Kỳ Minh Tống Nhất kể chuyện mà đây Ngưu Ngưu từng trải qua, chỉ cảm thấy sống lưng phát lạnh từng cơn.
Đến cùng là ai táng tận lương tâm đến mức , thế mà tính kế cả một đứa trẻ đời. Kỳ Minh nghĩ đến bộ dáng bé bỏng mềm mềm của Ngưu Ngưu khi nép lòng lúc , căn bản tài nào tưởng tượng Ngưu Ngưu từng trải qua chuyện như , suýt chút nữa là thể đến thế giới .
Thật là một đứa trẻ kiên cường, mới thể sống sót trong tình cảnh như thế.
.
“Bây giờ chuyện Thích gia gặp , quan hệ với chuyện đó ?” Kỳ Minh thu suy nghĩ, hỏi Tống Nhất.
“Chuyện hẳn là quan hệ trong đó, còn phần liên hệ gì, còn nhờ Kỳ tự tìm.” Tống Nhất trả lời, lúc khi giúp hai vợ chồng Thích Vân giải quyết chuyện đó xong thì chú ý đến việc nhà Thích gia nữa, hiện tại là ai ở lưng hãm hại Thích gia, rốt cuộc cùng với năm năm , Tống Nhất cũng rõ.
Kỳ Minh rơi trầm tư.
Sự tình xảy với Thích gia hiện tại giống như là một cuộn len rối nùi, cần cẩn thận tìm lấy đầu sợi len mới thể quấn cuộn len nếp .
Nếu như nhớ lầm thì Lão Thích còn Thích Lâm và Trịnh Khâm cũng xảy một ít vấn đề, những việc rốt cuộc là chuyện gì, liệu liên hệ với chuyện mà Thích gia gặp ?
Mọi thứ đặt ở mặt Kỳ Minh khó bề phân biệt, giải quyết chuyện của Thích gia trong thời gian ngắn cũng dễ dàng.
Chân mày Kỳ Minh nhăn , một loại cảm giác sốt sắng, bức thiết giải quyết sự tình của Thích gia, bởi vì hiện tại những chân chính tấn công đều là trẻ con, cho dù là Hân Hân là Ngưu Ngưu cũng thế, bọn nhỏ là những vô tội nhất, vốn dĩ nên cuốn chuyện tàn khốc .
Có lẽ đối với trưởng thành Kỳ Minh lòng đồng cảm lớn như , nhưng đối với những đứa trẻ con, Kỳ Minh dễ dàng nảy sinh lòng thương xót.
.
“Buổi tối ngoài xem phim ?”. Đương lúc Kỳ Minh rơi trầm tư, Tống Nhất đột nhiên hỏi.
Kỳ Minh ngẩng đầu về phía .
Tống Nhất khẽ một tiếng, “Buổi tối cổ trạch hẳn là náo nhiệt hơn ban ngày nhiều.”
Kỳ Minh: “...”
Đột nhiên cảm thấy sởn tóc gáy là ?
“Anh cùng ?” Kỳ Minh hỏi, nếu như đại lão theo đó gặp chuyện gì ở Thích trạch thì Kỳ Minh cũng sẽ sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-nam-phu-thu-tiet-doc-ac/chuong-47-that-sang-khoai-1.html.]
Tống Nhất híp híp mắt, bỗng nhiên hỏi một câu rõ ý vị, “Kỳ hình như tin tưởng ?”
“Đương nhiên.” Kỳ Minh chớp mắt với vẻ vô tội, “Dù cũng là Tống Côn Lãng để cho , tin tưởng chính là tin tưởng Tống Côn Lãng đó.”
Lời đúng là sai, nhưng lời , Tống Nhất, , hẳn là Tống Côn Lãng thấy hụt hẫng trong lòng, giống như chính giới thiệu cho bạn đời của một kẻ thứ ba .
Chậc, chua.
Tống Nhất , dậy .
Kỳ Minh cũng vì đột nhiên trầm lặng, bèn hô lên một tiếng với bóng lưng của : “Anh ?”
Tống Nhất: “Đi dạo.”
Kỳ Minh nhanh chóng chạy ngoài theo, “Anh chờ với, quần áo chúng cùng ngoài.” Vì để thuận lợi êm xuôi ngủ trong phòng Tống Nhất, Kỳ Minh bèn mặc đồ ngủ tới đây, bây giờ dạo Thích trạch thì thể nào trực tiếp mặc áo ngủ .
Chờ Kỳ Minh về phòng quần áo trở , Tống Nhất còn đang ở hành lang đợi , Kỳ Minh qua: “Đi thôi.”
.
Kỳ Minh và Tống Nhất ở phòng khách thuộc viện thứ ba của Thích trạch, viện thứ tư và thứ năm là nơi nhà Thích gia ở. Chỗ nối liền của viện thứ ba và thứ tư một vườn hoa nhỏ, vườn hoa tên là Vườn bonsai. Ngoại trừ thiết kế thì hứng thú lớn nhất của Lão Thích chính là sưu tầm đủ kiểu bonsai, từ khi Lão Thích về hưu, đa bonsai mà ông sưu tầm đều dọn Vườn bonsai.
Lúc ban ngày Kỳ Minh tham quan Vườn bonsai , ánh nắng những bồn cây cảnh hình dáng khác đúng là đẽ, nhưng khi tới buổi đêm, những bồn cây cảnh giống như là một một vẫn luôn trong bóng đêm bằng nhiều tư thế khác . Ánh trăng kéo dài bóng của chúng, gió thổi qua, thoại như đang giương nanh múa vuốt.
Kỳ Minh khỏi nhích về phía Tống Nhất, ánh mắt vẫn đặt lên bồn cây cảnh, cứ luôn cảm thấy bồn cây vấn đề, dường như giây tiếp theo sẽ thứ gì đó nhảy phốc từ bồn cây .
Tương liên với Vườn bonsai thông qua một con đường đá cuội là một tòa hoa viên nhỏ, cửa của tòa hoa viên mở thông với viện thứ tư. Trong vườn hoa nhỏ một dòng suối con con, dòng suối nối liền với lạch nước của bờ ruộng ngang dọc của Túc Sơn, thông bên ngoài.
Dòng suối nhỏ vẫn chạy uốn lượn về phía , xuyên qua trung tâm viện thứ tư và thứ năm, từ một cái cầu đá mà nối liền hai viện bốn năm.
Bây giờ là mùa đông, cũng may nơi đây là phương nam, tuy rằng cảnh trăm hoa đua nở nhưng cũng xanh um tươi .
Trong vườn hoa mấy cái đèn đường, ánh đèn nhạt nhòa, chỉ thể chiếu sáng một khoảnh đất nhỏ đèn đường. Dòng suối nhỏ qua là một mảnh đen nhánh, bên bờ đều lo lắng khi nào trong dòng suối sẽ một bàn tay túm xuống .
Dù Kỳ Minh cũng sợ, vốn dĩ dựa bờ gạch bên , khi chuyện cùng Tống Nhất thì làm bộ như gì mà bên trong, đến bên phía bờ gạch của Tống Nhất.
Kỳ Minh cho rằng diễn quá đỉnh, Tống Nhất thấu bộ tâm tư nhỏ bé của trong mắt, khóe môi bèn cong lên, chủ động nhích bên ngoài một bước.