Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 297: Phiên Ngoại: Tựa Như Ngày Hôm Qua
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:44:01
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quy tắc của cuộc thi ICPC vẫn giống hệt như đây.
Cuộc thi chia làm ba ngày, tổng cộng ba vòng. Bởi vì mỗi quốc gia tối đa chỉ cử ba đại diện, nghĩa là hơn 200 quốc gia thế giới sẽ hơn sáu trăm thí sinh tham dự. may mắn , quá nhiều đội tuyển quốc gia dành sự quan tâm thái quá cho cuộc thi ICPC . Rất nhiều đất nước ngay cả vấn đề cơm no áo ấm còn giải quyết xong, nên đối với những thứ thiết thực thế , họ vốn chẳng hề coi trọng.
Vì , lượng đến tham gia thi đấu tổng cộng chỉ 142 . Thế nhưng, cho dù con 140 tính là nhiều, mỗi lên sân khấu vài phút cộng cũng mất đến mười mấy tiếng đồng hồ.
Do đó, vòng thi đầu tiên áp dụng chế độ loại trực tiếp dựa điểm . Những ai điểm trung bình 90 đều loại, những còn sẽ bước vòng thi thứ hai diễn ngày hôm .
Thế nên, lượng loại và giữ cố định.
Vòng đầu tiên là đ.á.n.h liên tục ba bản nhạc, yêu cầu như :
Yêu cầu của bản nhạc thứ nhất là: "Chọn một trong các tác phẩm đây và đ.á.n.h theo yêu cầu."
Sau đó, phía màn hình sẽ chạy hai cột yêu cầu. Cột bên trái là các bản nhạc luyện tập, còn cột bên tương ứng là yêu cầu khi đ.á.n.h bản nhạc đó.
Có bài yêu cầu dùng giọng Sol trưởng, bài yêu cầu giọng La giáng, bài yêu cầu giọng Đô trưởng. Nói chung, phía mỗi bản nhạc luyện tập đều kèm một yêu cầu đ.á.n.h đàn cụ thể.
Tổng cộng 40 bản nhạc, tất cả đều là những danh khúc nổi tiếng thế giới. Thí sinh thể chọn bản nhạc giỏi nhất, hoặc chọn bản độ khó cao nhất. Tất cả đều do thí sinh tự do quyết định.
Đương nhiên, bản nhạc nào là đơn giản, thậm chí đều khó. Thêm đó là những yêu cầu tương ứng kèm phía , càng khó càng thêm khó.
Yêu cầu của bản nhạc thứ hai là: "Chọn một trong các tác phẩm đây để đánh."
Phía màn hình chạy dòng chữ hiển thị 20 bản nhạc, bộ đều là những bản piano đỉnh cao của thế giới, cực kỳ khó chinh phục. Tuy nhiên, phía còn yêu cầu tương ứng nào nữa.
Yêu cầu của bản nhạc thứ ba là: "Chọn một bản nhạc thuộc về các tác giả đây."
Tiếp đó, màn hình hiển thị tên của các nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng thế giới, tổng cộng mười vị.
Còn về bản nhạc thì tự do quyết định, chỉ cần đó là bất kỳ tác phẩm nào thuộc về mười vị nghệ sĩ dương cầm đều chấp nhận.
Tách riêng từng hạng mục thì tính là khó, nhưng khi gộp chung , thứ liền trở nên vô cùng gian nan.
Hơn nữa, thí sinh bắt buộc trích một đoạn trong ba bản nhạc chọn để đánh, và ba đoạn kết nối một cách liền mạch với . Nếu , cho dù chọn bản nhạc khó nhất chăng nữa mà ba đoạn ăn khớp, thì coi như cũng nắm chắc phần thua.
Hạ Dư Huy vẫn quyết định sử dụng ba bản nhạc mà dùng trong dự thi . Tục ngữ câu , ngã ở thì lên ở đó.
Giải thưởng thể chạm tay tới, nhất định giành . Cậu đang thành những việc còn dang dở, thế nên thứ đây vẫn cứ giữ nguyên như cũ.
Vận may cũng chẳng , bốc trúng thứ tự trong top 50, tức là sẽ lên sân khấu ở nhóm thứ năm.
Hai còn trong đội, một trong top 100, trong top 200.
Nói cách khác, Hạ Dư Huy là đầu tiên của đội bước lên sân khấu.
Hai thực quý mến Hạ Dư Huy, họ ngừng trò chuyện với , phân tán sự chú ý để bớt căng thẳng.
Hạ Dư Huy mỉm hai ngừng luyên thuyên, cảm thấy bọn họ thực cũng đáng yêu.
Chẳng bao lâu , cuộc thi chính thức bắt đầu. Quy chế thi vẫn vô cùng khắt khe, bốn nhóm đầu tiên chỉ vỏn vẹn sáu thành công trụ . Thậm chí một nhóm còn loại sạch bộ, khiến xem khỏi kinh hồn bạt vía.
Nhóm thứ năm bắt đầu chuẩn . Hạ Dư Huy hề cảm thấy căng thẳng chút nào, nhưng hai vẫn ngừng cổ vũ, tiếp thêm tinh thần cho .
"Vương t.ử Hạ, là tuyệt nhất, tin chính nhé!"
" , Hạ, đừng căng thẳng, nhất định sẽ giữ mà."
"Chúng em và trai sẽ ở đài , cổ vũ cho , cố lên!"
Hạ Dư Huy bật thành tiếng, họ cũng làm động tác cố lên, : "Các cũng cố lên nhé, các cũng tuyệt. Tôi sẽ đợi các ở vòng thi ngày mai."
Ba vẫy tay chào tạm biệt .
Cũng do tuổi tác đổi , nhưng tóm Hạ Dư Huy cảm thấy tâm trạng của hiện tại bình yên hơn nhiều.
Đến lúc bước lên sân khấu, mặc dù cách biệt năm năm, nhưng Hạ Dư Huy vẫn liếc mắt một cái là thấy ngay Cao Chí Bác đang khán đài.
Chút tâm trạng căng thẳng nho nhỏ ngay lập tức xoa dịu.
Cậu mỉm đến cây đàn piano xuống, nhắm mắt hít sâu một . Ngón tay nhẹ nhàng hạ xuống, tiếng nhạc du dương vang lên.
Cùng với sự trưởng thành của tuổi tác, thứ đổi chỉ là tâm thái, mà còn là sức hút của cá nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-297-phien-ngoai-tua-nhu-ngay-hom-qua.html.]
Hạ Dư Huy đây khi sân khấu giống như một vị tiểu vương tử, mang vẻ mong manh cần nâng niu che chở, nỡ phá hủy. Còn hiện tại, là một trải qua bao sóng gió, thu bộ sự sắc sảo của bản , nhưng vẫn tỏa ánh hào quang như ẩn như hiện. Tôn quý mà dịu dàng, khiến bất giác tiến gần.
Năm năm thời gian chỉ khiến bản trưởng thành hơn nhiều, mà về mặt kỹ năng piano, tự nhiên cũng điêu luyện hơn ít.
Khi bản nhạc kết thúc, thành công ở vị trí thứ nhất hiện tại với điểm cao ngất ngưởng 96.8.
Sau khi xuống đài, Hạ Dư Huy vẫn kìm nén sự phấn khích trong lòng, nhào thẳng vòng tay của Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác ôm chặt lấy thương, rạng rỡ hung hăng hôn một cái, cất lời khen ngợi: "Bảo bối thật tuyệt vời!"
Trên khuôn mặt Hạ Dư Huy tràn ngập niềm vui sướng và một chút kiêu ngạo nho nhỏ.
Cao Chí Bác ánh mắt ngập tràn sự sủng nịnh, đưa tay xoa đầu Hạ Dư Huy, hỏi: "Em phần thưởng gì nào?"
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác ngẫm nghĩ một lát, đột nhiên bật : "Anh, em khu vui chơi điện tử."
Cao Chí Bác nhướng mày, trong nháy mắt liền nhớ năm năm , lúc bọn họ đến tham gia cuộc thi. Để giúp Hạ Dư Huy thư giãn, dẫn chạy đến khu vui chơi điện t.ử chơi một vòng, còn gặp ba tên nhóc vắt mũi sạch, đua xe một ván.
Nghĩ đến từng cảnh tượng đó, thứ rõ nét đến mức cứ ngỡ như chuyện mới xảy ngày hôm qua.
"Được thôi, chúng chơi cho thật ." Cao Chí Bác nắm lấy tay Hạ Dư Huy, hướng về phía khu vui chơi điện t.ử mà .
Khi xe chạy đến con phố khu vui chơi điện tử, Cao Chí Bác tìm một chỗ đỗ , dắt tay Hạ Dư Huy xuống xe.
Con đường , đây bọn họ từng qua.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cảnh vật và con đều chút ít đổi, nhưng ở bên cạnh, vẫn cứ là .
Phía vang lên tiếng nhạc, Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy mỉm , tiếp tục bước về phía .
Năm năm , nghệ sĩ đường phố vẫn đang kéo vĩ cầm. Bên cạnh ông vẫn một đang vẽ ký họa, cũng chính là của năm năm .
Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy mặt kéo vĩ cầm, ông kéo xong bốn bản nhạc, mới rút từ trong túi vài tờ tiền, đặt chiếc hộp nhỏ mặt ông.
Người đó với bọn họ một tiếng cảm ơn.
Cao Chí Bác mỉm kéo tay Hạ Dư Huy, về phía vẽ ký họa bên cạnh.
Người đó quả nhiên vẽ xong một bức ký họa, mỉm đưa cho bọn họ xem.
Cao Chí Bác hai mặt giấy, nụ môi tràn ngập sự dịu dàng.
Năm năm , ở đây, ôm Hạ Dư Huy mặt kéo vĩ cầm, còn bên cạnh vẽ họ. Năm năm , vẫn ở đây ôm Hạ Dư Huy mặt kéo vĩ cầm, còn vẫn đang vẽ họ.
Năm năm thời gian dài dài, ngắn cũng chẳng ngắn. mỗi phút mỗi giây đều tựa như ngày hôm qua. Ngay cả bức tranh cũng đổi bao nhiêu, điều duy nhất đổi chính là chiếc nhẫn họ đang đeo tay.
Người đó Cao Chí Bác : "Tình cảm của hai thật , năm năm thời gian mà bất kỳ đổi nào."
Phân công ty của Cao Chí Bác mở ở H quốc, năm năm thời gian tự nhiên đủ để thông thạo tiếng H. Nghe lời họa sĩ , khỏi bật hỏi: "Ông vẫn còn nhớ chúng ?"
Họa sĩ gật đầu : "Tôi vẽ tranh ở đây mười mấy năm , mỗi ngày đều gặp đủ hạng . Và những yêu như hai bạn cũng gặp ít. đôi tình nhân nào để ấn tượng sâu sắc cho như , dù qua năm năm cũng hề phai nhạt. Mà hôm nay thấy hai bạn. Tình cảm của hai bạn vẫn như , thật khiến ngưỡng mộ."
Cao Chí Bác mỉm một tiếng cảm ơn.
Họa sĩ : "Bức tranh coi như là món quà tặng hai bạn, chúc hai bạn bạc đầu giai lão, trọn đời yêu ."
Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy chân thành lời cảm ơn với họa sĩ mỉm rời .
Họa sĩ theo bóng lưng họ một lúc lâu mới cúi đầu tiếp tục vẽ tranh.
Tâm trạng hai tả xiết, họ đan c.h.ặ.t t.a.y về phía khu vui chơi điện tử.
Cao Chí Bác vẫn mua một trăm tệ tiền xu, dẫn Hạ Dư Huy chơi các trò chơi trong đó.
lâu , hai vẫn vị trí đua xe.
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác : "Anh, chúng thi một trận xem ?"
Cao Chí Bác nhướng mày: "Được thôi, tiền cược là gì?"
Khóe môi Hạ Dư Huy nhếch lên một nụ : "Người thua mặc bộ đồ đó, thấy ?"
Trong đầu Cao Chí Bác lập tức hiện lên hình ảnh Hạ Dư Huy