Từ mấu chốt thứ sáu - Kết hôn
Hôm Trần Ứng Giai kết hôn, làm phù rể, 5 giờ sáng rời giường đến nhà cô dâu để đón cô về cùng .
Bị đám phù dâu nhét tay vô hồng bao vô lời hai ý , cửa mở là chúng nhanh chóng giấu .
Trần Ứng Giai cửa cõng cô dâu chân trần đang giường lên lưng, tủm tỉm xuống lầu.
Tôi chung quanh tiếng , tiếng hò reo vang lên ngừng, hiểu lúc đó quá.
Đợi đến khi đến cửa khách sạn, chú rể cô dâu mặt mày tươi ngoài cửa đón khách, cha hai bên đều mặt, mặt mày cũng hồng hào vui vẻ.
Tôi đưa một hồng bao lớn cho thu lễ, Trần Ứng Giai bước đến đưa cho một bao thuốc.
Tôi thò tay nhận lấy, : "Chúc mừng nha."
Cậu tủm tỉm : "Cảm ơn."
Tôi nhét bao thuốc trong túi, chỉ một bàn với , ý bảo qua đó .
Tôi nghĩ chắc bề bộn nhiều việc, chẳng giúp ích gì, thôi thì qua .
Trong khí vui mừng, màn hình lớn ở phòng chiếu ảnh cưới của hai , xem qua một hồi. Là ảnh kết hôn nên nom chút vất vả, tư thế chút cứng nhắc.
Tôi bức ảnh một lát, đột nhiên cảm thấy bên cạnh một , cách vô cùng gần.
Tôi còn tưởng là quen, mới định lôi thuốc trong túi mời thì mới phát hiện hóa đó là Mạc Kiệt.
Anh mặc một hưu nhàn, thảnh thơi như thể nghỉ phép cạnh , bộ ảnh cưới nọ đó đầu .
Tôi móc bao thuốc một nửa, thế là đành lấy một điếu cho lên miệng , mồm ngậm thuốc hàm hàm hồ hồ hỏi : "Sao trở về ?"
Hai ngày công ty việc cứ máy bay mãi một giây cũng dừng, gọi còn tưởng đến chứ.
Dù cũng là quen với Trần Ứng Giai, hơn nữa còn động thủ đánh còn gì.
Thấy thấy hỏi thì dừng một chút, khẽ: "Anh đến chúc nó đám cưới vui vẻ."
Tôi cúi đầu ngậm thuốc, hừ : "Cái dạng của thật sự giống tiểu nhân đắc chí."
Dụi thuốc thì thấy đang nghiêng đầu , môi khẽ mím, hồi lâu vô cùng thản nhiên mở miệng : " thật là tiểu nhân đắc chí."
Tôi trợn trắng mắt , chuẩn bên ngoài lắc lắc.
Người ở đây thật sự nhiều lắm, chuyện rôm rả, thi thoảng còn vài đứa nhỏ chạy qua chạy cạnh .
Mạc Kiệt theo cửa khách sạn, lúc Trần Ứng Giai còn nghênh mặt tủm tỉm, ai ngờ lườm, thế là phản xạ điều kiện dâng cho Mạc Kiệt một điếu thuốc.
Tôi trợn trắng mắt : "Anh hút thuốc lá."
Trần Ứng Giai ha ha hai tiếng, chuẩn thu tay thì thấy Mạc Kiệt thò tay nhận lấy, còn bình tĩnh : "Cảm ơn."
Trần Ứng Giai ha ha: "Phải là em cảm ơn hai mỗi tặng một hồng bao lớn mới đúng."
Tôi ghét bỏ một cái, trừng mắt , một lát liền khác gọi .
Tôi dẫn Mạc Kiệt lang thang ánh mặt trời đông một hồi, điếu thuốc đặt trong tay thưởng thức nửa ngày, cuối cùng thò tay qua lấy, cúi đầu tự châm cho : "Đừng lãng phí."
Anh gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/24-tu-mau-chot/ket-hon.html.]
Tôi cắn điếu thuốc một cái: "Công việc của xong cả ?"
Anh : "Không, tối về làm tiếp."
Tôi liếc : "Làm gì?"
Anh : "Anh gặp em."
Anh xong thì sặc một thuốc trong cổ họng, nước mắt đều khụ ngoài, nửa ngày mới trừng mắt một cái: "Em là đàn ông, em chịu nổi chuyện ngày nào cũng mấy lời tán tỉnh c.h.ế.t ."
Anh thò tay vỗ vỗ lưng , khi thu tay thì một lát, trầm giọng: "Anh chỉ biểu đạt cảm xúc của thôi." Anh hạ giọng , "Công chúa, em thể đến cả quyền lợi biểu đạt cảm xúc của cũng cướp đoạt ."
Tôi cảm giác sống nhiều năm như mà khó ai khiến cho á khẩu nhiều như , hít một thuốc, chú rể và cô dâu hì hì cùng với trưởng bối đón chào khách khứa, thở dài: "Anh cứ như thì khả năng em sẽ thấy phiền."
Mạc Kiệt gì.
Tôi cảm giác lời sai mất , kéo kéo tóc , thấy đang mặt biểu tình .
Tôi nghiêng đầu : "Anh giận ?"
Anh lắc đầu, một lát thì nở một nụ : "Không ." Anh tiếp, "Anh giận em ?"
Tôi thật sự bất đắc dĩ, dòng ngoài khách sạn, ý sang chuyện khác: "Anh xem lúc cầu hôn vui vẻ thật lòng nhưng bây giờ ngoài cửa khách sạn, bọn họ thật sự vui vẻ ?" Hỏi ngược thấy thật sự hiếu kỳ, "Còn mấy đến chúc phúc nữa, rốt cuộc thì bao nhiêu thật sự vui vẻ vì đám cưới ?"
Tôi vứt tàn thuốc thùng rác cạnh đó, liếc mắt một chiếc xe đỗ ở cửa khách sạn, xe ba bước xuống, chú rể tiếp đón, hai tay nắm chặt , chào hỏi một câu, thành một nghi thức.
Tôi : "Thế thì rốt cuộc kết hôn là vì cái gì?"
Mạc Kiệt hình như thật sự ngưng thần suy nghĩ, cho một đáp án: "Cảm giác an ?"
Tôi .
Anh cong cong khóe miệng : "Suy bụng bụng thôi..." Anh , "Nếu em thể cho một hôn lễ, sẽ cảm giác an , và bạn bè thừa nhận càng thấy an hơn."
Đầu óc nhịn tưởng tượng một chút, nghĩ đến cảnh ngoài cửa khách sạn làm chú rể, hiểu ớn lạnh một trận, trợn trắng mắt .
Nhìn ánh mặt trời nheo mắt nở nụ , lông mi cong lên, môi nhếch lên, sống mũi xuất hiện một vài nếp uốn.
Anh rộ lên dễ , sai.
Tôi thu tầm mắt , khụ một tiếng, hỏi : "Mấy giờ cất cánh?"
Anh là mười một giờ tối,
Tôi ừ một tiếng.
Hai chúng trong phút chốc chẳng ai chuyện, ánh mặt trời mùa đông khiến cho cả ấm áp dễ chịu.
Cho đến khi thấy Trần Ứng Giai ở cửa khách sạn vẫy vẫy tay với , tiếp khách ngoài cửa đều xoay trong, đại khái là đến giờ , mới nâng bước về phía .
Lại Mạc Kiệt thò tay kéo .
Tôi đầu , thấy mặt ánh nắng mặt trời thêm một tầng lông tơ trong suốt, bộ mặt ánh sáng chiếu lên như thể đánh thêm một lớp nhu hòa, chẳng hiểu khiến thấy dịu dàng quá.
Nghe thấy : "Hôn nhân khả năng là suy nghĩ sinh sống cùng một nào đó trong một nháy mắt."
Tôi biểu đạt cái gì.
Anh thêm: "Mà đối với , quen em lâu nhưng nháy mắt kéo dài vô tận."
Anh : "Mặc kệ em tin , từ lúc mới quen em bao lâu ý nghĩ ."