(AB) Beta Mang Bầu Bỏ Chạy Nhưng Bầu Không Có - Chương 49: Pheromone mất khống chế

Cập nhật lúc: 2025-11-02 11:45:52
Lượt xem: 980

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tháng tư xuân năm nay mưa nhiều, thời tiết cũng ấm lên muộn hơn so với năm ngoái.

Thu Trì một thời gian dài thấy Phó Hướng Ngung trong trường, túi rác gầm giường cuối cùng cũng vứt thùng rác.

Ngoại trừ việc cần mùi pheromone của Phó Hướng Ngung mới ngủ ngon , và còn lo lắng về viện phí phẫu thuật của , thứ khác đều về như lúc gặp .

Mỗi ngày, Thu Trì đều làm và tan làm đúng giờ, cho mèo con ăn, nhận vài việc lách tự do, nhặt mấy chiếc Lá Cây và đóa hoa xinh trong sân trường kẹp sách.

Giống như đây, gần như tối nào cũng gọi điện cho , lúc bà bắt máy, lúc . Những khi gọi , Thu Trì sẽ kể cho bà chuyện ở trường, những việc vặt vãnh và nhàm chán.

Vào ngày Thanh minh, Thu Trì bất ngờ đáp lời. Bà hôm nay một về quê thăm bà ngoại, còn hỏi trong trường bán bánh thanh đoàn .

Thu Trì mừng rỡ đáp: “Có ạ.”

“Vốn dĩ con định mua,” cẩn thận , “nhưng dì Hoàng bảo dì làm nhiều lắm, cho con một ít. Dì chính là dì ở nhà ăn mà con từng kể với đó ạ, dì luôn chăm sóc con.”

“Phải cảm ơn đấy.”

“Con ạ.”

Kể từ đó, trong những cuộc điện thoại hằng ngày, dường như luôn đáp một hai câu. Ban đầu Thu Trì yên tâm, còn lén hỏi dì Quế, nhưng dì Quế tái khám ở khoa tâm thần , bác sĩ bảo bệnh tình của chuyển biến , bây giờ thỉnh thoảng bà cũng chịu cùng dì xuống lầu dạo.

Thu Trì vui mừng khôn xiết, khi hỏi dì Quế, nảy ý định tìm việc làm thêm. Cuộc sống thường ngày của tiết kiệm, ăn ở đều trong trường, mỗi tháng gần như tiêu bao nhiêu tiền. Nếu tiết kiệm thêm vài năm nữa, thể về quê thuê một căn nhà ở ngoại ô huyện, thử làm những công việc như chăm sóc khách hàng online, hoặc mở một trạm chuyển phát nhanh gì đó. Kiếm ít một chút cũng , chỉ cần thể ở bên .

gần đây nghỉ đông, bên ngoài cũng thiếu nhân viên làm thêm, những nơi cần đa phần đều là ca ngày, khớp với thời gian rảnh của .

*

Mấy hôm nay trời hiếm khi trong xanh, là cuối tuần nên sáng sớm Thu Trì dậy giặt chăn ga và quần áo mùa đông dày cộm. Sau bữa trưa, cứ ngáp ngắn ngáp dài vì buồn ngủ. Thu Trì vốn chỉ định chợp mắt nửa tiếng dậy, nhưng khi mở mắt thì là ba rưỡi chiều.

Dạo đ.â.m ham ngủ, thích ngủ trưa mà ngủ quên. Thu Trì nghĩ lẽ là do thời gian mất ngủ, nợ giấc quá nhiều nên bây giờ mới thèm ngủ như .

Lúc tỉnh dậy, lòng dưng chút bất an. Ngoài cửa sổ, chuồn chuồn bay thấp, lượn lờ uể oải sân thượng tòa nhà, chắc là trời sắp mưa.

Cậu chạy xuống lầu, gom chăn ga và quần áo phơi sân thượng lên, quẳng hết lên giường.

Điện thoại bàn sách reo lên, là âm báo mời gọi thoại.

Thu Trì cầm điện thoại lên xem, gọi cho là một học sinh từng mua bài tập chỗ vài , tên là Bành Thước.

Người gọi liên tục nhiều , chắc bấm nhầm. Cậu cho rằng đang cần gấp bài tập nên bắt máy: “Xin chào?”

“Là Thu Trì ?” Giọng bên quen tai, vẻ gấp gáp, còn đang thở hổn hển, “Tôi là Đoạn Hâm Diệp.”

“...Ai cơ?” Cậu hình như qua cái tên , nhưng nhất thời nhớ .

“Bạn cùng phòng của Phó Hướng Ngung.” Đoạn Hâm Diệp giải thích.

Anh dứt lời, trong đầu Thu Trì liền hiện lên một gương mặt đáng ghét, nhưng cùng lúc đó, dự cảm bất an trong lòng cũng ngày một mãnh liệt: “Có chuyện gì ?”

“Phó Hướng Ngung xảy chuyện .”

Khả năng diễn đạt của Đoạn Hâm Diệp lắm, chuyện chẳng logic gì, nhưng vài phút , Thu Trì cũng đại khái hiểu chuyện gì xảy .

Tối qua kỳ phát tình của Phó Hướng Ngung ập đến, nhờ Đoạn Hâm Diệp khóa trái cửa phòng từ bên ngoài, đợi tỉnh táo hãy mở.

Kết quả là Phương Một Kha lẽ vì liên lạc với Phó Hướng Ngung nên đột nhiên chạy đến ký túc xá tìm . Biết Phó Hướng Ngung khóa trái bên trong thì lo sốt vó, cứ nài nỉ Đoạn Hâm Diệp mở cửa cho .

Đoạn Hâm Diệp vốn chịu, sợ Phó Hướng Ngung mắng, nhưng lay chuyển lời van nài của Phương Một Kha, nghĩ đến là bạn đời định mệnh của Phó Hướng Ngung, là “liều thuốc” duy nhất đời thể chữa khỏi bệnh cho , vì một hồi do dự, Đoạn Hâm Diệp vẫn mở cửa giúp .

“Tôi thật ngờ trở nên như ,” đến lúc , Đoạn Hâm Diệp vẫn còn thấy sợ hãi, “Hắn suýt nữa thì bóp c.h.ế.t Phương Một Kha, và hai ở ký túc xá bên cạnh cùng xông kéo mới lôi khỏi Phương Một Kha.”

Anh dám rằng và Bành Thước cũng vạ lây, ba Alpha cấp cao cũng thể khống chế nổi , mặt mũi và ngợm đều ăn mấy đòn.

“Hoàn thể giao tiếp , thấy trong phòng sáu bảy ống thuốc ức chế mà tác dụng, đột tử cũng là phúc lớn mạng lớn …”

Thu Trì ngắt lời , tim đập nhanh, cảm giác buồn nôn ghê tởm: “Bây giờ thế nào ?”

Đoạn Hâm Diệp : “Vừa bảo vệ trường đến ký túc xá của chúng , đưa Phó Hướng Ngung và họ Phương đến bệnh viện .”

Thu Trì nắm chặt điện thoại, dù phản ứng đầu tiên là đến bệnh viện tìm , nhưng kỳ phát tình của Phó Hướng Ngung bạn đời định mệnh ở bên, còn các bác sĩ trông chừng, mà ở đó cũng chẳng giúp gì.

Cậu ngừng một chút mới hỏi: “Tại cho …”

Cậu và Đoạn Hâm Diệp , chỉ là đây thỉnh thoảng đơn phương đến gây sự với , vì là bạn cùng phòng của Phó Hướng Ngung nên Thu Trì mới chút ấn tượng.

Nếu đối phương ghét , tại cố tình gọi cuộc điện thoại để thông báo?

Nghe , Đoạn Hâm Diệp cũng im lặng một lúc lâu, đó mới hạ giọng : “Lần phát tình của , thấy đập cửa gọi tên , đáng sợ lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-49-pheromone-mat-khong-che.html.]

Anh gì thêm, vì chuyện mở cửa cho Phương Một Kha , trong lòng Đoạn Hâm Diệp bây giờ chỉ chút áy náy mà còn hoảng sợ, lo Phó Hướng Ngung tỉnh sẽ lôi đánh. Anh cảm thấy mà Phó Hướng Ngung gặp nhất lúc thể là Thu Trì, thế nên tự ý gọi điện cho .

“...Bệnh viện nào?”

Đoạn Hâm Diệp gửi cho một địa chỉ.

*

Thu Trì bắt xe đến đó.

Vừa xuống xe, liền thẳng đến khoa cấp cứu của bệnh viện. Sảnh phòng khám ồn ào, náo nhiệt, nhiều bệnh nhân và nhà cùng đều nhân viên an ninh và y tá vây đuổi ngoài.

chịu , rằng sắp đến lượt , cố tình xin nghỉ để đến khám bệnh, rốt cuộc là chuyện gì?

Y tá liên tục khuyên giải: “Xin quý vị, hiện tại tất cả các phòng khám đều ngưng hoạt động, mong tạm thời đừng nóng vội, nếu thực sự gấp thể đến các bệnh viện lân cận .”

Vẫn bất mãn, lớn tiếng : “Có ý gì ? Tôi hẹn mạng , bây giờ đến bệnh viện khác thì bác sĩ sắp tan làm hết !”

Vài cũng hùa theo .

Ngay đó, một y tá trưởng một vạch ngang mũ lên tiếng: “Mong quý vị thông cảm, bệnh viện chúng tiếp nhận một bệnh nhân Alpha cấp S nghi là mất kiểm soát pheromone, tình hình nguy cấp. Bệnh viện cũng là vì sự an của quý vị, mong cố gắng thấu hiểu. Sau khi giải quyết xong vấn đề của bệnh nhân , chúng sẽ tiếp tục khám theo thứ tự đăng ký ban đầu, bệnh viện sẽ sắp xếp bác sĩ tăng ca…”

Thu Trì chen qua đám đông trong, khi đến phía thì nhân viên an ninh chặn : “Thưa , phiền hợp tác với chúng , hiện tại bệnh viện chỉ cho cho .”

Thu Trì dối: “Ở đây mới đưa đến một học sinh của Học viện Đô Lan ?”

.”

“Tôi giáo viên phụ đạo của bệnh nhân đó gọi đến. Cậu xảy chuyện trong trường chúng , chúng cần tình hình hiện tại của ,” nhanh, “hơn nữa là Beta, sẽ ảnh hưởng.”

Trên vẫn đang mặc đồng phục lao động của trường, xong giật tấm thẻ nhân viên kẹp n.g.ự.c xuống cho y tá trưởng xem.

Y tá do dự một chút, đó bảo một nhân viên an ninh dẫn .

Lên lầu, một y tá trẻ dẫn phòng một bộ đồ bảo hộ đơn giản và dặn dò: “Tuyệt đối tháo mặt nạ phòng hộ xuống. Mặc dù Beta nhạy cảm với pheromone, nhưng pheromone của bệnh nhân cùng đẳng cấp với Alpha cấp cao bình thường. Anh hiện đang trong kỳ cuồng bạo, pheromone bạo phát nguy hiểm đối với tất cả .”

Thu Trì gật đầu, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Nói xong, y tá liền dẫn trong. Trên đường, mỗi mặc đồ bảo hộ mà gặp đều vẻ mặt căng thẳng, như thể bệnh viện đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng rò rỉ virus xác định.

Khi Thu Trì đến nơi, một đám tay cầm khiên chống bạo động và đinh ba đang cố gắng dồn một phòng cách ly.

Bên đó hình thành một bức tường , Thu Trì thấy Phó Hướng Ngung, nhưng thể thấy tiếng gào thét đau đớn của .

Bây giờ đặc biệt nhạy cảm với mùi pheromone, nhất là của Phó Hướng Ngung. Dù cách một lớp khẩu trang bảo hộ dày dùng để ngăn pheromone, vẫn ngửi thấy một chút.

Thu Trì dường như thể cảm nhận nỗi đau đớn và tuyệt vọng của Alpha qua mùi pheromone . Tim quặn thắt, buồn nôn vô cùng, nhưng vẫn cố gắng nén xuống.

Nếu bây giờ đột nhiên phản ứng bất thường nào, lẽ sẽ nhân viên an ninh đưa khỏi đây.

“Liều thuốc gây tê đủ để hạ gục hai trưởng thành,” một nhân viên y tế , “nhưng vẫn còn , làm bây giờ?”

Hầu hết các chủng tộc hiếm trong bệnh viện đều tự giác rút khỏi tuyến đầu chăm sóc, những vây quanh Phó Hướng Ngung đa phần là Beta mặc đồ bảo hộ dày cộm.

“Hay là thử dùng điện giật ?” Có đề nghị, “Chỉ cần hạ gục .”

khó khống chế đến , cấp độ pheromone cao đến mức nào, thể cũng chỉ là trần mắt thịt. Chỉ cần dùng đến những biện pháp cực đoan đó, ai thể tiếp tục vững.

Nhân viên y tế dẫn đầu đến hỏi Phó Tễ: “Thống soái, xin hỏi ngài chấp nhận việc sử dụng dùi cui điện với Phó ?”

Phó Tễ mặt cảm xúc: “Có thể. đảm bảo an .”

“Ngài yên tâm, họ đều huấn luyện chuyên nghiệp, việc sử dụng dùi cui điện cũng an và hợp quy, sẽ gây tổn thương quá lớn cho cơ thể Phó.”

Mọi thứ dường như diễn trong chớp mắt.

Bên trong giới tuyến kéo tạm thời, Thu Trì thấy Phó Hướng Ngung dùi cui điện giật trúng. Hắn cao lớn như , nhưng trông thật nhỏ bé khi những nhân viên y tế mặc đồ bảo hộ dày cộm vây quanh.

Phó Hướng Ngung run rẩy, tim Thu Trì như bóp nghẹt. Rất nhanh, những đó nhân lúc mất ý thức trong giây lát, dùng khiên chống bạo động và đinh ba đè Alpha ngã xuống đất.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Alpha gầm lên, và Thu Trì cũng cảm nhận nỗi đau của . Cậu vô thức chui qua giới tuyến, cố gắng đẩy những đang đè Phó Hướng Ngung .

Đừng. Đừng đối xử với như ! Cậu gào thét trong lòng.

kéo , hét gì đó tai , Thu Trì rõ, nhưng chắc chắn lời ý .

Cậu thấy Phó Hướng Ngung ngã đất dùng dây trói chặt , đó khiêng phòng bệnh cách ly . Trên mặt Alpha máu, là của của khác.

Bị mắng mỏ và lôi ngoài giới tuyến, Thu Trì vẫn rời mắt khỏi phòng quan sát cách ly một bức tường kính bộ. Sau khi đặt Phó Hướng Ngung lên giường bệnh, từng mặc đồ bảo hộ lượt bước , ngay đó cánh cửa phòng bệnh khóa chặt.

Trong lòng Thu Trì bỗng dâng lên một cảm giác bất lực sâu sắc.

Loading...