Vai Ác Xinh Đẹp Hôm Nay Đã Ngoan Chưa? - Chương 1: Vòng ôm không bảng giá

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:19:51
Lượt xem: 23

Editor: Trang Thảo.

 

Những ký ức xuất hiện trong đầu chân thật đến đáng sợ.

 

Năm nay Triệu Thiết Sinh mới hai mươi tuổi, vẫn đang làm thợ học việc ở xưởng sửa xe. Còn là kẻ “ thì , làm chẳng gì”, một lòng chỉ trèo cao. Mới hôm qua, còn mắng Triệu Thiết Sinh là đồ “thợ sửa xe cả đời tiền đồ”. Vậy mà hôm nay, dùng tiền tích góp cả tháng để mua cho đôi giày .

 

Thấy im lặng, tưởng vẫn còn giận. Triệu Thiết Sinh móc trong túi một xấp tiền lẻ đặt lên bàn.

 

“Đây là tiền sinh hoạt phí hai tháng tới.”

 

“Chê giày thì tự mà mua.”

 

Nói xong, định rời .

 

“Triệu Thiết Sinh!” Tôi gọi giật .

 

Theo cốt truyện, sẽ nhận tiền đầu bỏ trốn cùng tên thiếu gia giàu , tự mở con đường c.h.ế.t cho chính . quý mạng sống của . Tôi nhất định ôm chặt cái đùi vàng đầy tiềm năng , dù đuổi thế nào cũng .

 

Triệu Thiết Sinh . Xương mày cao, hốc mắt sâu, lúc trông dữ. lúc chẳng màng gì nữa, lao tới ôm chặt lấy eo .

 

“Em chê.”

 

“Anh tặng gì em cũng thích.”

 

Cơ bắp Triệu Thiết Sinh căng cứng. Anh chạm nhưng dám, cuối cùng chỉ hờ hững đặt tay eo như đang giữ cách.

 

“Trần Quái Sanh, em gì đây? Muốn máy nhạc ăn đồ Tây thành phố?”

 

Trang Thảo

Trong mắt , mỗi tỏ thiết đều cái giá nhất định. Tôi vùi mặt n.g.ự.c , lắc đầu: “Em cần gì cả. Em chỉ ôm thôi. Triệu Thiết Sinh, lâu lắm em ôm .”

 

Triệu Thiết Sinh bất động. Hồi lâu , lạnh: “Lại cần bao nhiêu tiền? Cứ thẳng là .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/vai-ac-xinh-dep-hom-nay-da-ngoan-chua/chuong-1-vong-om-khong-bang-gia.html.]

Lòng chát đắng. Cũng thôi, dù tiền án của cũng đầy rẫy. Tôi buông tay , nhét xấp tiền bàn túi áo .

 

“Em cần tiền. Đôi giày , em thích.”

 

Để chứng minh dối, xỏ chân đôi giày mới. Quả thật đau, nhưng vẫn ngẩng đầu , nở nụ : “Đẹp ?”

 

Triệu Thiết Sinh chằm chằm chân , lên mặt . Biểu cảm của lạ, hề vui, khóe miệng còn khẽ giật. Anh đột ngột mặt : “Tùy em.”

 

Cánh cửa đóng sầm nặng nề.

 

Triệu Thiết Sinh để ý đến cũng , sẽ chứng minh cho thấy hối cải.

 

Vừa đến cửa nhà ăn, thấy một đám đông đang vây quanh. Đứng ở giữa là Hứa Chi Minh, vai chính thụ trong nguyên tác. Cậu mặc chiếc sơ mi sạch sẽ, đang giúp dì nhà ăn bê gạo. Mồ hôi chảy dài gò má ửng đỏ, khiến mấy nam sinh xung quanh đến ngẩn ngơ, tranh chạy tới giúp đỡ. Cậu trái ngược với kiểu chỉ đòi hỏi như .

 

Tôi định tránh thì Hứa Chi Minh thấy .

 

“Trần Quái Sanh?” Cậu lau mồ hôi, tới: “Cậu cũng tới đây làm thêm ?”

 

Cậu lên tiếng, ánh mắt của xung quanh đều đổ dồn về phía . Nếu là , chắc chắn sẽ cảm thấy x.úc p.hạ.m mà sang mắng c.h.ử.i ngay. lúc , chỉ gật đầu: “Ừ, đang thiếu tiền.”

 

Khóe môi Hứa Chi Minh khẽ trễ xuống, nhưng nhanh nở nụ , vẫn là dáng vẻ bụng : “Thế thì khéo, bếp đang thiếu rửa bát, chỉ là mệt một chút. Đôi tay của ... sợ là chịu nổi .”

 

Tôi lờ lời mỉa mai ngầm đó, trực tiếp tìm quản lý. Thấy xinh xắn, quản lý định sắp xếp cho quầy múc cơm, nhưng kiên quyết xin bếp. Phía qua kẻ , nếu gặp tên thiếu gia , sợ tính hư vinh của trỗi dậy.

 

Sau bếp khói dầu mịt mù, nước lạnh ngắt. Chỉ mới rửa đầy một tiếng, lưng đau đến mức thẳng nổi, ngón tay cũng ngâm nước đến trắng bệch, nhăn nheo. dám dừng .

 

Chỉ cần dừng tay, nhớ đến dáng vẻ Triệu Thiết Sinh quỳ đất xỏ giày cho . Đó là chút tôn nghiêm cuối cùng của nhẫn tâm giẫm đạp. Tôi bù đắp cho nhiều hơn, thật nhiều hơn nữa. Như , mới hận , ít nhất là sai đ.á.n.h gãy chân .

 

Mười giờ tối, nhà ăn đóng cửa. Tôi cầm hai mươi đồng tiền mới kết toán, kéo đôi chân mệt mỏi về. Vừa khỏi cửa nhà ăn, chặn . Đó là Lý Trang, tên thiếu gia nhà giàu lúc nào cũng nung nấu ý định b.a.o n.u.ô.i .

 

Lý Trang tựa bên chiếc xe thể thao, tay kẹp điếu thuốc, đưa mắt đ.á.n.h giá từ đầu đến chân.

 

“Ái chà, đây chẳng đại mỹ nhân Trần Quái Sanh của ?” Hắn tiến tới định sờ mặt : “Sao thế? Tên nghèo kiết xác Triệu Thiết Sinh rốt cuộc cũng nuôi nổi em ? Để em ngoài làm việc muộn thế ?”

Loading...