Editor: Trang Thảo.
Hoắc Thành Ngọc hít một thật sâu mới để bản thất thố, nén câu đầy rẫy sơ hở trong lòng. Anh thốt một câu đầy chua chát.
“Thích đến mức... thế nào em cũng chấp nhận ?”
“Dĩ nhiên ạ!”
Yết hầu khẽ lăn.
“... Đây là em đấy nhé.”
Tôi thầm nghĩ.
Trang Thảo
[Tin thật ? Cười c.h.ế.t mất, điêu đấy. Mình thể chấp nhận đàn ông ăn chay !]
“A!”
Cả cơ thể bỗng bay bổng lên trung. Tôi bế bổng phòng đồ. Chỉ thấy lôi từ trong góc bộ đồ tai thỏ , khàn giọng .
“Mặc cho xem.”
“Sắp tám giờ , em đến công ty làm...” Tôi ngập ngừng định từ chối.
Dư quang liếc về phía , gượng , thầm rủa xả trong lòng.
[Yếu còn gió.]
[Lực bất tòng tâm còn cố đ.ấ.m ăn xôi, mặc nội y gợi cảm thì tác dụng gì chứ?]
Hoắc Thành Ngọc rũ mắt mỉa một tiếng. Bàn tay với khớp xương rõ ràng nới lỏng khuy măng sét. Anh ngước mắt , đáy mắt là những đợt sóng ngầm mãnh liệt cơn bão lớn.
Anh từng bước áp sát.
“Em quên , là sếp của em.”
“Hôm nay nghỉ phép.”
“Cho nên chúng nhiều thời gian.”
Tôi tên là Diệp Thuyền.
Tôi vốn là một nam phụ ác độc trong truyện của Hải Đường, đồng thời cũng là một tiểu minh tinh đang nổi. Vì ham nam chính đại ảnh đế nên bỏ t.h.u.ố.c . Sau khi bại lộ, phong sát qua đời vì t.a.i n.ạ.n xe cộ.
Xuyên thế giới thanh thủy văn , vô cùng thích nghi . Người ở đây đối với chuyện nam nữ đều giữ kín như bưng. Tôi chỉ làm việc đầu tắt mặt tối mà còn chịu cảnh đói khát. Khó khăn lắm mới trúng một đối tượng tệ, mà là lãnh đạo trực tiếp của .
Tôi dùng hết thủ đoạn để quyến rũ . Đối phương đồng ý. Tôi cứ ngỡ sắp một bữa linh đình, làm một trận trò. Kết quả Hoắc Thành Ngọc bảo: “Bà nội ở nhà đang thúc giục kết hôn, em làm yêu hợp đồng cho , mỗi tháng hai mươi vạn.”
Kẻ làm thuê như bỗng thấy chấn động. À , là tâm động.
Đã làm bạn trai giả thì làm cho giống thật, đặc biệt là khi đối phương ngoại hình khiến thèm thuồng. Dùng lời của bạn , Triệu Quảng mà thì chính là:
“Thịt dâng tận miệng mà ăn đúng là đồ ngốc!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-vao-thanh-thuy-van-bi-xa-nhan-nghe-thay-tieng-long/chuong-2-sap-thanh-roi.html.]
chẳng thể ngờ khối thịt căn bản thể ăn nổi. Mặc kệ mồi chài , Hoắc Thành Ngọc đều chỉ bình tĩnh , đưa cho một ly nước : “Mệt ? Ngủ .”
Tôi định bụng bảo mệt thì ngay đó ngủ mất .
Trong mơ, cổ chân một cảm giác lạnh lẽo kéo lấy từ từ quấn quanh, làm ngứa ngáy. Ngày hôm tỉnh dậy, tồi tệ phát hiện quần ướt một mảng lớn.
Tôi vò đầu bứt tai, ngậm ngùi giặt đồ. Ở chung phòng với một soái ca, bình thường đều khó lòng kiềm chế. Vậy mà vẫn thể ngủ ngon, chỉ dám làm chuyện chuyện nọ ở trong mơ, quả thực đạo đức cao đến mức quá đáng.
Mà Hoắc Thành Ngọc thì làm từ sớm.
Khoảng thời gian đó, vẫn cứ như . Không chỉ ban ngày an ủi săn sóc, đến buổi tối gặp cũng vẫn săn sóc an ủi.
“Làm việc cả ngày em cũng mệt , ngủ .”
Lần nào cũng bấm đùi bắt ngủ để tìm cách ăn bằng . Kết quả là cứ uống nước xong là ngủ đến bất tỉnh nhân sự.
Thật sự quá ảo não.
Cứ như suốt một tháng trời, cũng coi như nghĩ thông suốt. Đây do mệt, rõ ràng là do Hoắc Thành Ngọc mệt mới đúng.
Triệu Quảng xong tình cảnh chỉ tặng cho một chữ.
“Chạy.”
“Ý là ?”
“Dựa kinh nghiệm lăn lộn tình trường nhiều năm của , chắc chắn nộp sạch lương ở bên ngoài . Về nhà đến một giọt cũng chẳng còn dư.”
Tôi thấy lý.
Tôi thuê vài thám t.ử tư theo dõi Hoắc Thành Ngọc suốt một tuần, phát hiện đừng là nuôi , ngay cả cách khi ăn cơm trao đổi công việc cũng đều giữ chừng mực đến mức cực kỳ thỏa đáng.
Sắc mặt Triệu Quảng đại biến.
“Thế thì càng chạy!”
“Đã chứng minh lăng nhăng , còn chạy cái gì?”
“Nếu hứng thú với thì chính là liệt!”
Tôi bịt miệng .
“Chỗ công cộng, nhỏ một chút.”
Trong lòng bắt đầu lo lắng. Không hứng thú thì thể bồi dưỡng, nhưng nếu là ăn chay trường kỳ thì đời t.h.ả.m quá.
Đêm đó, khi Hoắc Thành Ngọc chuẩn thốt câu như lập trình sẵn “Ngủ ”, vươn tay quàng lấy cổ , dùng giọng nũng nịu nhất.
“Ông xã, hôm nay em mệt. Anh làm em mệt một chút ?”
Cảm nhận thở của khựng , cơ thể cứng đờ, nội tâm kích động. Sắp thành .
Vì quá hưng phấn nên sinh ảo giác. Tôi phảng phất như thấy bên chân lướt qua một chóp đuôi màu đen đang run rẩy.