Xuyên Thành Pháo Hôi, Nam Chính Lại Đòi Yêu Tôi - Chương 19: Tâm viên ý mãn

Cập nhật lúc: 2026-02-26 08:58:41
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Lục Sơn Hà trong cơn mơ màng cảm nhận bụng một thứ gì đó nóng hổi xoa nhẹ. Ngay đó, khẽ gọi bên tai: "Anh Lục, uống nước."

 

Anh mở mắt, thấy khuôn mặt mảnh khảnh của Giang Niệm Viễn. Dường như dạo gần đây thật sự , mới hai tuần gặp mà tiều tụy nhiều.

 

"Sao tới đây?" Lục Sơn Hà để mặc đối phương đỡ dậy, tựa giường, chậm rãi uống từng ngụm nước ấm. Cơn đau trong dày dần dần dịu .

 

Giang Niệm Viễn đưa tay kiểm tra độ ấm của túi chườm nóng bụng , cúi đầu chậm rãi thốt hai chữ: "Lo lắng."

 

Nhìn chằm chằm , trong lòng Lục Sơn Hà dâng lên một cảm xúc khác lạ, tê tê nhè nhẹ, khiến chút khó thở.

 

Đã bao lâu ai chăm sóc như thế ?

 

"Anh Lục, thể sẽ nước ngoài."

 

Giang Niệm Viễn đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh thẳng : "Chuyện với trong điện thoại… nghĩ thế nào?"

 

Lục Sơn Hà sững sờ. Ra nước ngoài? Chẳng đó là chuyện cha vô trách nhiệm của Giang Niệm Viễn ép nhận tổ quy tông ? Sao sớm như ?

 

"Là Mỹ ?" Anh cân nhắc trong đầu, vô thức bỏ qua nửa câu của Giang Niệm Viễn.

 

" . Anh Lục, ?"

 

Không xong, lỡ lời . Lục Sơn Hà ho nhẹ một tiếng, giả vờ :

 

"Mỹ là nước nền công nghệ máy tính hàng đầu thế giới, đoán hẳn là du học ở đó."

 

Trang Thảo

" , du học..." Vẻ mặt Giang Niệm Viễn chợt trở nên ảm đạm. Cậu ngước mắt : "Anh ?"

 

Lục Sơn Hà đương nhiên Giang Niệm Viễn du học, mà là trở về tiếp nhận khối tài sản kếch xù , cùng với vô rắc rối trong gia tộc. Những năm tháng ở nước ngoài chắc chắn sẽ gian khổ và cô độc, nhưng nếu , sẽ thể trưởng thành, thể bảo vệ bảo vệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-phao-hoi-nam-chinh-lai-doi-yeu-toi/chuong-19-tam-vien-y-man.html.]

 

"Nên , đó là một chuyện ." Lục Sơn Hà đáp nghiêm túc.

 

"Vậy nếu nhiều năm thì ?"

 

"Nam nhi chí tại bốn phương. Niệm Viễn, hiện tại còn quá trẻ, quá non nớt. Ngàn vạn đừng vì một phút bốc đồng mà hủy hoại tiền đồ của ."

 

Nói xong, cảm thấy lời lẽ phần nghiêm túc quá, Lục Sơn Hà liền , vỗ vỗ đầu đối phương: "Hơn nữa, cưới vợ còn cần sính lễ, tài sản và kinh nghiệm cũng thể thiếu ."

 

Lục Sơn Hà còn đang dở, Giang Niệm Viễn nắm lấy tay : "Anh nhớ ? Có chờ ?"

 

Ban đầu, Lục Sơn Hà định rút tay , trừ cho qua chuyện. khi chạm ánh mắt của Giang Niệm Viễn, tim bỗng lỡ một nhịp, vô thức gật đầu.

 

Đương nhiên sẽ nhớ. Cậu là một như , lái xe đến cứu , lúc bệnh cũng tận tình chăm sóc. Sao thể nhớ ?

 

Còn chờ đợi ư... Nếu khi Giang Niệm Viễn trở về, vẫn còn về chuyện , thì tìm một nơi núi sông mà . À , lúc đó chắc công ty riêng của . Khi , bọn họ sẽ cùng đến quán ăn khuya của Lão Tam, uống rượu, say về!

 

Nếu lúc đó vẫn còn ở đây...

 

Trên gương mặt Lục Sơn Hà thoáng hiện lên một tia bi thương, qua ánh mắt của Giang Niệm Viễn. Cậu dùng hết sức ôm chặt lấy đàn ông đang giường.

 

Anh còn yếu, chịu nổi sức lực của thanh niên, lập tức kéo ngã xuống.

 

Trên chiếc giường lớn rộng ba mét, hai đàn ông quấn lấy . Chỉ chiếc túi chườm nóng bụng là tạo một chút cách, từ từ truyền ấm lên cơ thể họ. Không khí dần trở nên khô nóng, Giang Niệm Viễn thở gấp, thở nóng rực phả cổ Lục Sơn Hà, khiến chút nhột.

 

Anh giơ tay, đẩy nhẹ đang đè lên .

 

Tâm viên ý mã.

 

(Chú thích: Tâm viên ý mã nghĩa là lòng yên, suy nghĩ rối ren như khỉ nhảy, ngựa phi.)

 

Đối phương hoảng hốt dậy, Lục Sơn Hà để ý thấy vị nam chính luôn mặt lạnh đỏ mặt! Hơn nữa, còn đỏ mặt ngay giường !

Loading...