Tuyết Lành Báo Hiệu Năm Được Mùa - Chương 5: Sinh Nhật Mười Tám Tuổi
Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:20:51
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn tết là chuyện lớn, sinh nhật Nghiêm Giai Niên rơi tháng Giêng, qua năm mới là tròn mười tám tuổi thật sự.
Sinh nhật luôn chia làm hai tổ chức: dương lịch chơi với bạn, âm lịch ăn cùng Nghiêm Đông. Bao năm nay vẫn thế. Mùng 7 tết là sinh nhật dương, chơi cả ngày với bạn, tối xách một đống quà về, hào hứng sofa bóc. Trẻ con bây giờ rủng rỉnh tiền tiêu, quà tặng vài trăm tệ trở lên.
Nghiêm Giai Niên bóc một đôi giày bóng rổ bản giới hạn, ngạc nhiên mừng rỡ, ôm giày nhảy cẫng lên sofa khoe với trai, bảo đôi hơn một ngàn tệ, giờ tiền cũng khó mà mua . Nghiêm Đông liếc mắt, chỉ ban cho một chữ: “Ừ.”
Cậu đang sướng, bóc xong bèn nhắn tin cho bạn ngay mặt : “Người em, thật đùa đấy, bóc quà mà hình luôn.”
Bên trả lời: “Vãi, cái gì đấy, tất nhiên là thật. Tao lạy lục van xin khắp nơi mới mua cho mày đấy.”
Nghiêm Giai Niên : “Được, nhớ , cảm ơn nhé.”
Cậu thích đôi giày lắm, nhắc nhắc mãi. Nghiêm Đông từng bảo để mua cho, đừng lải nhải nữa, nhưng vội vàng từ chối. Thích thì thích thật, nhưng tốn tiền. Dù bây giờ Nghiêm Đông kiếm khá, nhưng kiếm tiền dễ? Anh trai đ.á.n.h giải, dạy, từng đồng từng hào tích cóp đều đắp lên , xót. Một đôi giày thôi mà, tội gì tốn hơn ngàn tệ mua về?
Giờ nhận quà tất nhiên là vui, vui vì thích, và vui vì tốn tiền nhà .
Bốn ngày là sinh nhật âm lịch. Nghiêm Giai Niên hớn hở đợi quà của trai. Nghiêm Đông cắt bánh kem, bảo chuẩn quà. Cậu kịp phản ứng, tưởng đùa, cuối cùng mới vỡ lẽ là ... chuẩn thật.
Nghiêm Giai Niên nào bao giờ trai ghẻ lạnh thế ?
Trong lòng tủi vô cùng, cái bánh kem cũng thấy ngứa mắt. Bánh do Nghiêm Đông lấy về, chẳng đặt tiệm nào làm mà đau đớn. Mấy hôm nay đang yên đang lành cơ mà? Sao giở chứng, dạo tính tình Nghiêm Đông cứ sáng nắng chiều mưa, chẳng đường nào mà .
Tính khí Nghiêm Giai Niên vốn chẳng gì, chiều hư mà. Lúc ngoan thì ngọt xớt, lúc hư thì chọc tức c.h.ế.t. Nghiêm Đông đưa bánh tận tay, còn chê ỏng chê eo: “Tiệm bánh kiểu gì thế, làm ma chê quỷ hờn.”
Nghiêm Đông bảo đặt tiệm nữa.
Nghiêm Giai Niên ấm ức dồn nén, : “Anh làm đấy, giận cá c.h.é.m thớt lên đầu em ? Anh chuẩn quà thật á?”
Nghiêm Đông .
Vốn đang mong chờ, giờ thành thất vọng tràn trề, cũng chẳng buồn ăn, hậm hực bỏ về phòng. Thật vốn chẳng thích sinh nhật mười tám tuổi. Người bảo mười tám là lớn, chơi với bạn thì thể quên mấy chuyện rối rắm, nhưng đón sinh nhật với Nghiêm Đông thì suy diễn. Sinh nhật mười tám tuổi nghĩa là gì, trưởng thành nghĩa là ?
Kết quả Nghiêm Đông tặng quà. Với Nghiêm Giai Niên, hành động như ám chỉ mười tám tuổi là cái mốc để Nghiêm Đông phủi sạch quan hệ với . Cậu tức c.h.ế.t.
Cậu đợi xin , đợi giải thích rõ ràng tại năm nay quà, cho ngô khoai rằng hề rũ bỏ . Đợi cả buổi tối chẳng thấy tăm , đợi đến mức ngủ gật, đồng hồ qua mười hai giờ, hết ngày sinh nhật .
Nghiêm Giai Niên bật dậy khỏi giường, hùng hổ mở cửa phòng. Vừa mở cửa thấy bàn phòng khách đặt một hộp giày hình vuông. Cái hộp quen lắm, là hộp đôi giày bản giới hạn . Cậu mở , quả nhiên là đôi giày đó. đôi hôm nọ bóc , hộp cất cơ mà, Nghiêm Đông lôi làm gì?
Cậu xách đôi giày định để lên kệ, phát hiện đôi giày hôm nọ đang chễm chệ đó. Đôi tay là... một đôi khác. Nghiêm Giai Niên ngẩn , là Nghiêm Đông mua ?
Trong nhà tĩnh mịch, một tiếng động.
Đêm mùa đông bao giờ cũng yên ắng hơn đêm mùa hạ. Nghiêm Giai Niên xổm kệ giày, xếp hai đôi giày ngay ngắn cạnh . Hai đôi giày giống hệt , mãi, cảm giác như đó là và trai. Cậu đưa tay đẩy hai đôi giày sát thêm chút nữa, dính chặt lấy . Ghét cái tính khí kỳ quặc của Nghiêm Đông ghê.
Vốn dĩ định ngoài làm ầm lên, giờ cơn giận xẹp lép. Cậu gõ nhẹ cửa phòng , chẳng đợi trả lời tự mở cửa .
Nghiêm Đông đang , ngủ .
Nghiêm Giai Niên chen lên giường, rúc lòng : “Anh, ngủ ?”
“Ngủ .”
Cậu cứ húc đầu n.g.ự.c : “Sao mua mà tặng em?”
Nghiêm Đông gạt đầu : “Không ngờ bạn mày tặng . Trả hàng .”
Cậu vội la lên: “Không trả! Em lấy cả hai, để đổi.”
Tiếng thở của Nghiêm Đông vẻ mất kiên nhẫn.
Nghiêm Giai Niên : “Em ăn bánh kem, dậy ăn bánh với em .”
“Vứt .”
“Hả?” Cậu kêu lên. “Phí thế, vứt thật á?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-5-sinh-nhat-muoi-tam-tuoi.html.]
Nghiêm Đông cuối cùng cũng mở mắt: “Chẳng chê ?”
Cậu bĩu môi: “Thì thật mà, làm thế còn bày đặt mở tiệm, tiền dễ kiếm thế ?”
Nghiêm Đông : “Anh làm đấy.”
Nghiêm Giai Niên im bặt, bật dậy lao phòng khách lục thùng rác, thấy cái bánh chỏng chơ trong đó thật. Cậu suýt , gào vọng phòng : “Nghiêm Đông! Anh vứt thật đấy ? Anh tính khí kiểu gì thế, bảo làm ! Đền cho em !”
Sinh nhật mười tám tuổi của Nghiêm Giai Niên gà bay ch.ó sủa, hôm ép Nghiêm Đông làm cho cái khác.
Lần tận mắt chứng kiến tại cái bánh thế. Tay Nghiêm Đông khỏe, nhưng bắt bông kem là việc tỉ mỉ, kiểm soát lực. Anh lỡ tay một cái là phọt cả đống, mới lạ. Cô chủ tiệm bên cạnh hướng dẫn, đây là thứ hai đến, cô tỏng trình độ của nhưng vẫn nhịn nhắc: “Anh trai ơi, nhẹ tay thôi.”
Nghiêm Giai Niên chống cằm ngặt nghẽo: “Tay trâu bò lắm, chịu thôi chị ạ.”
Nghiêm Đông kem dính đầy tay phát bực: “Lúc đ.á.n.h mày tay tao khỏe nhất đấy.”
Cô chủ tiệm vô tình thấy, liếc Nghiêm Giai Niên một cái. Cậu bắt gặp ánh mắt cô, cô vội . Tai Nghiêm Giai Niên đỏ lựng, chọc eo : “Anh năng kiểu gì đấy.”
Bị chọc lén, tay Nghiêm Đông run lên, phọt một đống kem to tướng.
---
Chiều xách bánh về nhà, tâm trạng Nghiêm Giai Niên , đòi ăn tiệc lớn.
Cậu đòi gì Nghiêm Đông cũng chiều, thiếu gia gọi vài món, chui bếp hì hục hai tiếng đồng hồ. Lúc bưng đồ ăn , Nghiêm Giai Niên cắt bánh, đặt một miếng di ảnh bố , lải nhải khoe đây là bánh trai tự tay làm cho con. Bố trong ảnh hiền hậu, Nghiêm Đông mà lòng mềm nhũn.
Nghiêm Giai Niên lôi bia trong tủ lạnh . Hồi thành niên cấm tiệt, thật lén uống , nhưng giờ mới uống quang minh chính đại mặt . Cậu chẳng thấy bia ngon, nhưng thích cảm giác , Nghiêm Đông uống, chuyện đây cấm giờ phép làm.
Cậu tự biên tự diễn trong đầu, vì mười tám tuổi, mà vì Nghiêm Đông dung túng hơn. Thế là uống nhiệt tình, dở cũng thành ngon, uống đến choáng váng đầu óc. Thấy Nghiêm Đông châm t.h.u.ố.c lá , dường như đang nén giận để chiều chuộng, càng vui hơn.
Hút nửa điếu thuốc, Nghiêm Đông mới dịu giọng nhắc: “Uống thôi, chừng mực chút.”
Cậu thủng, chẳng làm gì ngoài gật đầu: “Em mà, em cái gì cũng .”
Nghiêm Đông con sâu rượu: “Mày cái gì?”
Cậu chằm chằm hồi lâu: “Em .”
Nghiêm Đông tránh ánh mắt , rít một thuốc.
Say bí tỉ thế , vốn định để tự ngủ, nhưng còn chẳng vững, cuối cùng vẫn là Nghiêm Đông bế về phòng, kịp tắm rửa gì. Đặt xuống giường mới phát hiện thẳng dậy , tay vòng chặt cứng quanh cổ . Nghiêm Đông đành dỗ: “Tiểu Niên, buông tay.”
Nghiêm Giai Niên thấy từ khóa bèn giãy nảy: “Không buông! Sao cứ bắt em buông tay? Anh làm thế Nghiêm Đông, đồ khốn kiếp già nua .”
Nghiêm Đông l.i.ế.m môi, suýt bật : “Nghiêm Giai Niên.”
Cậu tủi : “Cái gì mà Nghiêm Giai Niên, đừng gọi cả họ tên em nữa ? Lần nào gọi thế m.ô.n.g em cũng đau.”
Không chấp say, kiên nhẫn dỗ: “Mày say , đừng hành nữa, tối nay tự ngủ .”
Cậu ôm chặt cứng, bộ dạng ấm ức vì ngủ một đến tội nghiệp. Ấm ức đến nỗi Nghiêm Đông mềm lòng. Anh giữ cái tư thế vặn vẹo hồi lâu, cuối cùng cũng hết cách. Anh cũng chẳng buồn tắm rửa, cứ thế leo lên giường Nghiêm Giai Niên, vớt trong lòng một lúc lâu mới tìm tư thế thoải mái: “Được , ngủ .”
Nghiêm Giai Niên ôm sướng rơn, mặt đỏ bừng, thở mùi rượu, trong đầu dây thần kinh nào chập mạch, cứ cọ cọ cằm Nghiêm Đông hôn lấy hôn để, miệng lầm bầm: “Nghiêm Đông, tìm đối tượng, mà tìm đối tượng là cần em nữa. Có vẫn luôn tính toán xem lúc nào vứt bỏ em là hợp lý ? Em lớn mà, em thể sống thiếu .”
Nghiêm Đông say, mặc kệ làm loạn, đưa tay vuốt tóc : “Không sớm thì muộn cũng lớn chứ?”
Cậu hiểu , hôn hít lung tung, từ cằm hôn lên mặt, cái hôn trúng ngay môi . Cậu phân biệt nữa, say thật , nhưng Nghiêm Đông thì . Hơi thở của Nghiêm Đông rối loạn, tránh mà tránh . Anh càng tránh, Nghiêm Giai Niên càng hăng, giận dỗi vì dám trốn.
Nghiêm Đông khàn giọng mắng: “Nghiêm Giai Niên, thôi nhé.”
Thực đang tìm môi , cú chạm kịp cảm nhận, giờ tìm thấy thì nhất quyết buông, bao nhiêu rượu truyền hết sang miệng . Trong đầu Nghiêm Đông hiện lên hình ảnh lúc nãy mang bánh mời bố , nụ của hai trong di ảnh. Thằng nhóc con phân biệt , cũng chẳng đang làm gì, trêu chọc điểm dừng, nhưng Nghiêm Đông thì thể.
Anh là . Bố giao cho là để làm trai.
Hơi thở Nghiêm Đông run rẩy, cứng rắn tách mặt em trai , yết hầu trượt lên xuống vài mới kìm nén : “Đủ , im ngủ cho , là thật đấy.”
---