(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 59: Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2025-11-02 11:46:03
Lượt xem: 1,231
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
11 giờ tối, tại cửa hàng tiện lợi.
Tiểu Hòa đến sớm hơn mười phút, thấy Thu Trì đang sắp xếp hàng hóa nên cũng tiến lên phụ giúp: “Mấy cái sắp hết hạn hả ?”
“Ừm,” Thu Trì , “Mấy món soạn xong để ở kệ ngay cửa, sáng mai chờ làm, em nhớ gọi điện thoại trả mấy thứ đó nhé.”
“Vâng ạ.” Tiểu Hòa mỉm , hỏi: “Mấy thùng hàng lớn ngoài cửa xử lý thế nào ạ?”
“Số hàng mới về đó nhớ kệ vẫn còn chỗ, lát nữa dọn kho xếp , cứ bán hàng cũ .”
Hai cùng bận rộn, chẳng mấy chốc sắp xếp xong những sản phẩm sắp hết hạn cần trả về nhà máy.
Dán thùng giấy xong, Tiểu Hòa ngẩng đầu đồng hồ: “11 giờ 04 phút, Trì tan làm đó.”
“Chưa vội,” Thu Trì hất cằm chỉ mấy thùng hàng lớn bên ngoài, “Không còn mấy thùng đó ? Một em cũng làm xuể.”
Mấy thùng hàng bên ngoài đúng là ít, nhưng Tiểu Hòa cảm thấy thật một vẫn thể xử lý . trong lòng ở cùng Thu Trì thêm một lúc, vì từ chối mà chỉ : “Vậy cảm ơn cửa hàng trưởng.”
Mặt tiền của cửa hàng tiện lợi làm bằng mấy tấm kính lớn trong suốt. Vì hơn 11 giờ, hầu hết các cửa hàng bên cạnh đều kéo cửa cuốn xuống, ánh sáng trắng ấm áp của cửa hàng tiện lợi hắt , trông đặc biệt nổi bật trong đêm tối.
Vừa dừng xe bên hông cửa hàng tiện lợi, động tác tay Phó Hướng Ngung bỗng cứng đờ, kịp hạ cửa kính xe xuống.
Anh thấy Thu Trì ngay từ cái đầu tiên.
Tóc dài hơn , nhưng cắt tỉa , mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay màu xanh nhạt, chắc là đồng phục của cửa hàng.
Lúc Phó Hướng Ngung thấy , đang đầu vui vẻ với một trai trẻ đội mũ lưỡi trai.
Ngay đó, hai bắt đầu dọn hàng. Khi đến gần cửa tiệm, Phó Hướng Ngung nhạy bén nhận ánh mắt của nam nhân viên Thu Trì chút bình thường. Lòng cực kỳ khó chịu, một sự thôi thúc lập tức xuống xe lôi lên xe trói mang .
kiềm chế ý nghĩ điên cuồng trong lòng .
Hai năm gặp, chắc bây giờ Thu Trì còn tình cảm với , nếu tùy tiện xông , sợ Beta sẽ vì thế mà chán ghét .
Hơn nữa, bây giờ thật sự thời điểm để gặp mặt. Lần rời thủ đô là để thi hành công vụ, thời gian gấp gáp, nhiệm vụ quan trọng, đến đây là do cố tình đường vòng để thỏa mãn lòng riêng.
Anh chỉ thể ở đây nhiều nhất là 20 phút, lát nữa là .
Hơn mười phút , hai trong tiệm dọn xong hàng. Tiểu Hòa lấy hai que kem từ tủ đông của cửa hàng, mang đến quầy thu ngân quét mã, đó xé bao bì đưa cho Thu Trì: “Em mời .”
Thu Trì và khá thiết nên cũng từ chối, nhận lấy cắn một miếng. Tiểu Hòa nhanh chóng cúi đầu xé que kem của , đó đưa qua chạm nhẹ que kem trong tay Thu Trì, : “Cụng ly!”
Tiểu Hòa , mỗi khi đều để lộ chiếc răng nanh nhọn, trông cuốn hút.
Thế là Thu Trì cũng mỉm : “Em trẻ con thật đấy.”
“Chọc cho Trì là ,” Tiểu Hòa , “Em cảm giác lúc nào cũng vui.”
“Đâu . Anh ngày nào cũng vui vẻ mà…”
Thu Trì kịp xong, bên ngoài cửa hàng tiện lợi đột nhiên vang lên một tiếng còi xe chói tai. Hai ngoài, chỉ thấy một chiếc xe đậu lệch về phía bên hông cửa hàng, nhưng chiếc xe đó rõ ràng tắt máy, trông giống bên trong.
Tiểu Hòa lấy làm lạ : “Chắc là xe ngang qua. Trên đường rõ ràng chẳng ai, bấm còi to thế nhỉ, đêm hôm cố tình làm phiền khác ?”
Nói xong, tập trung Thu Trì: “ Trì, cuối tuần một bộ phim em xem rạp, thứ bảy là ca của Viên Tiếu, là chúng chọn suất chiếu bảy, tám giờ tối ?”
Thu Trì chút do dự, ngập ngừng một lúc mới : “Xin nhé Tiểu Hòa, cuối tuần lẽ ‘xem mắt’ .”
Ánh mắt Tiểu Hòa chút kỳ lạ: “Là cô gái mà ông chủ giới thiệu cho ?”
“Ừm,” Thu Trì với vẻ khó xử, “Ông bảo cuối tuần sắp xếp cho nghỉ, bắt nhất định gặp một .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trước đó từ chối mấy , chủ yếu là vì cảm thấy điều kiện của cô gái quá , cần thiết làm liên lụy. đó ông chủ nhắc đến chuyện nhiều , rằng ít nhất cũng nên gặp một , đừng phụ tấm chân tình của .
Thu Trì cảm thấy ông chủ cũng lý, nên do dự một chút đồng ý.
“Vậy nghĩ , định kết hôn ?”
Thu Trì lắc đầu. Số tiền kiếm mỗi tháng bây giờ chỉ đủ để trả tiền thuốc men và sinh hoạt phí cho . Tiền thuê nhà và điện nước hai nơi, đôi khi còn dựa tiền trong thẻ tín dụng mới cầm cự qua .
Đừng là kết hôn, ngay cả yêu đương cũng chẳng dám nghĩ tới.
Tiểu Hòa hỏi: “Vậy thì ? Sau dự định gì ?”
“Chuyện để tính.”
Thu Trì dứt lời, chuông cửa cảm ứng của cửa hàng tiện lợi liền vang lên tiếng “Xin chào, chào mừng quý khách”, là khách .
“Anh về đây,” Thu Trì cắn nốt miếng kem cuối cùng que gỗ, , “Em làm việc cho nhé.”
“Vâng, mai gặp Trì.”
Thu Trì vẫy tay chào .
Ngồi trong xe, Phó Hướng Ngung Thu Trì rời khỏi cửa hàng tiện lợi, đó một đoạn đường vài chục mét rẽ một khu dân cư trông cũ kỹ.
Đầu óc Phó Hướng Ngung chút rối bời.
Nếu Thu Trì giữ đứa bé đó… bây giờ nó chắc hơn một tuổi. Mặc dù Phó Hướng Ngung kinh nghiệm nuôi con, nhưng theo phán đoán thông thường, một đứa trẻ nhỏ như hẳn thể rời xa chăm sóc.
Thu Trì bây giờ mới tan làm, đứa bé … thật sự tồn tại ?
Phó Hướng Ngung bỗng nhiên hy vọng Thu Trì giữ đứa bé. Chỉ cần đứa bé còn đó, với tư cách là cha ruột, sẽ vô cớ và lý do để tiếp cận , danh chính ngôn thuận mà tạo mối liên kết với .
Anh thể kiềm chế những ý nghĩ ti tiện trong lòng . Có một khoảnh khắc, Alpha ích kỷ mong mỏi sự tồn tại của đứa trẻ . Anh nhớ Thu Trì lớn lên trong gia đình đơn , yêu trẻ con như , lẽ sẽ nỡ để nó con đường của .
Như , Thu Trì chỉ thể là của .
*
Thứ bảy.
Địa điểm xem mắt là do cô gái chọn, một nhà hàng Tây khá sang trọng.
Thu Trì đến sớm mười phút, ngờ cô gái còn đến sớm hơn cả . Cô ghế sofa dài, mái tóc cố tình uốn xoăn, trang điểm nhẹ nhàng, trông vẻ của một tiểu thư khuê các.
“Thu Trì.” Cô ngẩng đầu mỉm .
Lúc đầu Thu Trì nhận cô, ngây tại chỗ một lúc mới phản ứng : “… Dư Hải Tình?”
“ ,” cô , “Cứ tưởng nhanh thế quên chứ.”
Hai là bạn học hồi cấp hai, ấn tượng của Thu Trì về cô thật sâu sắc lắm, khi nghiệp hai cũng còn liên lạc. Chỉ là hôm đó trực ca đêm ở cửa hàng tiện lợi, Dư Hải Tình tình cờ ngang qua, thấy cả con phố chỉ còn mỗi cửa hàng sáng đèn nên định mua chút đồ.
Lúc đó cũng là Dư Hải Tình nhận . Vì khuya nên hai chỉ chuyện qua loa vài câu trao đổi phương thức liên lạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-59-cuoc-gap-go-bat-ngo.html.]
Sau khi về, Dư Hải Tình nhắn tin cho nhiều , nhưng nào Thu Trì cũng chỉ đáp một cách lịch sự.
Ngay đó, hai trò chuyện vài câu. Thu Trì nhớ rằng hồi cấp hai cô là một cô gái khá nội tâm, ngờ bây giờ vẻ hoạt ngôn hơn cả , trong cách chuyện một sự thoải mái, tự nhiên và phóng khoáng.
Thu Trì làm lỡ dở cô, vì thế dứt khoát thẳng vấn đề: “Hiện tại vẫn ý định lập gia đình… Hơn nữa, chắc ông chủ của cũng với cô , lý lịch của trong sạch, tìm công việc gì tử tế cả.”
“Với nhà, cũng tiền tiết kiệm,” dừng một chút mới tiếp, “Còn nữa… nếu ở cùng , chẳng thể cho cô gì cả.”
“Tôi ,” Dư Hải Tình nhẹ nhàng , “Trước đây lướt thấy tin tức đó…”
Lúc Thu Trì xảy chuyện, một nam sinh hóng chuyện chê việc lớn chia sẻ tin tức đó nhóm lớp. Dư Hải Tình rời nhóm, thấy nhóm chat lâu ai chuyện bỗng nhiên đẩy lên, nên tò mò bấm xem.
“ tin chắc chắn loại đó, Trần lão bản cũng với , hãm hại,” cô quả quyết , “Sự nghiệp của bây giờ định, mới vay tiền mua một căn hộ ba phòng ngủ, tuy vị trí quá nhưng trường tiểu học và trung học trong khu vực đều khá . Hơn nữa, khi nghiệp bố tặng một chiếc xe , thiếu những thứ đó.”
Thu Trì hiểu tại cô chấp nhất với , dù thì điều kiện của , dù xét ở phương diện nào, cũng đều thể mang so sánh .
“Thật từ lâu đây với ,” cô gái cúi mắt, mặt ửng hồng mỉm , “Lúc đó trong nhật ký, ‘đợi đến khi thi cuối cấp xong sẽ tỏ tình với Thu Trì’, nhưng hiểu lúc đó dám .”
“Tôi thích , Thu Trì.” Cô bỗng ngẩng mắt lên.
Thu Trì ngẩn , chút phản ứng kịp.
“Có lẽ quên hết ,” cô tiếp, “ lúc đó thật sự cảm ơn . Đối với của lúc đó, giống như một ‘vị cứu tinh’ .”
Hồi cấp hai, cô thích chuyện, luôn cúi đầu khom lưng, thành tích cũng bình thường, lời nhận xét mà giáo viên chủ nhiệm dành cho cô mỗi học kỳ đều ngoài hai từ “trầm tĩnh” và “nội tâm”.
Cô nhút nhát và yếu đuối, thậm chí còn trốn tránh cả những giao tiếp bình thường giữa bạn bè. Cũng chính vì cô ít , giáo viên chủ nhiệm xếp một “tên đầu gấu” trong lớp cạnh cô, lý do là nam sinh học chuyện riêng, còn cô thì thích , hy vọng cô thể giúp hơn.
Thế là từ đó trở , cô gần như chịu đủ sự hành hạ. Nam sinh đó luôn cố tình giật tóc cô, dán bã kẹo cao su nhai lên ghế của cô, giật sách vở, cố tình giẫm bẩn đôi giày trắng của cô, nhân lúc cô ở chỗ thì bỏ vụn tẩy và bụi phấn cốc nước của cô… và vô những chuyện tương tự.
Khi đó bố cô đều đang làm việc ở nơi khác, cô sống cùng ông bà nội già, ai để tâm sự, cũng dám với giáo viên.
Mãi cho đến , Thu Trì chuyển đến lưng cô. Người chỉ ngăn cản “tên đầu gấu” đang cầm bật lửa định đốt tóc cô, mà còn trực tiếp kéo cô đến mặt giáo viên chủ nhiệm. Cô nhớ ngày hôm đó nấc lên mặt giáo viên, nhiều lời thậm chí đều là Thu Trì cô.
Từ ngày đó trở , ánh mắt của Dư Hải Tình luôn vô thức dừng Thu Trì. Cô ngắm bóng lưng , xem cúi đầu làm bài thi, xem lên bục nhận thưởng, xem dậy trả lời câu hỏi. Mỗi kỳ thi, luôn giành hạng nhất, Dư Hải Tình luôn thể thấy ảnh của bảng thông báo.
Cô phát hiện rằng dù Thu Trì chiều cao và ngoại hình nổi bật như những Alpha khác trong trường, nhưng cô cảm thấy trông còn chói mắt hơn tất cả bọn họ.
Bạn cùng bàn đáng ghét của cô cuối cùng cũng giáo viên chủ nhiệm chuyển , nhưng “tên đầu gấu” đó sang gây sự với Thu Trì.
Dư Hải Tình thỉnh thoảng sẽ thấy những vết giày màu xám quần đồng phục của Thu Trì, thấy tóc và áo đồng phục của ướt sũng nước. Cô cảm thấy áy náy đau lòng, cảm thấy chính hại .
Thu Trì nhẫn nhịn như cô, mà trực tiếp thẳng đến văn phòng với mái tóc ướt sũng đó.
Thành tích của Thu Trì , thường xuyên đại diện trường thi đấu và nào cũng đoạt giải, nên giáo viên chủ nhiệm và ban giám hiệu nhà trường đều coi trọng .
Sau khi chuyện, chủ nhiệm gọi điện cho phụ của “tên đầu gấu” . Ban đầu còn chút phục, nhưng đó Dư Hải Tình thấy mặt cũng bầm tím, phạt vài , mới dần dần thôi gây sự.
Lúc đó, Dư Hải Tình thật lén nhét thư tình hộc bàn của Thu Trì, nhưng đó lá thư đó Thu Trì nhét nguyên vẹn trở hộc bàn của cô, đó còn thêm một tờ giấy ghi chú, : Học hành cho .
Cho đến ngày nghiệp, cô vẫn nhút nhát như thường lệ, chỉ dám lấy hết can đảm tới, dùng điện thoại chụp chung với một tấm ảnh mờ.
Mỗi thấy tấm ảnh chung đó, Dư Hải Tình cảm thấy tiếc nuối.
Mấy năm nay cô bận rộn gây dựng sự nghiệp, nhà giới thiệu cho cô bao nhiêu đối tượng, cô đều mắt, cho đến ngày hôm đó gặp Thu Trì ở cửa hàng tiện lợi.
Dư Hải Tình chỉ mở đầu, Thu Trì nhớ . Hồi nhỏ tinh thần nghĩa hiệp hơn bây giờ nhiều, lúc đó đúng là thể trơ mắt bạn học nữ bắt nạt nên ngần ngại tay.
Hơn nữa, nam sinh cũng chỉ là một Alpha cấp D nhà chút tiền, bố cũng quan tâm, nên lúc đó Thu Trì mới thiệt thòi gì.
“Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà,” Thu Trì giải thích, “Nếu là bạn học khác bắt nạt, cũng sẽ yên .”
Dư Hải Tình trông chút thất vọng, nhưng nhanh cô lấy tinh thần. Thật cô sớm dự cảm, sở dĩ nhất quyết hẹn Thu Trì gặp mặt cũng chỉ là bù đắp một chút tiếc nuối thời thanh xuân trong lòng .
“ bạn học cũ gặp ,” thái độ của cô hề đổi, “Coi như xem mắt thành thì ôn chuyện cũ cũng .”
Tâm trạng căng thẳng của Thu Trì cuối cùng cũng thả lỏng một chút, mỉm nhận lấy ly rượu cô gái chạm tới: “Cô bây giờ phát triển như , chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, nhất định thể tìm hơn.”
“Vậy mượn lời chúc của .”
Hai ăn chuyện, kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Gần kết thúc, Dư Hải Tình bỗng rằng sắp mở chi nhánh, cửa hàng mới bên đó khai trương, chắc chắn tự trông coi, nên cửa hàng chính đang thiếu một cửa hàng trưởng, hỏi Thu Trì qua làm .
“Tôi lẽ rành về mảng trái cây tươi cắt sẵn lắm,” Thu Trì khéo léo , “Hơn nữa ông chủ bên đối xử với , thể là .”
Dư Hải Tình : “Cũng , nếu để Trần lão bản hẹn xem mắt, kết quả sang đào của ông , chắc chắn ông sẽ trở mặt với .”
Thu Trì cũng mỉm .
“Sau thường xuyên liên lạc nhé, đều ở cùng một thành phố, cũng coi như thể giúp đỡ lẫn ,” cô đùa, “Nếu ngày nào đó cửa hàng tiện lợi của Trần lão bản đóng cửa, cứ đến chỗ , giao chi nhánh cho quản.”
“Được.”
Chuyện cũ cũng ôn gần xong, Thu Trì dậy định thanh toán, nhưng Dư Hải Tình ngăn : “Sao thể để trả tiền ? Tôi là bạn của chủ quán , bình thường đến đây ăn cô đều giảm giá cho .”
“Với bây giờ dù gì cũng là một bà chủ nhỏ ,” Dư Hải Tình thoải mái với , “Hồi nhỏ ở với ông bà, nhiều tiền tiêu vặt, nếu lúc đó mời ăn cơm . Cậu cho trả tiền, là tiếp tục canh cánh trong lòng chuyện xưa ?”
Nghe cô , Thu Trì cũng tiện tranh giành với cô nữa.
Dư Hải Tình lừa , cô và chủ quán thật sự là bạn bè, mấy nhân viên đều nhận cô. Khi định thanh toán, nhân viên : “Bữa bà chủ của chúng mời, chị giao trái cây cho nhà hàng chúng thì chuẩn thêm một ít là .”
Dư Hải Tình bật : “Giảm giá mãi sắp còn nửa giá , bà chủ của các cô đúng là thiệt thòi.”
Nhân viên cũng .
“Nói với bà chủ của các cô một tiếng, ngày nào cũng đến ăn, sớm muộn gì cũng ăn sập tiệm các cô.” Cô đùa.
Thu Trì bên cạnh, nên gì, đành khô khan hỏi cô: “… Tôi đưa cô về nhé?”
Dư Hải Tình : “Không cần , tự lái xe đến.”
“… Được.”
Lúc xoay về, Thu Trì mới đột nhiên thoáng thấy gương mặt của vị khách ở bàn bên cạnh, vì giữa các chỗ vách ngăn nên lúc nãy để ý.
Alpha một lời, cứ thế lẳng lặng chằm chằm . Ánh mắt đang dán chặt mang một cảm giác áp bức kỳ lạ, khiến Thu Trì bất giác tê dại cả da đầu.
Ngay lập tức, tim bắt đầu đập loạn một cách kiểm soát.
Cô gái bên cạnh gọi : “Sao ? Có quên đồ gì ?”
“Không gì.”
Thu Trì cúi mắt, theo bản năng né tránh ánh mắt đó.
“Chúng thôi.”
--------------------