Tuyết Lành Báo Hiệu Năm Được Mùa - Chương 19: Hiến Tế Và Ý Nghĩa Của Cái Tên
Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:21:06
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tối đến, mấy đứa cuối cùng cũng chịu lết xác khỏi khách sạn.
Cả lũ đều mười tám tuổi cả , cấp ba cơ hội chơi bời, đều ngoan ngoãn lắm, giờ bung lụa là cái chắc. Ăn lẩu xong gần mười hai giờ đêm, chẳng đứa nào về ngủ, vỗ đùi cái đét rủ bar.
Duy chỉ Nghiêm Giai Niên chột .
Hôm nay tiết nào Nghiêm Đông cũng check-in, dạy ba tiết, thời gian còn đều tập luyện. Hơn bảy giờ tối Nghiêm Đông về nhà, hơn tám giờ bọn Nghiêm Giai Niên mới khỏi khách sạn, hai gần như chẳng với câu nào. Nghiêm Đông đợi đến mười hai giờ, nhắn tin hỏi: “Về khách sạn ?”
Nghiêm Giai Niên đến quán bar.
Cậu nghĩ nghĩ , nên dối thật, đúng lúc đứa bạn thấy điện thoại : “Anh mày kiểm tra ?”
Nghiêm Giai Niên gật đầu nghiêm túc: “Làm bây giờ.”
Bạn khó hiểu: “Sao là , mày mười chín , ổng cho mày bar ?”
Nghiêm Giai Niên đau răng, nghĩ thầm mày thì hiểu cái quái gì.
Phương Cảnh thấy động tĩnh, Nghiêm Giai Niên một cái, Nghiêm Giai Niên bĩu môi.
Cậu rón rén thăm dò: “Đâu , Trường Sa nóng quá, chiều chẳng ngoài, tối chơi thêm tí. ”
Không Nghiêm Đông nghĩ gì, mà cũng hỏi nhiều: “Được, về thì bảo .”
Nghiêm Giai Niên vội : “Hôm nay tập cả ngày , mệt ? Không cần đợi em , ngủ .”
Nghiêm Đông vẫn chỉ mấy chữ : “Về thì bảo .”
Nghiêm Giai Niên xệ mặt: “Vâng.”
Nghiêm Giai Niên mới chỉ uống bia, thấy bia chẳng ngon lành gì.
Lần đầu bar, trong lòng cũng thấy mới mẻ tò mò. Bia cũng , nhưng thử , lật thực đơn rượu gọi một ly cocktail đặc biệt. Nghiêm Giai Niên cảm thấy tửu lượng vẻ kém, hôm sinh nhật mười tám tuổi uống chẳng bao nhiêu cuồng, nên rụt rè chọn loại nồng độ cồn cực thấp, thực đơn ghi chú độ cồn cả .
Không ngờ uống ngon phết, tuy mùi rượu vẫn nặng nhưng ngọt, như nước ngọt ga pha rượu. Nghiêm Giai Niên uống liền ba ly, ban đầu thấy chẳng cảm giác gì, uống đến cuối mới bắt đầu bốc lên đầu, mặt đỏ bừng, đầu óc cuồng, quên sạch thời gian. Những cảm xúc suy nghĩ lung tung hồi chiều ở khách sạn cồn phóng đại lên, trong lòng tràn ngập hình bóng Nghiêm Đông, tự tiện Nghiêm Đông tủi ấm ức mãi thôi.
Điện thoại rung hai đều phát hiện.
Cuối cùng cuộc gọi đến, vẫn là thằng bạn bên cạnh phát hiện , huých vai : “Điện thoại kìa.”
Nghiêm Giai Niên xem ai gọi, thấy hai chữ Nghiêm Đông, cũng quên béng việc hai giờ sáng còn ở quán bar, quên cả việc Nghiêm Đông bảo đợi về khách sạn, quên sạch sành sanh, vội vàng bắt máy. Vừa bắt máy ngớ , bên Nghiêm Đông im phăng phắc, còn bên phía thì đèn xanh đèn đỏ nhập nhằng, tiếng nhạc xập xình trụy lạc.
Nghiêm Đông tức quá hóa : “Nghiêm Giai Niên, gan mày to thật đấy.”
Nghiêm Giai Niên nhất thời gì.
Giọng Nghiêm Đông lạnh tanh, tuy thấy rõ mồn một nhưng vẫn hỏi: “Đang ở .”
Nghiêm Giai Niên ngoan ngoãn: “Quán bar.”
Nghiêm Đông hỏi: “Mấy giờ về.”
Nghiêm Giai Niên vội đáp: “Bây giờ.”
Nghiêm Giai Niên mừng thầm vì quán bar ánh sáng mờ ảo, camera trong điều kiện rõ nét lắm, ống kính, cảm thấy mặt đỏ thế nào. Nào ngờ ánh sáng mờ ảo càng khiến liên tưởng nhiều thứ, Nghiêm Đông mà lửa giận bốc ngùn ngụt trong lòng.
Nghiêm Đông gì, Nghiêm Giai Niên tự giác bổ sung: “Anh, em cùng bạn, đều bọn nó cả mà, đây là quán bar lành mạnh, thật đấy.”
Nghiêm Đông nhịn nửa ngày, bảo: “Chơi , về cùng bạn, đừng làm mất hứng. Về đến nơi thì bảo .”
Nghiêm Giai Niên : “Anh giận ?”
Nghiêm Đông ném ba chữ cúp máy: “Không giận.”
Nghiêm Giai Niên cái điện thoại cúp máy đờ một lúc, nghĩ thầm thế là giận giận?
Cũng chơi quá muộn, mấy đứa cơ bản vẫn giữ giờ giấc sinh học hồi ôn thi, uống tí rượu càng buồn ngủ, hơn hai giờ rưỡi trụ nổi kéo về khách sạn. Nghiêm Giai Niên ngay lập tức báo cáo với trai: “Em về .” Còn chụp ảnh chứng minh đang ở khách sạn thật.
Bên cực kỳ lạnh lùng, trả đúng một chữ: “Ừ.”
Cái chữ “Ừ” làm lòng Nghiêm Giai Niên ngứa ngáy, như kiến bò mèo cào, gọi điện cho . Nghiêm Giai Niên giờ hối hận c.h.ế.t, thiếu tiền, du lịch Nghiêm Đông chuyển cho một vạn (35 triệu VNĐ), đặt phòng đơn chứ? Ôm điện thoại hậm hực mấy phút, Nghiêm Đông thật sự ngoài chữ đó chẳng thèm nhắn thêm gì nữa.
Nghiêm Giai Niên lập tức xách vali lên: “Phương ơi, tao thuê phòng khác đây, mày làm lỡ dở tao dỗ tao quá, phòng tao vẫn share tiền với mày, yên tâm nhé, đây.” Không đợi Phương Cảnh gì, Nghiêm Giai Niên lao ngoài như lửa đốt đít.
Thang máy lên xuống, cầm thẻ phòng mới Nghiêm Giai Niên sốt ruột chịu , sắp ba giờ sáng , sợ trai giận dỗi ngủ mất. Chưa kịp cửa, khỏi thang máy gọi video call, tin là Nghiêm Đông ngủ, tin là Nghiêm Đông cúp video của .
Nghiêm Đông: “Làm gì.”
Nghiêm Giai Niên gọi bằng cuộc gọi thoại, Nghiêm Đông , Nghiêm Giai Niên đến cửa, quẹt thẻ “tít” một tiếng. Đầu dây bên hỏi: “Vừa nãy chẳng ở phòng ?”
Nghiêm Giai Niên vội : “Em tự thuê phòng khác, em chuyện với .”
Vào cửa cất hành lý xong, Nghiêm Giai Niên điện thoại, cuộc gọi thoại chẳng thấy gì, dỗ: “Nghe video mà , em nhớ , cho em chút.”
Nghiêm Đông : “Nhớ mà nhớ đến tận quán bar cơ ?”
Nghiêm Giai Niên cái màn hình tối thui mà tủi : “Không , tóm cho em .”
Nghiêm Giai Niên như ý nguyện thấy trai, Nghiêm Đông dựa đầu giường, ở trần.
Nghiêm Giai Niên mà thèm: “Anh nhớ em ?”
Nghiêm Đông vớ cái áo phông mặc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.vudong123.id.vn/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/chuong-19-hien-te-va-y-nghia-cua-cai-ten.html.]
Nghiêm Giai Niên cuống lên: “Ơ kìa, ý gì đấy.”
Nghiêm Đông gì.
Nghiêm Giai Niên nhất thời cũng im lặng, trai ngay ngắn ở đầu bên điện thoại, xa quá. Giống như tối hôm nào năm ngoái gọi video, năm ngoái ở Trường Sa, ở nhà. Đèn khách sạn sáng hơn đèn quán bar nhiều, cái mặt đỏ bừng vì rượu của Nghiêm Giai Niên giấu nữa, Nghiêm Đông hồi lâu, hỏi: “Uống bao nhiêu .”
Nghiêm Giai Niên thành khẩn: “Ba ly cocktail.”
Nghiêm Đông gằn: “Được, giỏi lắm.”
Nghiêm Giai Niên chằm chằm màn hình, giọng nhỏ: “Anh đừng mắng em nữa.”
Nghiêm Đông vốn định thêm vài câu, nhưng thấy cảm xúc của Nghiêm Giai Niên lắm. Nghiêm Giai Niên bảo thích hung dữ bừa, nhưng thiếu gia bao giờ mắng đến phát . Hơn nữa Nghiêm Đông thấy mắng gì , màn hình hốc mắt thiếu gia đỏ hoe, là đang cố nhịn .
Nghiêm Đông mềm lòng, hỏi: “Sao thế, khó chịu ?”
Vốn dĩ Nghiêm Giai Niên còn nhịn , giọng Nghiêm Đông mềm xuống bèn hít mạnh một cái, dựa lưng tường, cứ thế trượt xuống bệt đất, Nghiêm Đông điện thoại nhòe , chớp mắt một cái nước mắt rơi xuống.
Nghiêm Đông cũng sững sờ, nghĩ bụng nãy hung dữ lắm , thật . Tức khắc bao nhiêu giận dỗi bay biến sạch: “Tiểu Niên, đau đầu ? Gửi phòng cho , đặt t.h.u.ố.c giải rượu cho.”
Nghiêm Giai Niên lắc đầu nguầy nguậy, mà là dừng , cũng do tác dụng của cồn, đến mức Nghiêm Đông cũng trầm mặc. Trong sự im lặng , Nghiêm Giai Niên đột nhiên gọi: “Nghiêm Đông.”
Nghiêm Đông đáp: “Ừ, đây.”
Nghiêm Giai Niên hỏi: “Nghiêm Đông, năm ngoái một ở Trường Sa, trong lòng cũng thấy tủi ?”
Nghiêm Đông ngờ Nghiêm Giai Niên nghĩ đến chuyện . Anh định mở miệng, Nghiêm Giai Niên tự ngắt lời: “Anh bao giờ , bao giờ thấy tủi ? Nghiêm Đông, đây bao giờ dù chỉ một khoảnh khắc nghĩ rằng, giá mà Nghiêm Giai Niên thì mấy, nếu Nghiêm Giai Niên, làm gì thì làm, thì , tiền kiếm đều tự tiêu xài.”
Nghiêm Đông tủi ?
Nghiêm Đông buộc thừa nhận, Nghiêm Giai Niên dùng từ chuẩn, trong suốt một thời gian dài trưởng thành của Nghiêm Giai Niên, Nghiêm Đông dùng tâm thế “hiến tế” để đối đãi với em trai.
Canh bạc cuối cùng của Nghiêm Đông với phận thành công mỹ mãn. Cô chú là những cha , họ sự kháng cự và ám ảnh của Nghiêm Đông với hai tiếng “bố ”. Mặc dù thủ tục nhận nuôi chính quy đầy đủ, pháp lý họ là bố của Nghiêm Đông, nhưng Nghiêm Đông chịu gọi, họ cũng từng ép buộc, vẫn coi như con đẻ.
Dù họ đều , Nghiêm Đông vẫn tin tưởng họ, dường như cảm thấy gọi bố thì nếu vứt bỏ nữa cũng sẽ đau lòng.
Năm Nghiêm Đông chín tuổi, cô mang thai. Cả nhà đều vui mừng, ngay cả Nghiêm Đông cũng vui. Lúc đó vui vì sắp em trai, mà vui vì cô chú mong con lâu, mãi mới đứa con của chính , nên mừng cho họ.
Khi đó cô gọi Nghiêm Đông , phụ nữ nắm lấy tay Nghiêm Đông đặt lên bụng , với : “Tiểu Đông, cô đặt tên cho em , Nghiêm Giai Niên, thấy thế nào? Con trai con gái đều dùng .”
Nghiêm Đông rụt rè, tay gần như dám động đậy, chỉ gật đầu: “Hay lắm ạ.”
Người phụ nữ : “Con vì đặt tên ?”
Nghiêm Đông lắc đầu.
Bà vẫn : “Thụy tuyết triệu phong niên (Tuyết lành báo hiệu năm mùa). Con tên là Nghiêm Đông (Mùa đông khắc nghiệt), em tên là Giai Niên (Năm tháng ). Con là một đứa trẻ ngoan, em nhất định cũng sẽ là một đứa trẻ ngoan, đúng nào?”
Nghiêm Đông đến tận bây giờ vẫn tuyệt đối thể quên cảm giác của lúc đó. Tay run rẩy, cổ họng nghẹn , như chậm mất một nhịp, ngơ ngác nụ của phụ nữ.
Anh vẫn luôn cho rằng cái tên Nghiêm Đông là một cái tên vô thưởng vô phạt. Chú họ Nghiêm, nhặt về mùa đông, nên gọi là Nghiêm Đông, một cái tên tùy tiện bao. Nếu nhặt về mùa hè, thì tên là Nghiêm Hạ . Vì thế Nghiêm Đông bao giờ cảm thấy cái tên ý nghĩa gì, hai chữ Nghiêm Đông thể tùy ý thế bằng bất cứ từ ngữ nào.
Giống như Đảng Tiểu Lục, lứa trẻ trại mồ côi cùng đợt với đều họ Đảng, cứ theo tuổi mà chia một hai ba bốn, là Đảng Tiểu Lục.
khoảnh khắc , ý nghĩa của Nghiêm Đông biến thành Thụy tuyết triệu phong niên, phía Nghiêm Đông nhất định một Nghiêm Giai Niên.
Đó là sự tiếp nhận và công nhận gắn kết, chặt chẽ, thể thế, trọn vẹn và chút tiếc nuối.
Khi Nghiêm Đông dám tin, thụ sủng nhược kinh, mờ mịt luống cuống. Anh mà lắc đầu theo bản năng, từ chối, , thể đặt con của cô tên cháu, . phụ nữ nhẹ nhàng nắm lấy tay Nghiêm Đông, an ủi: “Tiểu Đông, cô tin tưởng con. Lần đầu tiên con mở miệng chuyện với cô, con con sẽ làm một trai , cô luôn tin con.”
Toàn bộ ý nghĩa của Nghiêm Đông là Nghiêm Giai Niên, bộ ý nghĩa của Nghiêm Đông là làm một trai , trong suốt một thời gian dài đều là như thế. Nếu Nghiêm Giai Niên định nghĩa đó là “hiến tế”, thì dường như cũng chẳng sai.
Anh tận hưởng sự hiến tế , Nghiêm Giai Niên lớn lên từng chút một sự che chở của , đó là việc duy nhất Nghiêm Đông làm khi còn sống, cũng là tiền đề cho việc khác, là cái gốc để Nghiêm Đông lập , lập tâm. Chính vì thế, Nghiêm Đông mới bảo với Nghiêm Giai Niên, là của em, chuyện cả đời chúng đều gỡ bỏ .
Nên Nghiêm Đông bao giờ thấy tủi , nên tủi vì cái gì.
Hai bọn họ luôn như . Nghiêm Đông luôn xót Nghiêm Giai Niên, cảm thấy đối với em đủ . Anh luôn nặng lòng suy nghĩ, cho rằng duyên phận đời hạn, bố Nghiêm Giai Niên vì sự cố nhận nuôi , dùng hết duyên con cái, nên mới sinh ly t.ử biệt với Nghiêm Giai Niên. Còn Nghiêm Giai Niên thì luôn tủi cho trai, cảm thấy đối với quá . Nghiêm Giai Niên nghĩ rằng thực Nghiêm Đông chẳng nghĩa vụ nuôi khôn lớn, cho dù vứt bỏ từ sớm thì ? Chỉ sống hơn bây giờ mà thôi.
Nghiêm Giai Niên đỏ cả mắt ở bên điện thoại, thở .
Nghiêm Đông thở dài: “Tiểu Niên.”
Nghiêm Giai Niên thấy .
Nghiêm Đông gọi: “Bé cưng.”
Nghiêm Giai Niên hít mũi: “Dạ.”
Nghiêm Đông : “Anh từng nghĩ thế, những điều em đều từng nghĩ tới. Việc duy nhất làm là em vui vẻ lớn lên.”
Nghiêm Giai Niên gật đầu: “Anh, em lớn , em cũng thể làm những việc thích. Muốn học thì học, đ.á.n.h quyền thì đ.á.n.h quyền, làm gì em cũng ủng hộ , cùng , ạ.”
Nghiêm Đông : “Đi học thì thôi.”
Nghiêm Giai Niên vẫn đỏ hoe mắt: “Thế đ.á.n.h quyền ?”
Nghiêm Đông bảo: “Cũng mang cái cúp vô địch về chứ nhỉ? Không thì mất mặt thiếu gia nhà lắm.”
Nghiêm Giai Niên : “Thế em cùng , thi đấu ở em cũng cùng.”
Nghiêm Đông : “Được.”
---