(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 72: Xung Đột Nơi Phòng Bệnh

Cập nhật lúc: 2025-11-02 11:46:16
Lượt xem: 976

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay Phó Hướng Ngung dường như việc gấp. Khi trời còn sáng, Thu Trì thấy nhận một cuộc điện thoại, đó khẽ đáp hai tiếng, cúp máy nhẹ nhàng xuống giường.

Bộ quân phục Alpha thường mặc sẽ dì giúp việc ủi phẳng phiu và treo sẵn trong phòng sách từ . Có những hôm Thu Trì dậy muộn, cũng từ lúc nào.

Có lẽ vì nghĩ rằng Thu Trì vẫn còn ngủ, Phó Hướng Ngung đến bên giường, lặng lẽ cúi xuống, cẩn thận mà khẽ chạm môi .

Một cảm giác thật mềm mại, Thu Trì thể cảm nhận đang cố tình nín thở.

Giữa họ lâu nụ hôn như , Phó Hướng Ngung cảm giác lông mi của Thu Trì dường như khẽ rung động, thế là nhỏ giọng hỏi: “Làm ồn đến em ?”

Thu Trì trả lời, vì thế Phó Hướng Ngung liền cho rằng phản ứng của lẽ là đang mơ.

Phó Hướng Ngung , Thu Trì giường ngủ thêm một lát.

Cậu mất vài phút để rửa mặt đánh răng, đó tìm thấy bộ quần áo cũ của trong một góc tủ. Thu Trì đồ xong, đang định cửa thì chiếc vòng cổ tay rung lên, là Phó Hướng Ngung gọi tới.

Cậu nhận điện thoại, bên truyền đến tiếng lật giấy sột soạt: “Ăn sáng ?”

“Ăn .”

“Ừm, đổi chiếc áo bên trong thành áo cao cổ ? Hôm nay bên nhà em đang mưa, nhiệt độ thể sẽ thấp.” Có lẽ đang bận nên Phó Hướng Ngung nhanh.

Nghe , Thu Trì ngẩng đầu về phía camera, một chấm đỏ lóe lên giữa ống kính màu đen. Trong lòng dấy lên một cảm giác khó chịu mơ hồ, nhưng gì cả.

Ngay đó, sờ lên cổ , dạo gần đây gáy vẫn luôn dán miếng dán ngăn mùi, nếu cổ áo quá thấp, chừng sẽ thấy nó.

Nghĩ đến , lời mà trở , đổi chiếc áo thun cổ thấp bên trong thành một chiếc áo len cao cổ mà Phó Hướng Ngung mua cho .

Thay đồ xong, xuống lầu, mở cửa thấy một chiếc xe đỗ ngang cổng.

Thu Trì chần chừ bước tới, một tài xế trung niên nhanh chóng mở cửa xe bước xuống, mỉm với : “Cậu Thu, Thiếu tướng bảo phụ trách đưa đón .”

Chiếc xe là chiếc Phó Hướng Ngung thường lái, tài xế trông lạ mặt, nhưng hệ thống an ninh của khu biệt thự thiện, nếu chủ nhà đồng ý thì ngoài phép .

Thu Trì gọi điện xác nhận với Phó Hướng Ngung, cũng khăng khăng đòi “tự về”. Thực tế, cũng chẳng còn bao nhiêu tiền, đủ mua vé xe về .

Tài xế thành thạo mở cửa xe cho , Thu Trì khẽ một tiếng cảm ơn.

Sau khi lên xe, tài xế với : “Những thứ ở ghế là Thiếu tướng nhờ mua trái cây và đồ bổ, là để mang cho .”

“Vâng,” Thu Trì , “Làm phiền bác .”

Đường khá xa, lên xe bao lâu Thu Trì ngủ . Giữa đường, Phó Hướng Ngung gọi cho mấy cuộc, với Thu Trì rằng trồng một ít hoa trong sân, hỏi thích hoa gì.

Thu Trì nghiêm túc suy nghĩ đáp: “Không .”

“Thôi .”

“...Vậy tối nay em về luôn ?” Phó Hướng Ngung dừng một chút hỏi, “Có đặt giúp em một khách sạn nghỉ một đêm ?”

“Về ạ.” Thu Trì .

Phó Hướng Ngung khẽ thở phào một để dấu vết: “Cũng cần vội quá, nếu em thấy mệt thì sáng mai về cũng .”

“Vâng.”

*

Sáu giờ ba phút chiều, Thu Trì bước phòng bệnh khoa nội ở tầng 3.

Dì Quế và cháu gái nhỏ của dì cũng ở đây, khi bước , ba họ dường như đang trò chuyện vui vẻ, Thu Trì xa xa thoáng thấy mặt cũng vài nét .

khi thấy , bầu khí ấm áp bỗng chốc ngưng đọng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Về , Tiểu Thu?” Dì Quế vẫn như khi, đầu chuyện với .

“Vâng.”

“Dạo trông sắc mặt kém thế?” Dì Quế vài , “Bị bệnh ? Hay là công việc vất vả quá?”

Thu Trì lắc đầu.

Chưa đợi đến gần, cô bé bên giường bệnh bỗng nhảy xuống, tung tăng chạy về phía Thu Trì: “Chào chú Tiểu Thu ạ!”

Thu Trì cúi xuống xoa đầu cô bé: “Hâm hâm cao lên .”

“Chứ nữa,” dì Quế , “Bọn trẻ con bây giờ dinh dưỡng thật, mới lơ một cái lớn nhanh như thổi, quần áo cũng tốn kém ghê. Mẹ nó mới mua cho nó mớ quần áo năm ngoái, năm nay lấy xem, trời ạ, tất cả đều mặc nữa.”

Thu Trì mỉm .

“Lâu lắm cháu gặp chú.” Cô bé nắm tay , kéo về phía chiếc giường bệnh bên trong, “Bà nội chú chuyển lên thành phố ở, chú mang theo cái kẹp tóc cháu tặng ạ?”

Thu Trì nhẹ: “Có chứ.”

“Chú làm ca lớn ạ?”

“Con quên ? Chị đang học lớp một đấy!” Cô bé , “Sắp lên lớp hai !”

Thu Trì: “Giỏi thật, giờ con là lớn .”

Cô bé đắc ý : “Thi cuối kỳ con còn 98 điểm đấy.”

Dì Quế vạch trần cô bé với Thu Trì: “Cũng chỉ môn Toán 98, Ngữ văn mới 68, nhưng hai con cũng may mắn thật. Trình Hâm Hâm, con chú Tiểu Thu của con hồi tiểu học môn nào cũng một trăm điểm .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-72-xung-dot-noi-phong-benh.html.]

“Đề thi bây giờ khó hơn ngày xưa mà,” Thu Trì , “Với thành tích tiểu học cũng lên điều gì, trẻ con vui vẻ là .”

“Chứ nữa? Bố nó cứ suốt ngày đòi đăng ký lớp lớp nọ cho nó, đến nghỉ hè cũng yên, thấy chẳng cần thiết chút nào, đời cũng chỉ lúc nhỏ là vô lo vô nghĩ, việc gì ép con cái như thế, ?”

Cô bé lập tức lanh lanh lém lỉnh hùa theo: “ đó đúng đó!”

Thu Trì chỉ xách một ít trái cây lên, giỏ quà trong xe tài xế mua ở , chủ quán gói ghém quá mức tinh xảo, Thu Trì dám mang lên nguyên như , đành lén tháo cho túi ni lông xách theo.

Cậu đặt trái cây lên chiếc tủ đầu giường, đó mở miệng với giường bệnh: “...Mẹ.”

Thu Thụy Quân đáp .

Không khí giữa hai luôn chút kỳ quặc và ngượng ngùng, nhưng may mà dì Quế và cháu gái dì ở bên cạnh hòa giải nên Thu Trì cũng đến nỗi khó xử.

đến bảy, tám giờ tối, dì Quế bắt đầu sốt ruột đưa cháu gái về nhà con trai. Đợi hai bà cháu , Thu Trì chỉ thể lúng túng bên giường bệnh của Thu Thụy Quân.

Đôi vợ chồng trung niên ở giường bệnh bên cạnh ồn ào ngớt, chỉ một bữa cơm tối mà cũng cãi mấy , lúc vì một quả chuối mà to tiếng, một cô y tá nhắc nhở: “Xin hãy giữ yên lặng, đừng làm phiền các bệnh nhân khác nghỉ ngơi.”

Hai họ miệng thì , nhưng y tá khỏi bắt đầu cãi khe khẽ.

Thu Trì việc gì làm, đành nhỏ giọng hỏi: “...Mẹ ăn táo ?”

Người phụ nữ mặc đồ bệnh nhân gì, nhưng Thu Trì vẫn lấy một quả táo to từ trong túi , đó xổm bên thùng rác, bắt đầu gọt vỏ một cách chậm rãi.

Khi Thu Trì sắp gọt xong, Thu Thụy Quân đột nhiên lên tiếng hỏi: “Con làm việc thành phố thế nào ?”

“Khá ,” Thu Trì đáp, “Lương cao, ăn ở đều bao, tốn kém mấy.”

Người phụ nữ im lặng một lúc: “...Đứa bé thì ?”

Kể từ đó, hai từng chuyện với , dì Quế ngày thường cũng dám chủ động nhắc đến Thu Trì mặt bà. Rõ ràng là hai con thiết nhất, nhưng bà chẳng gì về tình hình gần đây của .

“Bỏ .” Thu Trì quả táo trong tay, “Một con khả năng nuôi nó, như cũng .”

Thu Thụy Quân nữa, Thu Trì cũng im lặng. Cậu cắt quả táo thành từng miếng nhỏ đĩa, đó đặt lên tủ đầu giường.

“Con về đây,” Thu Trì nhỏ giọng , “Mẹ nghỉ ngơi cho nhé.”

Khi Thu Trì dậy định , bỗng thấy Thu Thụy Quân thấp giọng một câu: “Là dạy dỗ con cho .”

Thu Trì thấy sống mũi cay cay, lưng về phía Thu Thụy Quân một lúc, nhưng gì cả.

“Mẹ cho con một môi trường gia đình bình thường... Trong lòng con... thật hận , đúng ?”

Thu Trì: “Con hận .”

“Lúc đó ...” Thu Trì ngập ngừng lâu, dường như giải thích điều gì đó, nhưng nghĩ từ bỏ.

“Có thật là công việc đàng hoàng ?” Thu Thụy Quân dừng một chút mới , “Đừng làm những chuyện mất mặt như nữa.”

Lời của bà khiến Thu Trì cảm thấy một nỗi buồn phức tạp.

Thế là trả đũa bằng một câu hỏi: “ con tìm công việc đàng hoàng lương cao ?”

Thu Thụy Quân im lặng.

“Mẹ xem, bán nội tạng hơn bán một chút ?” Cậu bình tĩnh, “Tiếc là tuyến thể của con đáng tiền, nếu chỉ cần bán nó lẽ đủ .”

Khi buột miệng , Thu Trì mới nhận , thật hận.

Cậu bao giờ cảm thấy bệnh tình của làm liên lụy đến . Cậu thể vì sức khỏe của chút nguyên tắc nào bán tất cả thứ của bản . Chỉ là lúc đó... khi mất tất cả, hiểu tại ngay cả cũng thể thấu hiểu cho .

Lúc đó trải qua những gì? Bị vu khống, đuổi học, cuộc đời tuổi trẻ của mới bắt đầu hủy hoại trong chốc lát. Bất cứ ai cũng thể đối xử với bằng thái độ đó, nhưng tại ngay cả thiết nhất cũng như ?

Thu Trì vẫn luôn cảm thấy tủi .

Đôi khi cảm thấy yêu thực là đứa trẻ ngoan ngoãn lời bà, thuận lợi thi đỗ trường danh tiếng, thể khiến bà tự hào, chứ là cái kẻ chẳng gì như bây giờ.

xong, Thu Trì thực cũng hối hận, nên chuyện với như , bà đổ bệnh, còn cố tình làm bà tổn thương.

Chuyện qua lâu , nhưng khi nhắc , Thu Thụy Quân vẫn thở hổn hển vì tức giận.

“Mẹ ép con chữa bệnh cho ,” phụ nữ bằng giọng a a, “Lúc đó nếu tiền của con là do thế , thà c.h.ế.t ngay lập tức còn hơn!”

Bà đột nhiên kích động, bệnh nhân ở hai giường bên cạnh đồng loạt hướng ánh mắt hóng chuyện về phía hai con.

“Mẹ dạy con làm cốt khí, tự tôn tự trọng ?” Người phụ nữ đ.ấ.m mạnh xuống giường, “ con làm gì ở bên ngoài? Con coi là cái gì hả?”

“Người khác con thế nào là chuyện của họ, nhưng con thể tự hạ thấp bản như ?!”

Nghe thấy giọng chói tai của bà, Thu Trì cảm thấy trái tim như ai đó bóp nghẹt, tay chân đều tê dại, một cảm giác bất lực sâu sắc ập đến.

Đợi đến khi trong phòng bệnh cuối cùng cũng yên tĩnh trở , mới nghẹn ngào khẽ: “ con chỉ một thôi, bảo con làm thể trơ mắt c.h.ế.t ?”

Từ khi còn nhỏ, Thu Trì cảm thấy cuộc sống của chút vất vả. Cậu vẫn luôn cảm thấy mệt mỏi, nhưng bao giờ dám với , sợ sẽ thấy vô dụng, sẽ thất vọng về .

Đã từng lúc nghĩ rằng tất cả trẻ con đời đều như , nhưng thực , cũng nhiều đứa trẻ sống vui vẻ, chỉ là lẽ “ may mắn” hơn một chút.

“Đôi khi con cũng chơi, cũng dừng nghỉ ngơi một chút,” Thu Trì đầu cuối, “Con thành tất cả các nhiệm vụ học tập, nhưng vẫn cảm thấy đủ...”

“Mãi mãi đủ.”

“Rốt cuộc con làm đây?”

--------------------

Loading...