24 từ mấu chốt - Chương 9:Xem mắt

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-10-20 07:58:29
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ mấu chốt thứ chín - Xem mắt

Mạc Kiệt trở về nhà sáng ngày ba mươi, vốn sắp sang năm mới, cũng chung quanh thăm , nhà vài ngày, trừ buổi tối trái chúng chẳng mấy dịp gặp mặt .

Tối ba mươi năm nay đến nhà bà nội ăn cơm tất niên, biếu cho bà một bao lì xì chúc bà khỏe mạnh trường thọ.

Mấy vị trưởng bối bàn cơm bắt đầu bận tâm chuyện chung đại sự của , cuối cùng bà tiến vỗ vỗ lưng : "Tiểu Bảo , sang năm nhớ tìm cháu dâu đến cho bà , ?"

Từ khi lên hai mươi lăm tuổi, mỗi gặp thích là y như rằng họ làm , thấy chút bất đắc dĩ, thế nhưng ngoài mồm vẫn dỗ bà: "Dạ , tìm ngay đây."

Vẫn là mấy chú mấy cô tủm tỉm chuyện với : "Ai nha ơi, Tiểu Bảo nhà chúng lớn lên nhà to xe sợ gì tìm vợ, cứ chậm một chút, từ từ chọn."

Bà nội thế thì vui vẻ chụp lấy tay : "Đừng xoi mói quá, thể sống chung là ."

Tôi vội vàng đáp lời.

Nào ngờ chỉ đồng ý đại một câu như thế mà từ mùng một năm mới mấy trong nhà đều dốc sức kêu ăn với mấy cô gái chồng quen .

Tôi ăn cơm cùng họ chuyện phiếm mà bất đắc dĩ vô cùng.

Buổi tối về thấy ba ở nhà thế là biểu đạt với họ rằng: "Đừng như nữa ."

Mẹ ngược nắng mặt trời : "Chừng nào sinh tôn tử cho đây, lớn ngần mà đến bạn gái cũng ."

Tôi lên án : "Được, con thành công cụ đời của ba luôn cho ."

Mẹ : "Mẹ lười chuyện với , mở mồm là ngụy biện."

Tôi ý đạo lý với : "Tại con gặp mặt một phụ nữ xa lạ, đó nửa đời con chung sống với phụ nữ xa lạ đấy ?"

Mẹ trợn trắng mắt : "Không lạ quen , nào ai xa lạ cả đời."

Tôi hỏi : "Xem mắt để làm chi?"

Mẹ đáp: "Để đề cao khả năng tìm đối tượng của , mở rộng phạm vi cho tìm đối tượng." Bà , "Vạn nhất mắt ai đó trong mấy thì , cũng yêu đương , cách dẫn đến tình yêu thiên kỳ bát quái, mỗi một chuyện đều khả năng, cớ gì kháng cự xem mắt?"

Được , thuyết phục.

Ai kêu bà là giáo viên , ba tấc nát miệng lưỡi qua bao nhiêu học sinh.

Cho nên tiếp tục triển khai chuyện mỗi ngày hư hư thực thực xem mắt một , trong một buổi chiều chuyện phiếm với nữ sĩ, gia trưởng hai bên đều vô cùng ăn ý việc gấp rời , nhận điện thoại của Mạc Kiệt.

Anh hỏi: "Ở ?"

Tôi tặng cho nữ sĩ đối diện một ánh mắt bao hàm ý xin , đó chỉ chỉ bên ngoài, khi nhận sự đồng ý thì cửa, ven đường tự châm cho một điếu thuốc: "Anh vĩnh viễn đoán em đang làm gì lúc ?"

Nghe thấy hỏi: "Thế em đang làm gì?"

Tôi hít một thuốc, lảng sang chuyện khác: "Hiện tại đang ở ?"

Bên đáp: "Em khả năng đoán ngay đang ở ."

Tôi nhíu mày: "Không hôm sẽ làm , còn tìm đến nhà em làm gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/24-tu-mau-chot/chuong-9xem-mat.html.]

Bên dừng một chút: "Ngữ khí của em...." Anh , "Sẽ khiến cảm thấy em phản cảm chuyện đến."

Tôi : "Em ở nhà, em ở nhà bố ."

Bên nga một tiếng hỏi: "Buổi tối cũng về ?"

Tôi vò vò tóc : "Ngày nào em cũng ép xem mắt."

Bên im lặng một hồi lâu.

Tôi cúi đầu dụi tàn thuốc, đầu liếc mắt đối tượng xem mắt cửa sổ thủy tinh, lấy bất đắc dĩ: "Anh giận ?"

Bên tựa hồ đang : "Theo cảm tính thì thật sự giận." Anh , "Thế nhưng lý trí cho rằng nên giận." Tạm dừng một lát hỏi tiếp, "Chuyện ai cũng biện pháp."

Tôi nhịn móc một điếu thuốc từ trong túi , châm hỏi : "Người nhà cũng ép ?"

Bên im lặng một hồi lâu mới : "Anh ông nội nuôi lớn."

Tôi ừ một tiếng.

Lại : "Anh come out với ông ."

Tôi Ách một tiếng, chút hỏi câu gì: "Hiện tại đến ?"

Anh : "Đang cửa nhà em."

Tôi nhíu nhíu mày: "Không vụng trộm đánh chìa khóa phòng em ?"

Anh A một tiếng, khẽ: "Không em làm bất cứ chuyện gì trái ý em , cho nên lúc bỏ chìa khóa trong tủ đầu giường em , em thấy ."

Tôi còn lời nào để .

Tối cuối cùng vẫn thể bây giờ khách sạn ở , hôm tự trở về làm.

Hai đầu điện thoại đều im lặng, ngay khi chuẩn thỏa hiệp thì đầu dây bên nhẹ giọng : "Ngại quá, khiến em khó xử ." Anh , "Vốn định làm , thế nhưng khống chế bản như ." Anh dừng một chút, "Khống chế ý nghĩ em trở về." Anh tiếp, "Khống chế ý niệm em ít nhất....." Lại im lặng một lát, nhẹ giọng , "Ít nhất cũng chút đau lòng ha?"

Tôi một câu cũng thành lời.

Lúc ở chung với Trần Ứng Giai, hai chúng bao giờ cũng thể xả thiên xả địa, ông gà bà vịt chuyện phiếm suốt mấy giờ đồng hồ, thế nhưng những lúc ở cùng Mạc Kiệt, bao giờ cũng làm cho á khẩu câu gì.

Tôi im lặng một hồi lâu, vì nên gì nên chợt sinh ý nghĩ là đơn giản cúp luôn điện thoại , thế nhưng bên trầm thấp : "Thực ...." Anh , "Anh nên khiến em khó xử như thế."

Tôi vẫn chuyện.

Anh tiếp: "Anh hi vọng em thể rõ ràng với , so với hạnh phúc của chính thì càng hy vọng em thể hạnh phúc hơn." Anh , "Thế nhưng nếu thể đem hạnh phúc đến cho em là ...." Bên dừng một chút nhẹ giọng, "Thế thì liền hơn."

Tôi nhất thời im lặng, chút nhất định hỏi một câu: "Mạc Kiệt, em thật sự tò mò quá, rốt cuộc thích em ở điểm nào?"

Tôi từng cảm thấy bản mị lực lớn đến độ khiến cho một đối với nhường .

Nói như thế nào đây?

Khăng khăng một mực chỉ thích một ?

Loading...