đang hành động như một kẻ nghiện lên cơn, ngừng ngửi ngón tay và lòng bàn tay của , cuối cùng thậm chí còn ngậm đầu ngón tay l.i.ế.m liếm.

Nó khẽ “meo” một tiếng, nhảy xuống sofa chạy mất.

--------------------

Loading...