(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 67: Mùi Hương Kỳ Lạ

Cập nhật lúc: 2025-11-02 11:46:11
Lượt xem: 1,051

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không . Không !

Phó Hướng Ngung đột nhiên nhoài sang ghế phụ. Hắn cố ôm lấy Thu Trì nhưng thẳng thừng đẩy . Gã Alpha vẫn bỏ cuộc, mang theo chút may mắn cuối cùng mà tiếp tục sáp gần.

Trong lúc giằng co hỗn loạn, Phó Hướng Ngung nhịn mà giật phăng chiếc khăn quàng cổ ngứa mắt cổ Thu Trì. Chẳng chiếc khăn đó mua từ sạp hàng vỉa hè nào, lúc giật còn tóe lên tĩnh điện, phần đuôi khăn quyến luyến dính chặt Thu Trì.

Phó Hướng Ngung chẳng bận tâm đến chuyện đó, bởi vì ngay khoảnh khắc chiếc khăn giật xuống, một mùi hương quen thuộc kỳ lạ lập tức lan tỏa trong gian chật hẹp, kín mít.

Phó Hướng Ngung cau mày, bỗng nhiên cảm giác sởn tóc gáy.

“Cậu…”

“Trả cho .” Thu Trì chiếc khăn quàng cổ của Tiểu Hòa tay , lao tới định giật .

Phó Hướng Ngung tức tối, dứt khoát một tay mở cửa sổ xe, tay nhanh chóng ném chiếc khăn quàng cổ ngoài.

Thấy , Thu Trì định mở cửa xuống nhặt thì Phó Hướng Ngung nhanh tay lẹ mắt giữ chặt vai. Phó Hướng Ngung ghì chặt lưng , siết lấy gáy , vẻ mặt dữ tợn dí sát cổ mà hít ngửi.

Mùi hương của ôn hòa, thậm chí thể là quá nhạt, một chiếc khăn quàng cổ mỏng manh che đậy mùi hương cam quýt thoang thoảng kín mít, đến nỗi Phó Hướng Ngung nhận điều bất thường .

“Anh buông !” Thu Trì hét lớn, “Phó Hướng Ngung!”

“Tại …”

Phó Hướng Ngung giữ chặt đôi tay đang giãy giụa của : “Tại thể ngửi thấy Pheromone của ? Rốt cuộc làm gì ở cái viện nghiên cứu nát đó? Số tiền trả đều là họ đưa cho ?”

Vừa cơn ghen tuông làm cho mụ mị đầu óc, nhưng bây giờ, mùi hương Thu Trì khiến m.á.u nóng trong dần nguội lạnh. Một Beta đến công việc tử tế còn tìm , lấy nhiều tiền như để trả cho ?

“Thu Trì, trả lời !”

Thu Trì khẽ giãy giụa, lòng bàn tay Phó Hướng Ngung ấn mạnh gáy . Vị trí chạm truyền đến một cảm giác đau đớn kỳ lạ.

Pheromone… Tại ?

Thu Trì rõ ràng cũng chút kinh ngạc, chính ngửi thấy những thứ . Lời của Phó Hướng Ngung làm nhớ Tiểu Hòa cũng hỏi ăn cam , nhưng lúc đó chỉ nghĩ Tiểu Hòa ngửi nhầm.

Hình như lúc mang thai đây cũng từng xảy tình huống tương tự, nhưng hiện tại mới chỉ tiêm “vắc-xin”, lẽ vẫn đến bước cuối cùng…

Đầu óc Thu Trì loạn, vô cùng loạn.

“Cậu Thu Trì, cái tên Tiểu Hòa đó thứ ,” giọng Phó Hướng Ngung trầm nhưng vô cùng chắc chắn, “Giới tính đây của là Alpha, cấp D, phẫu thuật cắt bỏ tuyến thể từ sớm, cho nên bây giờ đặc điểm giới tính trông rõ ràng, giới tính giấy tờ tùy cũng đổi thành Beta.”

Thấy Thu Trì mở to mắt, Phó Hướng Ngung tiếp: “Cậu từng với đúng ?”

“Có lẽ là vì tai nạn ngoài ý nào đó thì …” Thu Trì giải thích.

“Vậy thì cần thiết giấu ?” Phó Hướng Ngung trông vẻ khó thở, duỗi tay che chặt gáy Thu Trì, đó mở cửa sổ xe bên phía để hít thở.

“Thu Trì,” Phó Hướng Ngung ghé tai , khó chịu , “Kể cả bây giờ … thật sự còn cảm giác gì với , nhưng chúng vẫn thể bắt đầu từ đầu.”

“Cậu cho một chút thời gian, sẽ giúp xóa sạch vết nhơ trong hồ sơ, vẫn thể tiếp tục học, về Đô Lan cũng , sẽ giúp xin trường đại học khác,” Phó Hướng Ngung cố gắng hết sức để giọng vẻ bình tĩnh, “Sau sẽ công việc hơn…”

“Đừng làm ở cái viện nghiên cứu đó nữa.”

Lúc , cả Thu Trì vẫn ghì chặt lưng ghế, họ hề “ chuyện một cách bình đẳng”, gã Alpha vẫn đang dùng “vũ lực” với , khiến thể .

Thu Trì dường như bỏ cuộc, còn giãy giụa nữa.

“Cái giá trả là gì?” Cậu hỏi. “Anh làm những việc cho , cảm động đến rơi nước mắt mà tiếp tục bán cho , ?”

“Không …”

“Những thứ đây cho , cũng trả nổi ,” Thu Trì bình tĩnh , “Hơn nữa bây giờ sớm còn nghĩ đến những chuyện đó nữa, nhưng vẫn cảm ơn .”

Thu Trì nghĩ thông suốt .

Cậu cảm thấy nên làm một bình thường cả đời.

Cả đời nên nảy sinh những ý nghĩ lệch lạc mà nực , ảo tưởng rằng một ngày nào đó thể kề vai sát cánh với những tộc ưu việt bẩm sinh.

Như bây giờ là , chỉ những quan tâm đều khỏe mạnh, như .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Giọng điệu của Thu Trì quá đỗi bình thản và xa cách, Phó Hướng Ngung vì thế khỏi nghĩ đến thái độ mật của đối với Tiểu Hòa. Rõ ràng là đến , họ từng bao khoảnh khắc mật, Thu Trì thậm chí còn từng phơi bày quá khứ đáng hổ nhất của cho xem.

Phó Hướng Ngung cho rằng đối với , giống với những “ khác”.

Cảm giác ấm ức phức tạp nghẹn trong lồng ngực, khiến gần như nên lời. Hắn gì dường như cũng vô dụng, bởi vì Thu Trì quyết tâm .

“Đưa về viện nghiên cứu ,” Thu Trì . “Làm phiền .”

Phó Hướng Ngung nhận bất lực .

Lẽ nên dùng bạo lực trói mang về, mặc kệ giãy giụa, mặc kệ kháng cự. Chỉ cần thể ngoan ngoãn ở bên cạnh , những mâu thuẫn rối rắm sẽ dần hàn gắn.

sợ Thu Trì sẽ hận .

Hắn còn tình yêu của , cho nên thật sự Beta chán ghét thêm nữa.

Van nài tác dụng, dọa dẫm dụ dỗ Thu Trì càng chấp nhận, cũng nên thô lỗ tiếp tục dùng bạo lực với , Phó Hướng Ngung đến bước đó, nhưng càng thấy Thu Trì ở bên khác.

Những sự quan tâm và tình yêu đó đều nên dành cho một , Phó Hướng Ngung cần chúng san sẻ cho khác, bất kể là ai cũng .

Ngay lúc đang rối rắm, xe dừng ở cổng viện nghiên cứu, Thu Trì lập tức định xuống xe.

“Thu Trì,” Phó Hướng Ngung bỗng nhỏ giọng , “Sau điện thoại của ?”

Thu Trì gì.

Phó Hướng Ngung nắm lấy tay , cho : “Vậy bảo bây giờ làm ?”

“Về thủ đô,” Thu Trì lưng về phía , “Rồi quên .”

Thu Trì gỡ tay .

*

Viện nghiên cứu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-67-mui-huong-ky-la.html.]

Thu Trì đồ bảo hộ, phòng thí nghiệm. Hôm nay là ca trực của và vị nghiên cứu viên cao cấp , nhưng phòng thí nghiệm bây giờ trống , một bóng , chỉ tiếng máy móc vận hành khe khẽ.

Cậu đến bàn điều khiển chính, màn hình máy tính sáng lên. Cậu phát hiện một tập tài liệu bàn, tệp “Nhiệm Vụ Xanh”, chắc là vội vàng mở , lúc quên tắt mất.

Tất cả tài liệu trong máy tính đều cài mật khẩu, chỉ nghiên cứu viên cao cấp và các nhân viên chức vụ cao hơn mới quyền hạn xem nội dung bên trong.

Thu Trì chần chừ vài giây, sự tò mò thôi thúc, di chuột đến vị trí của tập tài liệu . Tên của nó cũng kỳ lạ, gọi là “Kế hoạch Đỉnh cao”, giống với cách đặt tên tài liệu thông thường của viện nghiên cứu.

Thu Trì lướt nhanh xem hết nội dung văn kiện. Phòng thí nghiệm cho phép mang theo thiết điện tử, lúc đồ bảo hộ, ngay cả chiếc vòng tay thông minh cũng tháo để trong phòng đồ, vì cách nào chụp tài liệu .

Thế nào là đỉnh cao tiến hóa của nhân loại… Tim Thu Trì đập thình thịch, AO đỉnh cấp chẳng lẽ còn đủ ?

Cậu nhanh chóng lướt đến trang cuối cùng, tìm thấy mục phê duyệt ở phần ký tên —

Phó tễ.

Bàn tay đang cầm chuột của Thu Trì bỗng run lên.

Bên ngoài dường như đang chuyện, Thu Trì nhanh chóng thu nhỏ cửa sổ tài liệu . Vì nghĩ rằng nghiên cứu viên thể bất cứ lúc nào nên đóng cửa phòng thí nghiệm .

Hình như là tiếng cãi vã của hai , một nam một nữ, âm lượng lớn. Thu Trì nhận giọng nữ , đó là nghiên cứu viên cao cấp đang làm cùng .

“Không thể đổi vật thí nghiệm khác ?” Người phụ nữ . “Các chi nhánh cũng thiếu , nhất quyết để làm gì? Hơn nữa, nhóc thái độ làm việc tích cực, nghiêm túc, học hỏi cũng nhanh, đang dùng quen tay thì bảo chuẩn bắt đầu thí nghiệm.”

Giọng đàn ông trầm, chắc nịch và cho phép phản bác: “Nếu cô dạy học trò, sẽ điều thêm vài thạc sĩ, tiến sĩ từ các trường đối tác qua đây, hoặc cô thể tự chọn vài vật thí nghiệm ban đầu. Cô bồi dưỡng ai quản, nhưng cấp bậc đánh giá của vật thí nghiệm cao, cô chắc chắn là giữ .”

Ngay đó hai gì đó ở bên ngoài, Thu Trì rõ.

Lúc nữ nghiên cứu viên đẩy cửa bước , Thu Trì đang điều chỉnh máy móc dùng cho thí nghiệm. Thấy , cô đầu tiên là sững sờ, đó : “Hôm nay nghỉ phép , tiểu thu?”

“Bên ngoài cũng để dạo,” vẻ mặt Thu Trì trông bình thường, “Nên con về .”

Nữ nghiên cứu viên : “Không bạn trai nhỏ ? Một tháng mới ngoài một , đến tìm chơi ?”

Thu Trì từng nhắc đến Tiểu Hòa với cô, lúc kê khai thông tin cá nhân, cũng chọn mục “Độc ”.

“Chị,” Thu Trì hỏi, “Sao chị em bạn trai?”

“Không với ?”

“Không ,” Thu Trì , “Em bao giờ nhắc đến.”

Vẻ mặt của nữ nghiên cứu viên đột nhiên trở nên kỳ quái: “À. Chắc là ai đó thôi, Lưu đại thúc ở cổng hóng chuyện , là chú với .”

trừ cho qua chuyện, Thu Trì cũng định truy cứu với cô.

Ngày hôm , Thu Trì nộp đơn xin từ chức cho nhân viên quản lý.

Người nhân viên quản lý đó liếc một cái, cũng ý định ngăn cản, thuận miệng : “Được thôi, nhưng nhân viên chủ động xin nghỉ việc thì theo quy định báo cho chúng một tháng. Hơn nữa vì tham gia dự án thí nghiệm quan trọng của viện nghiên cứu chúng , công việc tay chắc chắn bàn giao xong cho kế nhiệm mới .”

“Nếu thể bàn giao xong thì ạ?” Thu Trì hỏi, sợ của viện nghiên cứu sẽ lấy cớ để cho rời .

“Dù thế nào nữa, 30 ngày chúng sẽ trả phần lương còn cho , đó thể tùy ý quyết định ở.”

Lúc Thu Trì mới một tiếng “Vâng”.

Khi phòng thí nghiệm, nữ nghiên cứu viên phụ trách hướng dẫn bỗng tới vỗ vai , hỏi: “Nghe định nghỉ việc?”

Thu Trì ngẩn một lúc, đó mới gật đầu.

“Nghỉ việc cũng ,” nữ nghiên cứu viên thở dài , “Viện nghiên cứu của chúng mệt ít ngày nghỉ, khác nghỉ Tết, chúng còn ở phòng thí nghiệm theo dõi liệu mẫu.”

Thu Trì nhếch khóe miệng, coi như là : “ , mà em giới thiệu, Đặng Sướng, bây giờ còn ở viện nghiên cứu ạ?”

“Cậu ,” nữ nghiên cứu viên dừng một chút, mới , “Thâm niên của khá lâu , đây vì năng lực làm việc xuất sắc, hình như điều đến chi nhánh làm quản lý cấp cao .”

Vì là bạn của Tiểu Hòa nên lúc đó Thu Trì cũng hỏi nhiều, do đó ít thông tin về .

Sau khi tan làm về ký túc xá, Thu Trì gọi điện cho Tiểu Hòa.

Chuông mới reo đến hai giây, đầu dây bên bắt máy. Tiểu Hòa vui vẻ : “Trì ca, ăn tối ?”

“Ăn , còn em?”

“Mới đặt cơm hộp, vẫn giao tới.” Tiểu Hòa , “Em mà quán chậm thế , thà xuống lầu mua đại hộp cơm nào đó còn hơn, chừng bây giờ ăn xong .”

Thu Trì , hỏi: “Em Đặng Sướng bây giờ còn làm ở viện nghiên cứu ?”

“Chắc là vẫn còn ạ,” Tiểu Hòa buột miệng hỏi, “Anh tìm chuyện gì ?”

“Bây giờ hai còn liên lạc ?”

“Không liên lạc mấy,” Tiểu Hòa , “Em cảm thấy công việc của bây giờ chắc là bận lắm. Sao tự nhiên hỏi đến ?”

“Không gì, chỉ là đột nhiên nghĩ tới thôi.”

Nhậm ngọc hòa: “Vậy .”

Tiểu Hòa dừng một chút, : “Lần nghỉ, chúng đăng ký tour du lịch một ngày quanh thành phố ? Cảm giác nào ngoài cũng chỉ dạo trung tâm thương mại, xem phim.”

“Được.”

“Lúc nhỏ em từng bệnh , Tiểu Hòa?” Thu Trì đột nhiên hỏi.

Tiểu Hòa im lặng một giây, mới hỏi: “Bệnh gì ạ? Sốt cảm cúm tính ?”

“Không tính.”

“Vậy thì ạ, tự nhiên hỏi chuyện ?”

Trong lòng Thu Trì đột nhiên dâng lên một cảm giác áy náy, lập tức giải thích: “Không gì, chỉ là thấy dạo sắc mặt em lắm, với đây em nhà em tiền sử bệnh di truyền , là lúc nào đó bệnh viện khám sức khỏe tổng quát ?”

“Không ,” Tiểu Hòa ho một tiếng, “Chỉ là cúm sốt, mới khỏi hai ngày, nên trông thể yếu một chút.”

“…Vậy em chú ý nghỉ ngơi nhé.”

“Biết ,” Tiểu Hòa , “Anh cũng , ngủ sớm một chút .”

--------------------

Loading...