Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 132: Gọi Tôi Là Chủ Nhân

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:38:44
Lượt xem: 141

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Dư Huy ở nhà lo lắng chờ Cao Chí Bác. Mặc dù bình thường để tâm đến Hà Đại Tráng cho lắm, nhưng Hà Đại Tráng là duy nhất ngoại trừ nhà, ở bên cạnh lâu nhất. Nếu là thật sự một chút để tâm nào, thì đó đều là giả.

Con đều là sinh vật tình cảm lâu ngày sinh tình, mặc dù cần nảy sinh tình cảm nồng nhiệt gì với đối phương, nhưng ít nhất một chút quan tâm, là .

Nhìn thấy Cao Chí Bác trở về, vội vàng chạy tới hỏi: “Anh, thế nào ?”

Cao Chí Bác ôm lấy Hạ Dư Huy hôn lên trán : “Không .”

Hạ Dư Huy thở phào nhẹ nhõm: “Không , Hà Đại Tráng về ?”

Cao Chí Bác thở dài: “Vẫn , xảy chút chuyện.”

Hạ Dư Huy bỗng chốc căng thẳng: “Xảy chuyện gì?”

Cao Chí Bác an ủi vỗ vỗ lưng , bảo đừng lo lắng: “Cậu một … ừm… bạn của đưa .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hạ Dư Huy nghi hoặc, bạn của Cao Chí Bác, tại đưa Hà Đại Tráng ?

Cao Chí Bác cũng cách nào giải thích cho Hạ Dư Huy, đành trầm mặc .

Lát nữa vẫn là gọi điện thoại cho Kim Duệ, xem rốt cuộc thế nào .

Hà Đại Tráng Kim Duệ vác ném thẳng trong xe, chút dịu dàng khiến gáy đập cửa kính, đau đến mức mắt tối sầm.

Kim Duệ mặc kệ Hà Đại Tráng co rúm một cục ôm đầu rên rỉ khẽ, trực tiếp bảo tài xế lái xe về nhà.

Hắn năm mười sáu tuổi tự khỏi nhà chính mua một căn nhà ở bên ngoài sinh sống.

Nhà họ Kim tuy là con cả, nhưng danh nghĩa còn một đứa em trai, tên là Kim Trí, nhỏ hơn năm tuổi.

Mẹ khi sinh sức khỏe vẫn luôn lắm, đó mắc ung thư v.ú qua đời. Mà một năm Kim Trí cũng đường hoàng bước cửa lớn nhà họ Kim, trở thành nữ chủ nhân nhà họ Kim. Cũng may Kim Trí khá thông minh, đối với cũng tệ, chọc ghét, coi như là an phận. Cho nên Kim Duệ mặc dù thể là coi bà như mà đối đãi, nhưng gì cũng miễn miễn cưỡng cưỡng thừa nhận bà hai .

Mặc dù Kim Trí đối với bằng Kim Trí, nhưng Kim Duệ cũng quan tâm, dù cũng ruột, thiên vị tự nhiên là cần thiết. Chỉ cần Kim Trí động tâm tư lệch lạc gì là , vẫn sẽ coi Kim Trí như em trai mà đối đãi, coi bà như bà hai mà đối đãi.

Nhà họ Kim là một gia tộc trọng nam khinh nữ, trọng trưởng khinh đích. Cho nên Kim Duệ là đại thiếu gia danh chính ngôn thuận của nhà họ Kim, là thừa kế gia tộc nhà họ Kim đời . Mà Kim Duệ cũng tranh khí, từ nhỏ thể hiện mặt thông minh của , mà theo sự trưởng thành dần dần của , càng nhiều tài năng cũng khai quật, điều càng khiến nhà họ Kim coi trọng hơn. Cho nên đến bây giờ, thế lực ngầm của nhà họ Kim bắt đầu ít quyền lợi đang dần dần giao cho quản lý. Không bao lâu nữa, phần lớn thế lực ngầm của nhà họ Kim thể rơi hết trong lòng bàn tay .

Cho nên Kim Duệ ngông, Kim Duệ ngạo, thể để bất cứ ai mắt, thứ trúng, bất kể là gì, , đều . Bởi vì đó là thứ Kim Duệ trúng, cho dù cần, khác cũng đừng hòng đụng mảy may.

Hà Đại Tráng vất vả lắm mới hồn , đưa tay định mở cửa xe.

Kim Duệ một tay nắm lấy tay Hà Đại Tráng, mỉm : “Ngoan, đừng lộn xộn.”

Hà Đại Tráng nắm chặt nắm đ.ấ.m đ.á.n.h về phía Kim Duệ.

Kim Duệ một tay tóm lấy, dùng sức bóp chặt.

Hà Đại Tráng hét t.h.ả.m một tiếng, tay như bóp nát. Người , đối thủ.

Hà Đại Tráng gào lên: “Buông tay! Buông tay!”

Kim Duệ nắm lấy tay , khuôn mặt đau đến nhăn nhúm của Hà Đại Tráng, : “Không lời, là sẽ trừng phạt đấy nhé.”

Hà Đại Tráng Kim Duệ, rõ ràng là một khuôn mặt đến mức khiến quên cả thở, nhưng trong mắt Hà Đại Tráng cảm thấy vô cùng đáng sợ. Nụ đó trong mắt khác lẽ dịu dàng, nhưng trong mắt cảm thấy âm trầm, khiến lạnh sống lưng. Nụ đó giống như ác ma đến từ địa ngục , các ngươi giãy giụa cầu sinh, từng bước từng bước về phía cái c.h.ế.t.

Cái c.h.ế.t đáng sợ, nhưng đáng sợ là sống c.h.ế.t xong.

Hà Đại Tráng chính là một con vịt c.h.ế.t mạnh miệng, đ.á.n.h sưng mặt cũng giả làm mập, Kim Duệ giả vờ trấn định : “Buông ! Anh… là ai?”

Kim Duệ Hà Đại Tráng, đột nhiên cảm thấy buồn , rõ ràng sợ đến mức bắt đầu run rẩy , chuyện cũng lắp bắp. Còn vẻ mặt đầy bướng bỉnh, khiến thật hung hăng… giẫm nát nó a.

Kim Duệ đưa tay bóp cằm Hà Đại Tráng, xoay qua xoay mặt Hà Đại Tráng.

Hà Đại Tráng từ khi gầy , hơn nhiều, đôi mắt , mắt một mí dài nhỏ bên trong là con ngươi màu nâu nhạt, qua , chút giống như lưu ly trong suốt sáng long lanh. Dưới sống mũi cao thẳng đôi môi dày cũng mỏng, giờ phút mím chặt, giống như một con báo nhỏ dám giận dám , khiến loại xúc động hung hăng bắt nạt.

Kim Duệ trái mặt mấy , mới hài lòng gật đầu : “Mặc dù dáng dấp xí một chút, nhưng miễn cưỡng còn thể lọt mắt. Bắt đầu từ bây giờ, là… ừm… của em.”

Kim Duệ nghiêng đầu nghĩ nghĩ, rõ ràng là một động tác trẻ con, khiến Hà Đại Tráng cảm thấy quỷ dị thôi.

Sau đó, liền thấy khóe miệng Kim Duệ nhếch lên một nụ , : “Sau chính là chủ nhân của em, em nhớ kỹ điểm .”

Hà Đại Tráng thể tin nổi trừng lớn mắt, chủ nhân? Có ý gì?

Trừng mắt Kim Duệ gào lên: “Anh thả xuống xe!”

“Em nhớ kỹ, là chủ nhân của em, cho nên chuyện gì định đoạt.”

“Chủ nhân cái ch.ó má! Thả xuống! Anh đây là bắt cóc! Tôi kiện… Á!”

Hà Đại Tráng còn xong, cằm tháo xuống.

Kim Duệ híp mắt Hà Đại Tráng, đưa tay sờ lên khuôn mặt , vẻ mặt dịu dàng : “Lần đầu tiên cho em một trừng phạt nho nhỏ, nếu còn dám làm trái ý , em thể thử xem kết cục của việc lời.”

Hà Đại Tráng đau đến hai mắt đỏ ngầu, giống như dã thú gầm nhẹ, một cước đạp về phía Kim Duệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-132-goi-toi-la-chu-nhan.html.]

Kim Duệ nhấc chân đạp lên chân Hà Đại Tráng, Hà Đại Tráng dường như thấy một tiếng rắc giòn tan vang lên.

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết lập tức phát từ trong cổ họng.

Kim Duệ sờ lên mặt , ngón tay nhẹ nhàng ma sát vết thương trán . Nơi vốn dĩ chảy m.á.u nữa chảy m.á.u tươi đỏ thẫm. Kim Duệ hài lòng lên.

Hà Đại Tráng kinh hoàng Kim Duệ vẻ mặt dịu dàng mặt, đột nhiên loại cảm giác kinh hoàng như rắn quấn lấy, thể nhịn run lẩy bẩy. Cậu đột nhiên cảm thấy giống như mặt kéo một vực thẳm vô tận, trốn trốn thoát, chỉ thể trơ mắt lôi bóng tối.

Đau đớn và sợ hãi khiến sợ, nước mắt trong mắt ngừng chảy khỏi hốc mắt. Cậu : Buông . cái cằm tháo khiến căn bản làm . Chỉ thể lối địa ngục cách càng ngày càng gần, trốn cũng trốn .

Hà Đại Tráng đôi khi sẽ nghĩ, nếu đầu tiên gặp Kim Duệ c.ắ.n , nếu khi Kim Duệ hứng thú với nồng đậm mà ngoan ngoãn lời. Vậy thì cũng sẽ cái tương lai như rơi địa ngục , thì sẽ sống hạnh phúc vui vẻ .

mà… đời , nếu như.

Cao Chí Bác gọi điện thoại cho Kim Duệ, hỏi xử lý Hà Đại Tráng thế nào.

Kim Duệ : “Cậu yên tâm, tạm thời sẽ làm gì .”

Cao Chí Bác , đây thực chỉ là giai đoạn Kim Duệ hiện tại còn kiên nhẫn, chơi cùng một chút.

Giống như tìm một món đồ chơi thú vị, khi mới bắt đầu, đều sẽ chỉ cẩn thận từng li từng tí chơi đùa, nhưng một khi lâu dần, mới là lúc lộ bản tính thực sự.

Cao Chí Bác đột nhiên cảm thấy chút bất lực: “Kim Duệ, mới mười lăm tuổi.” Một đứa em trai nhỏ hơn mấy tháng. Kim Duệ vẫn : “Tôi .”

“… Người nhà đang tìm .”

“Ừ, .”

“Cậu ngày mai còn học.”

“Ừ, .”

“Trên còn thương tích.”

“Ừ, thấy .”

“Cậu …” Cao Chí Bác nhất thời gì nữa, thở dài gọi: “Kim Duệ…”

Kim Duệ ha ha tiếng: “Tôi sẽ làm bừa, yên tâm chứ?”

Cao Chí Bác thở phào nhẹ nhõm: “Ừ, bên phía nhà …”

“Tôi sẽ đích gọi điện thoại qua.”

Cao Chí Bác ừ một tiếng, cúp điện thoại.

Nhìn chằm chằm điện thoại nửa ngày, bất lực thở dài, sự việc càng ngày càng phức tạp .

Kiếp Lâm Hữu mặc dù thấy yêu đương, cũng rốt cuộc gay , nhưng ít nhất dây dưa với Hướng Diệp.

Kim Duệ kiếp rõ ràng là gay, hứng thú với nam giới cũng lớn, cứ khăng khăng trúng Hà Đại Tráng?

Quả nhiên tất cả những chuyện đều vẫn liên quan đến ?

“Anh, thế nào ?” Hạ Dư Huy từ phòng tắm , trực tiếp bò lên giường, ôm lấy Cao Chí Bác cọ cọ.

Cao Chí Bác xoa mái tóc ướt át của nhíu mày: “Sao sấy khô?”

Hạ Dư Huy lười biếng ngáp một cái: “Phiền phức lắm, để nó tự khô.”

“Vậy , nếu sáng mai dậy đau đầu thì làm .”

Hạ Dư Huy híp mắt, cọ cọ Cao Chí Bác lầm bầm: “Vậy sấy khô cho em .”

Cao Chí Bác vỗ vỗ cái m.ô.n.g nhỏ của , xuống giường lấy máy sấy.

Để đầu Hạ Dư Huy gối lên đùi , Cao Chí Bác cầm máy sấy sấy cho .

Hạ Dư Huy nhắm mắt hừ hừ hừ hừ, mơ mơ màng màng : “Anh, còn , Hà Đại Tráng thế nào ? Về ?”

Cao Chí Bác chằm chằm mặt Hạ Dư Huy ừ một tiếng: “Không cần lo lắng, .”

Hạ Dư Huy “ồ” một tiếng, cọ cọ đùi Cao Chí Bác làm nũng : “Anh, buồn ngủ.”

Đã sắp mười hai giờ , bình thường giờ bọn họ ngủ sớm .

Cao Chí Bác cúi đầu hôn lên trán : “Buồn ngủ thì ngủ .”

Hạ Dư Huy “ồ” một tiếng, ngẩng đầu chu miệng : “Anh ngủ ngon.”

Cao Chí Bác tiếng, cúi đầu hôn lên cái miệng đang chu của : “Vợ nhỏ ngủ ngon.”

Nhìn Hạ Dư Huy dần dần ngủ say, Cao Chí Bác cẩn thận đặt máy sấy sang một bên, đó lên giường vớt trong lòng. Nhìn tự động tay chân quấn lấy , Cao Chí Bác ôm chặt hơn một chút.

Bất kể vận mệnh của ai vì đổi cũng , kiếp vốn dĩ chỉ vì Hạ Dư Huy. Con đều là động vật ích kỷ, những khác, là , đều xem tạo hóa của chính bọn họ .

Loading...