Nguyễn Trĩ Quyến trí nhớ chút mơ hồ, nhưng tự nhủ bán tới tận một ngàn tệ, thì bộ quần áo chắc chắn cũng rẻ rúng gì.
Bà lão khẽ cử động lớp da mặt cứng đờ, ngoác miệng . Tiếng "hô hô" chút sức sống cứ thế cọ xát màng nhĩ Nguyễn Trĩ Quyến: "Đứa nhỏ , cháu quần áo của bà ? Bà tặng cho cháu mặc , cho cháu mặc, cho cháu mặc..."
Nói đoạn, hai cánh tay cứng ngắc như gập cứ cố sức lôi kéo vạt áo sang hai bên, cởi bộ đồ để đưa cho Nguyễn Trĩ Quyến.
Nguyễn Trĩ Quyến lắc đầu nguầy nguậy: "Dạ thôi, nóng lắm, hôm nay tận 32 độ cơ mà."
Nghe thấy câu , động tác cởi đồ của bà lão khựng một nhịp, đột nhiên trở nên điên cuồng và dùng sức hơn. Tiếng thở dài và oán trách cũng hóa thành nôn nóng, dồn dập: "Ai, ai, ai... Đây đều là con trai bà bắt bà mặc... Nóng quá... Thật sự nóng quá mà..."
bộ quần áo bà như thể mọc rễ theo lời từ chối của , dù bà kéo thế nào cũng tuột xuống . Những chiếc móng tay dài, cứng và thâm đen như than đá đột nhiên xoẹt một cái, thò khỏi ống tay áo tối om om.
Nguyễn Trĩ Quyến chớp chớp mắt: Sao móng tay bà lão đen thui thế ...
Bà lão thấy lộ bộ móng "nấm", liền dừng hẳn việc cởi đồ, trân trân ngẩng đầu chằm chằm Nguyễn Trĩ Quyến. Giọng bà chậm rãi phun những âm điệu đông cứng, chút ấm, như thể đang nhai nát từng con chữ: "À, cần... cháu cần ... Sao cháu thể bỏ cuộc chứ... Cháu ... Cháu là ...!"
Hai con ngươi vẩn đục, lồi hẳn ngoài như đang hung tợn trừng trừng . Nguyễn Trĩ Quyến cảm thấy da đầu tê rần, lưng lạnh toát, chỉ dám lầm bầm nhỏ giọng: "Cái... cái bà còn dỗi thế nhỉ."
Hai bàn tay bà lão túm quần áo nữa mà đột ngột giơ lên, cứng ngắc vươn về phía Nguyễn Trĩ Quyến, múa may: "Đây là quần áo, da ...! Da , để bà lột da cho cháu mặc..."
Nhìn đôi tay sắp bóp lấy cổ tay , tim Nguyễn Trĩ Quyến đập loạn xạ như nhảy ngoài. Cậu cảm thấy mắt sắp " tiểu" đến nơi . Đáng sợ quá... Sao giống mấy con cương thi nhảy nhảy trong phim xem ở nhà họ Nguyễn thế .
Hu hu, Chu Cảng Tuần còn tới tuổi đại tiểu tiện tự chủ, mà sắp một bước .
"Thế... thế cho cháu... mặc ." Nguyễn Trĩ Quyến sợ đến mức biến thành con chim cút, lí nhí lẩm bẩm. Cậu thầm nghĩ, thôi cứ cầm đại , mang bán cũng , tiền mua thêm mấy quả đào, điều đừng gặp bà lão nữa là .
Lúc bà lão mới hết giận, gương mặt c.h.ế.t chút cảm xúc cố sức kéo bộ đồ xuống khoác lên Nguyễn Trĩ Quyến.
Bộ đồ lụa màu đỏ tím thêu hoa mặc lên Nguyễn Trĩ Quyến cũng rộng thùng thình. Cậu lén dùng ống tay áo lau lau đôi mắt đỏ hoe và nước mũi, khóe miệng trễ xuống run rẩy vì sợ , giọng nghẹn trong cổ họng hừ hừ nhắc nhở: "Còn... còn quả đào của cháu nữa..."
Bà lão gập xuống một cách quái dị để chọn đào cho , miệng khô khốc lặp đoạn đối thoại lúc : "Đứa nhỏ , thích ăn đào —— bà tặng cháu thêm một quả —— ——"
"Tặng cháu một quả —— tặng cháu —— , , ——"
Nguyễn Trĩ Quyến nào dám ho he gì nữa. Cậu mím chặt môi, trong lòng chỉ mong ông chủ mau chóng tìm xong hai tệ tiền lẻ. Bà lão dọa quá mất. Hay là già ai cũng thế nhỉ? Trước đây trong thôn cũng mấy cụ già lẩm cẩm, tinh thần minh mẫn còn dễ nổi cáu như .
"Tư tư..." Tiếng tivi trong nhà đột nhiên to hẳn lên, chắc là do chú Ngô lúc tìm tiền lẻ lỡ tay ấn điều khiển: "... Mười năm , bốn nạn nhân trong vụ án liên gồm một nam sinh trung học, một thanh niên 21 tuổi, một nam tiếp viên KTV... vân vân, đều là những nam giới trẻ tuổi, xinh 22 tuổi..."
Nghe thấy chuyện c.h.ế.t, Nguyễn Trĩ Quyến nén nổi tò mò, miệng há hốc, đôi mắt dán chặt màn hình tivi: "... Hung thủ Trịnh Đại Hữu tuyên án t.ử hình đầu năm 1993, thi hành bằng hình thức xử bắn..."
Trên màn hình hiện tấm hình của Trịnh Đại Hữu. Đó là một gã đàn ông tóc tai bù xù, nặng tám chín mươi ký, mặt đầy thịt trông như đồ tể mổ lợn ở chợ. Hai con mắt gã kỳ quái, tròng trắng chiếm phần lớn và hai đồng t.ử dính liền , phát khiếp.
Nguyễn Trĩ Quyến run cầm cập, gã đó hai con ngươi nhỉ... Đáng sợ quá...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xinh-dep-ngu-xuan-troi-sinh-chinh-la-phai-bi-lao-cong-choi-hu/chuong-11-nhi-a-nhi-a-nhi-a.html.]
Mà thôi, dù đáng sợ đến mấy cũng chẳng bằng bà lão .
Đang mải suy nghĩ, bụng Nguyễn Trĩ Quyến đột nhiên cảm nhận một luồng điện lạnh thấu xương. Cậu giật cúi xuống, thấy bà lão nhét một quả đào hồng rực lòng .
Thật... thật quá hu hu, giờ tận bảy quả đào ... Hu hu oa.
Ly
Dù đào bà cho ngon, nhưng... cảm giác vẫn cứ dọa thế nào .
Nguyễn Trĩ Quyến sụt sịt mũi, cất quả đào túi. Khi ngẩng lên, bà lão ghế bập bênh biến mất một dấu vết. Chỉ còn chiếc ghế vẫn còn kẽo cà kẽo kẹt lắc qua lắc .
"Đây, tiền thừa của cháu." Chú Ngô , đưa hai tệ tiền lẻ cho .
bộ đồ ... lúc đến mặc cái ? Sao trông quen mắt thế nhỉ, hình như thấy ở .
Nguyễn Trĩ Quyến thu tiền, sụt sịt trách móc chú Ngô bằng giọng mũi: "Chú ơi, chú đừng bắt chú mặc nhiều lớp thế, bà nóng... nóng đến mức móng tay đen cả kìa."
Bà nóng quan trọng, quan trọng là bà nóng bà bắt cháu mặc hộ đấy, hu hu hu hu...
Chú Ngô ngẩn , kinh ngạc bóng lưng Nguyễn Trĩ Quyến xách túi đào rời . Tiếng tivi vẫn vang lên đều đều: "Dạo gần đây, trong thành phố xảy hai vụ án mạng với thủ đoạn tàn độc. Cảnh sát chỉ tìm thấy phần đầu của nạn nhân và một ít xương cốt qua xử lý nhiệt..."
"Chi tiết gây án cực kỳ giống với vụ án p.h.â.n x.á.c mười năm tại Cảng Thành... Phía cảnh sát nghi ngờ đây là một vụ bắt chước gây án..."
Hoàn hồn , chú Ngô đột nhiên phắt tấm di ảnh trong nhà. Cháu nó bảo chú nóng...? Bà cụ mất bảy tám ngày !
"Hung thủ thường chọn mục tiêu là những nam thanh niên trẻ tuổi, ngoại hình xinh ..."
"Đề nghị dân cẩn thận khi ngoài ban đêm, tránh một ở nơi hẻo lánh, và tuyệt đối mở cửa cho lạ..."
Lúc tin tức tivi đúng là lạnh sống lưng, nhất là khi chú Ngô thấy tấm di ảnh của bàn thờ đang mỉm với đầy ẩn ý...
Chú chợt nhớ tại bộ đồ Nguyễn Trĩ Quyến quen đến . Đó chẳng là bộ áo thọ lớp ngoài cùng mặc cho chú lúc hạ táng !
Một cơn gió thổi qua, chú Ngô trừng mắt xuống sàn nhà. Gió cuốn theo cát bụi làm chú nheo mắt , khi mở , chú thấy nền đất xuất hiện mấy dấu chân tàn khuyết bằng tro giấy, kéo dài từ trong nhà tận... chiếc ghế bập bênh ngoài hiên.
"Kẽo kẹt —— kẽo kẹt ——"
"Két ——" Chiếc ghế đang lắc lư bỗng nhiên dừng khựng ngay khi chú Ngô tới.
"Nhi ——!"
Tiếng tivi bỗng vang lên một tiếng hú gọi thất thanh đầy khí thế. Chú Ngô sợ tới mức bủn rủn chân tay, quỵ xuống sàn, sống lưng lạnh toát: "Mẹ... là... là ?"
Màn hình tivi nhảy kênh liên tục, âm thanh méo mó vang vọng khắp căn nhà: "Nhi —— nhi —— nhi ——"
Chú Ngô mắt trợn ngược, xém chút nữa là ngất xỉu tại chỗ. Chuyện chắc chắn là mồ mả cụ nhà vấn đề , chú tìm xem ngay mới !