Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 208: Cần Đôi Tay Này
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:41:44
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảnh khắc viên đạn găm lưng, Cao Chí Bác đau đớn kìm khẽ hừ một tiếng, nhưng vẫn c.ắ.n chặt răng, cố gắng để phát tiếng kêu đau đớn.
Hạ Dư Huy trừng mắt, tay run rẩy ôm lấy Cao Chí Bác, giọng tràn đầy sợ hãi: “Anh, , thương ở ? A, thương ở !”
Cao Chí Bác cảm nhận một chút, hình như b.ắ.n trúng vùng quanh vai , trong lòng thầm nghĩ, may mà trúng chỗ hiểm. Hắn mỉm an ủi Hạ Dư Huy: “Anh , bảo bối thương ở ?”
Hạ Dư Huy run rẩy tay chân, căn bản thấy Cao Chí Bác gì, đưa tay sờ lưng Cao Chí Bác nhưng sợ chạm vết thương, nước mắt sớm trào khỏi hốc mắt, khàn giọng cố chấp hỏi: “Bị thương ở , , thương ở .”
Cao Chí Bác giơ tay xoa đầu Hạ Dư Huy, nhưng động đậy, phía lưng liền đau đến toát mồ hôi lạnh. Cao Chí Bác c.ắ.n răng, sờ lên đầu Hạ Dư Huy: “Đừng lo, .”
Hạ Dư Huy kinh hoàng lớn, nắm lấy tay Cao Chí Bác đặt lên bên miệng: “Anh! Anh! Anh đừng dọa em, đừng dọa em.”
Cao Chí Bác cúi đầu hôn lên trán Hạ Dư Huy, bất lực : “Anh , đạn b.ắ.n vai thôi, sẽ chuyện gì .”
Hạ Dư Huy nắm tay Cao Chí Bác cứ run lên bần bật, thấy tiếng bước chân và tiếng la hét phía , đầu đám cảnh sát, run giọng hét lớn: “Xe cứu thương! Xe cứu thương! Xe cứu thương!”
Cảnh sát hiểu Hạ Dư Huy gì, giơ s.ú.n.g yêu cầu bọn họ giơ tay lên.
Hạ Dư Huy những khẩu s.ú.n.g trong tay cảnh sát, vội vàng ôm chặt lấy Cao Chí Bác, che chở cho . Ánh mắt hung dữ từng thấy, bộ dạng như liều mạng với đám cảnh sát.
Cao Chí Bác giật hoảng hốt, vội vàng dùng tiếng H mấy lưu loát là báo cảnh sát. Kẻ nổ s.ú.n.g chạy mất , hơn nữa cũng trúng một phát đạn, hy vọng bọn họ thể giúp gọi xe cứu thương.
Nếu vì mùi m.á.u tanh nồng nặc bốc từ Cao Chí Bác, thì cái bộ dạng “ ” của thực sự khiến cảnh sát tưởng đang lừa bọn họ.
Tuy nhiên kỹ sẽ phát hiện Cao Chí Bác ngừng toát mồ hôi lạnh, còn khuôn mặt tái nhợt . Có thấy vết đạn lưng Cao Chí Bác, gật đầu với bên cạnh, mới lập tức gọi xe cứu thương tới.
Có vài lập tức đuổi theo Lake đang bỏ trốn.
Cảnh sát bảo bọn Cao Chí Bác yên tâm, bọn họ nhất định sẽ dốc lực truy bắt tội phạm.
Điện thoại của Cao Chí Bác vẫn luôn trong trạng thái cuộc gọi, cho nên trận đ.á.n.h bên của bọn họ truyền rõ mồn một tai cảnh sát. Xe cứu thương tự nhiên cũng theo vài chiếc. Mấy nhân viên y tế khiêng cáng cứu thương lập tức chạy tới.
Hạ Dư Huy đỡ Cao Chí Bác, cẩn thận từng li từng tí sấp lên cáng. Cậu ở bên cạnh nắm c.h.ặ.t t.a.y , bàn tay vẫn luôn run rẩy.
Cao Chí Bác kéo tay lên miệng hôn một cái, : “Anh , đừng sợ. Nhé?”
Hạ Dư Huy chằm chằm , lời nào, theo nhân viên y tế.
Mười mấy tên la liệt ở bãi đất trống cũng khiêng hết lên xe cứu thương.
Hạ Dư Huy và Cao Chí Bác cùng lên xe cứu thương, trong góc, nhân viên y tế cầm m.á.u cho Cao Chí Bác, bờ vai đầy m.á.u trong lớp áo cắt , lỗ đạn da tróc thịt bong, Cao Chí Bác đau đến toát mồ hôi lạnh nhưng vẫn an ủi .
Hạ Dư Huy chằm chằm Cao Chí Bác, trong mắt rõ là cảm xúc gì, chút trống rỗng, cơ thể tự chủ mà run rẩy. Sau khi y tá cầm m.á.u cho Cao Chí Bác xong, Cao Chí Bác thở hổn hển hai cái, với Hạ Dư Huy: “Bảo bối, đây.”
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác, từ từ nhích về phía , quỳ bên cạnh , nắm lấy tay . Run rẩy đôi môi hôn lên: “Anh...” Vừa lên tiếng, giọng khàn đặc hình thù gì.
Cao Chí Bác đau lòng sờ sờ khóe miệng Hạ Dư Huy: “Anh , bảo bối đừng lo lắng ?”
Hạ Dư Huy chằm chằm Cao Chí Bác : “Anh, chảy nhiều m.á.u quá.”
Cao Chí Bác vẫn : “Vậy ngày mai bảo bối bưng bát canh gà cho tẩm bổ nhé?”
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác tiếp tục : “Vừa nãy em thấy đau đến phát run.”
Cao Chí Bác nhéo nhéo khóe miệng Hạ Dư Huy: “Ngoan, chỉ đau một chút thôi.”
“Anh đổ nhiều mồ hôi quá.”
“Ừ, trong xe nóng.”
“Sắc mặt khó coi quá.”
“Bảo bối chê ?”
“Anh, phát s.ú.n.g đó, thực là b.ắ.n về phía em, đúng ?”
“Nói bậy, b.ắ.n về phía em trúng . Hắn sợ bắt , đ.á.n.h c.h.ế.t thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-208-can-doi-tay-nay.html.]
“Anh, em sợ đau, thật đấy. Cho nên , đừng vì em mà làm như nữa .”
“Không , em mà, xót.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“ mà... em cũng xót đau mà.”
“Ngoan, đau. Hay là em hôn một cái ?”
Hạ Dư Huy gì, nhưng ghé sát hôn lên đôi môi tái nhợt của Cao Chí Bác. Cảnh tượng khiến cả xe nhân viên cứu hộ cảm thấy tình cảm của hai thật .
Sau khi xe cứu thương đến bệnh viện, Cao Chí Bác lập tức đưa phòng cấp cứu.
Hạ Dư Huy chạy theo phía , khi đẩy phòng cấp cứu, Cao Chí Bác bảo bác sĩ y tá đợi một chút, nắm tay Hạ Dư Huy : “Ngoan, đừng sợ, theo y tá kiểm tra cơ thể xem nhé? Đợi em kiểm tra xong, sẽ ngay.”
Hạ Dư Huy ừ một tiếng, cúi đầu hôn lên môi Cao Chí Bác: “Em đợi ở đây, là sẽ thấy em.”
Cao Chí Bác ừ một tiếng, sờ mặt Hạ Dư Huy, giục mau kiểm tra. Nói xong mới để bác sĩ y tá đẩy phòng phẫu thuật.
Hạ Dư Huy động đậy, ngoài phòng phẫu thuật. Có cảnh sát đến hỏi chuyện, nhưng Hạ Dư Huy cứ ở cửa phòng phẫu thuật. Mắt chằm chằm cánh cửa đóng kín, nhúc nhích, cũng lên tiếng.
Ba Hạ nhận thông báo của cảnh sát, sợ đến mức giày cũng kịp chạy tới bệnh viện. Đến nơi thì thấy Hạ Dư Huy bất động ngoài cửa phòng phẫu thuật, bộ dạng đó khiến tim Ba Hạ như d.a.o đ.â.m mạnh một cái. Bọn họ đều thích, đặc biệt là phòng phẫu thuật.
Ba Hạ vội vàng chạy tới, nắm lấy cánh tay Hạ Dư Huy, gọi: “Dương Dương?”
Hạ Dư Huy ngẩn ngơ đầu , Ba Hạ, , chỉ là mắt đỏ. Nhìn Ba Hạ hai cái xong, đầu cửa phòng phẫu thuật.
Ba Hạ lập tức cuống lên, Hạ Dư Huy : “Dương Dương, con đừng dọa ba, con gì chứ?”
Hạ Dư Huy chằm chằm cửa phòng phẫu thuật mở miệng: “Ba, trúng đạn .”
Ba Hạ thở phào nhẹ nhõm, ôm lấy Hạ Dư Huy : “Cảnh sát với ba , là đạn b.ắ.n trúng vai, sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”
Hạ Dư Huy như thấy lời Ba Hạ, tiếp tục : “Viên đạn đó vốn dĩ b.ắ.n về phía con, nhưng đỡ cho con.”
Tay Ba Hạ siết chặt, chuyện ông hề . Ông dám tưởng tượng, nếu viên đạn b.ắ.n trúng Hạ Dư Huy, nếu Cao Chí Bác may mắn như , viên đạn b.ắ.n trúng chỗ khác thì . Ông dám nghĩ, nghĩ đến thôi thấy lạnh toát.
Hạ Dư Huy tiếp tục : “Con thấy chảy nhiều máu, nhưng bảo đau. Rõ ràng đau đến phát run, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, bảo con là đau. mà, con đau lắm. Ba, con đau lắm, trong lòng, đau lắm.”
Ba Hạ ôm Hạ Dư Huy, xoa đầu an ủi: “Ngoan, sẽ , sẽ ...”
Ba Hạ và Hạ Dư Huy ngoài phòng phẫu thuật, đợi Cao Chí Bác .
Cảnh sát cách nào giao tiếp với Hạ Dư Huy, Ba Hạ đành với họ, đợi Cao Chí Bác xong, Hạ Dư Huy mới chịu phối hợp điều tra. Hãy cứ thẩm vấn những kẻ phạm pháp . Đồng thời hỏi thăm cụ thể quá trình sự việc.
Cảnh sát thấy bộ dạng Hạ Dư Huy như , đoán chừng bây giờ cũng thể giao tiếp, đành kể quá trình sự việc mà họ một lượt. Hạ Dư Huy chằm chằm cửa phòng phẫu thuật, đột nhiên : “Ba, đám đó, thực là nhắm con.”
Ba Hạ ngẩn , Hạ Dư Huy hỏi: “Sao thế?”
Hạ Dư Huy chằm chằm đôi tay vẫn còn vương vết m.á.u của Cao Chí Bác : “Đám đó là nhắm con, bọn chúng con ngày mai tham gia thi đấu.”
Ba Hạ lập tức trừng lớn mắt: “Con chắc chứ?”
Hạ Dư Huy ừ một tiếng, nắn nắn cánh tay còn đau nhức : “Bọn chúng tuy lúc đ.á.n.h con chỗ nào cũng đánh, nhưng mà, con , mục đích chính của bọn chúng là nhắm tay con.”
Ba Hạ tức giận đến phát run, lập tức kể sự việc cho cảnh sát một lượt, đó yêu cầu cảnh sát nhất định điều tra triệt để chuyện . Cảnh sát lập tức gật đầu, chuyện bọn họ sẽ bắt tay điều tra, đó cử một canh ngoài cửa phòng phẫu thuật rời . Ba Hạ thực sự ngờ xảy chuyện như . Rốt cuộc là ai!
Ba Hạ lập tức sang một bên bắt đầu gọi điện thoại cho Ba Cao bọn họ, chuyện dù cũng cho họ , chung quy vẫn là do bảo vệ Cao Chí Bác.
Hơn nữa Cao Chí Bác là vì Hạ Dư Huy mà thương, Ba Hạ cảm thấy, Hạ Dư Huy nợ Cao Chí Bác, ba mạng cũng trả hết.
Hạ Dư Huy nắm chặt nắm đấm, chằm chằm phòng phẫu thuật, nãy suy nghĩ sự việc từ đầu đến cuối một lượt, mới đám đó thực là nhắm , mục đích chính là ngày mai tham gia thi đấu.
Mà Cao Chí Bác, e là sớm , nếu thì sẽ khỏi phòng tập đàn trở nên cảnh giác như . Đám nhắm , Cao Chí Bác vì xử lý sạch sẽ những nguy hiểm ẩn nấp bên cạnh , mới nhảy cái bẫy mà rõ là bẫy đó.
Chỉ là bọn họ đều ngờ tới, nơi là H quốc, H quốc nơi sở hữu s.ú.n.g ống coi là hợp pháp. Mới xảy tình huống như .
Rốt cuộc là ai chứ? Vì để tham gia thi đấu? Lưu Ý Hằng? Hay là Ines? Hay là những khác, là mối đe dọa đối với bọn họ ? Sợ chức quán quân cuộc thi ICPC sẽ rơi tay ? Cho nên mới làm như ?
Nếu dùng sự nguy hiểm của Cao Chí Bác để đổi lấy vị trí thứ nhất cuộc thi ICPC, thì thà cần cái gọi là vinh dự đó. Trong thế giới của , bất kỳ nào, việc gì quan trọng hơn Cao Chí Bác. Nếu đôi tay của mang tổn thương và nguy hiểm cho Cao Chí Bác, thì từ nay về , chạm piano nữa thì . Thứ cần, từ đầu đến cuối chỉ một Cao Chí Bác mà thôi.