3
Tiết Tử Kỳ đến thỉnh an, vừa nhìn thấy ta đã sững người tại chỗ.
Hắn và Tần Tĩnh Thư là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau từ nhỏ.
Nàng ấy là bạch nguyệt quang trong lòng hắn, là điều ngọt ngào mà hắn khắc ghi trong tim, từng ánh mắt, nụ cười đều in sâu trong trí nhớ.
Vậy nên, Tiết Tử Kỳ đương nhiên nhận ra, Tần Tĩnh Thư và ta có bao nhiêu nét tương đồng.
Chắc phải nói là, Tần Tĩnh Thư giống ta bản nâng cấp—hiểu biết hơn, hiền lành hơn, mọi thứ đều tươi sáng và kiên định hơn.
Chính là một phiên bản chưa bị những độc giả Zhihu uốn cong tâm lý mà thôi.
Dưới ánh nhìn ngỡ ngàng của Tiết Tử Kỳ, ta ngồi không yên.
Càng tự nhủ đừng nghĩ bậy, thì bốn chữ “văn học mẹ kế” lại càng hiện lên trong đầu.
Nhất là khi hắn giống hệt mẫu hình nam thần của ta .
Trời thời, địa lợi, nhân hòa, đã “lệch lạc” đến mức này rồi, chi bằng cứ… chệch luôn cho xong?
“Phu nhân?” Tiết Trấn Lâm ngắt ngang dòng suy tưởng điên rồ của ta, nhắc ta tiếp trà thỉnh an của Tiết Tử Kỳ.
“Mời mẫu thân dùng trà.”
Tiết Tử Kỳ mang theo vẻ trẻ trung đầy sức sống, chẳng thể giấu nổi điều gì, tay cầm trà căng đến nổi cả gân xanh, giọng nói cũng run lên.
Từ khoé mắt, ta vẫn kịp thấy ánh nhìn đầy hoài nghi của Tiết Trấn Lâm.
Tướng gia, ngài đừng vội, cũng phải để ta làm gì đó thì hãy tính chuyện dìm ta vào lồng heo chứ…
Ta tỏ ra bình tĩnh, nhưng lúc nhận trà, ngón tay lại vô tình lướt qua tay Tiết Tử Kỳ, làm hắn mất tự chủ, lùi về sau mấy bước.
Phản ứng như thế này, ai cũng nhận ra có điều bất thường.
Ta vội quay sang nhìn Tiết Trấn Lâm, quả nhiên ánh mắt sắc bén của lão hồ ly đầy nghi hoặc đã bao trùm cả gương mặt.
Trời ơi, nhi tử ngoan của ta , đừng hại ta chứ! Ta còn chưa kịp tận hưởng những điều tốt đẹp mà!
4
Để tránh kết cục bị dìm lồng heo, trong khoảnh khắc đó, đầu ta xoay đủ tám trăm vòng suy tính.
Nhìn sang tên nhi tử “nguy hiểm” này, ta liền hỏi đầy quan tâm: “Có phải con bị bỏng tay rồi không, Tử Kỳ?”
Tiết Tử Kỳ nhanh trí lên một chút, cuối cùng biết cách xử lý: “Là con không cẩn thận, khiến phụ mẫu bị kinh động.”
Thiếu niên hơi cúi đầu, mái tóc dài buộc cao rũ xuống bên má.
Lúc viết ta đã từng cho Tiết Tử Kỳ một nét đáng yêu tương phản.
Với ai hắn cũng nhã nhặn như ngọc, chỉ riêng với Tần Tĩnh Thư, ánh mắt luôn dõi theo, tình cảm khó giấu.
Tình yêu bộc lộ rõ trên đôi má, tràn qua khóe mắt.