Trêu Chọc Em Trai Bệnh Hoạn Của Người Yêu Cũ - P2

Cập nhật lúc: 2025-03-02 02:12:53
Lượt xem: 1,800

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5AewPLDZTt

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 5.

May mắn thay, nhà Tư Diễn cách chung cư của tôi chỉ mười phút đi bộ.

Bây giờ tôi quay về, Thẩm Tranh chắc sẽ không nghi ngờ gì.

Tôi ném điện thoại sang một bên, vội vàng mặc quần áo.

Tư Diễn giữ chặt váy của tôi, không chịu buông ra.

Tôi hơi sốt ruột, bảo cậu ấy buông tay.

Tư Diễn nhướng mày, ngón tay lướt qua vành tai tôi, dùng giọng mũi chậm rãi nói: "Chị, tại sao không nói cho Thẩm Tranh biết chúng ta đang ở bên nhau? Chẳng lẽ chị muốn lén lút…"

Lén lút…

Cậu ấy cố tình dừng lại, khẽ nhếch môi.

Máu toàn thân tôi như dồn hết lên não.

 Aaa…

Rõ ràng cậu em này biết Thẩm Tranh là loại người nóng tính như thế nào mà.

Cậu ấy muốn tôi mất mạng sao?

"Lâm Triều Niệm, nếu còn không mở cửa, tôi sẽ vào nhà cô đấy!"

Thẩm Tranh vẫn đang đe dọa ở đầu dây bên kia.

Tư Diễn nhận lấy điện thoại, nhẹ nhàng bật loa ngoài.

Cậu ấy vòng tay ôm eo tôi, cười một cách thờ ơ: "Chị run cái gì?"

"Chị sợ Thẩm Tranh biết, tối qua chị ngủ ngay cạnh anh ấy sao?"

 Cậu ấy lại cười đầy ẩn ý.

Tôi nổi hết da gà, bỗng nhiên nói lớn: "Đừng nói nữa, tối qua là do…" Nhận ra điện thoại chưa tắt, tôi vừa chột dạ vừa nhỏ giọng giải thích: "Cứ coi như là ngoài ý muốn đi."

"Tối qua làm sao? Cô đang nói chuyện với ai vậy?"

Đầu dây bên kia, Thẩm Tranh nghiến răng nghiến lợi.

Tư Diễn trước mặt tôi như biến thành người khác, đột nhiên nắm chặt cằm tôi, ánh mắt cuồn cuộn sự điên cuồng: "Chị, chị muốn bỏ rơi tôi sao?"

 6.

Tư duy của tôi đình trệ, hơi thở có chút hỗn loạn.

Hình như tôi đã chọc phải cậu em trai rất khó chơi…

Nguy to rồi.

Tối qua là do tôi chủ động, rốt cuộc phải làm sao để bỏ rơi cậu ấy mà tôi bị xem là trap girl đây?

Tôi thở dài một hơi, thử đưa ra giải pháp: "Hay là… chị đưa tiền cho cậu nhé?"

Tư Diễn day day mi tâm, giọng nói bất lực: "Chị thuê tôi đấy à?"

Tôi…

Trong lòng cậu ấy, tôi là đồ súc sinh sao?

 "Ý chị là…" Tôi ấp úng hồi lâu, cắn răng nói: "Chị đưa tiền, chuyện tối qua… cậu không được nói ra ngoài."

Tư Diễn cúi đầu châm một điếu thuốc, chậm rãi nói: "Chị thật là nhẫn tâm."

Giọng cậu ấy không lớn, ngữ điệu cũng không có gì thay đổi, nhưng lại khiến tôi cảm thấy áp bức đến lạ.

Tôi run lên, theo bản năng chạy ra ngoài.

Khoảnh khắc mở cửa phòng, tôi thấy Tư Diễn làm động tác b.ắ.n súng.

"Pằng—"

Tôi trợn tròn mắt, sống lưng vô thức căng cứng.

 Aaa… Đáng sợ c.h.ế.t mất.

Cứu mạng, cả đời này tôi không muốn gặp lại Tư Diễn nữa.

Mười phút sau, tôi chạy về nhà, phát hiện Thẩm Tranh đang đứng ở cổng khu chung cư với vẻ mặt u ám.

[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]

Ánh mắt đầy dò xét.

"Cô chạy đi đâu từ sáng sớm vậy?"

"Tập thể dục."

Thẩm Tranh quan sát tôi tỉ mỉ, ánh mắt dừng lại trên chiếc váy ngắn của tôi, cau mày: "Tập thể dục mà váy áo nhăn nhúm thế này à?"

Đương nhiên là được.

Thật là thiếu hiểu biết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.net.vn/treu-choc-em-trai-benh-hoan-cua-nguoi-yeu-cu/p2.html.]

Tôi mím môi, thầm đảo mắt.

 "Anh tìm tôi làm gì? Xin tôi quay lại à?" Tôi cố tình chọc tức anh ta.

Thẩm Tranh tức giận đến mức bật cười: "Tôi hèn hạ đến thế sao?"

Tôi gật đầu.

 Thẩm Tranh rất không quen với thái độ của tôi, không nhịn được chửi tục: "Cô đừng có giả vờ nữa được không?"

 7.

Trước mặt tên khốn nạn, còn giả vờ cái gì nữa.

Tôi mặc kệ: "Rốt cuộc anh muốn làm gì? Không có việc gì thì đừng đến làm phiền tôi."

Thẩm Tranh đút một tay vào túi quần, giọng điệu vừa kiêu ngạo vừa ngông cuồng: "Cho cô ba ngày, tổng hợp danh sách chi tiết lễ phục trong và ngoài nước của năm gần đây gửi cho tôi."

"Hừ, tôi không phải thư ký riêng của anh."

"Hừ hừ." Anh ta cúi người, ánh mắt ngang tầm với tôi, giọng nói đầy vẻ đe dọa, "Cô tin hay không, chỉ cần tôi nói một câu, trong ngành sẽ không có công ty nào dám tuyển dụng nhà thiết kế cao cấp như cô."

"Anh chỉ biết dùng chiêu này để ép tôi." Sự uất ức từ từ dâng lên trong lòng, tôi cúi gằm mặt xuống, mắt cay xè.

Thẩm Tranh nói với giọng điệu cực kỳ ngạo mạn: "Cô dám cãi lời tôi, tôi còn nhiều chiêu trò khác đang đợi cô."

Anh ta thật sự… khốn nạn.

Tôi lười đôi co với anh ta, miễn cưỡng cúi đầu.

"Ting" một tiếng, điện thoại của Thẩm Tranh vang lên.

Anh ta liếc nhìn màn hình, khóe môi hơi nhếch lên, chậm rãi bật loa ngoài.

Đầu dây bên kia là một người phụ nữ, giọng nói rất ngọt ngào:

"Anh Thẩm Tranh ơi, trưa nay em muốn hẹn anh."

"Được chứ." Ánh mắt ngạo mạn của Thẩm Tranh dán chặt vào mặt tôi, giọng nói mê hoặc: "Đến số 39 đường Phúc Nguyên."

Cúp điện thoại, Thẩm Tranh nhìn tôi với vẻ khiêu khích, khóe môi hơi nhếch lên, cả người toát lên vẻ kiêu ngạo.

Tôi hiểu rồi, anh ta đến để khoe khoang.

Hết nói nổi.

Tôi đã từng thấy người "đường ai nấy đi" rồi liền có người mới, nhưng chưa từng thấy ai "đường ai nấy đi" mà còn vênh váo như vậy.

Tôi muốn xem xem, bạn gái mới của Thẩm Tranh là tiên nữ phương nào, mà anh ta phải đích thân đến trước mặt tôi để khoe khoang!

8.

Sau khi Thẩm Tranh rời đi, tôi "ngụy trang" kỹ càng rồi đến đường Phúc Nguyên.

Đẩy cửa bước vào, ánh nắng tràn ngập khắp nơi.

Đập vào mắt là một người đàn ông đang nghiêng người dựa vào ghế sô pha hút thuốc, cả người toát lên vẻ lười biếng.

Như có linh cảm, anh ta ngẩng đầu lên, nhìn sang.

Bốn mắt nhìn nhau.

Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của anh ta dường như hơi cong lên vì ngạc nhiên: "Chị."

Tôi cứng đờ người tại chỗ, chân hơi mềm nhũn.

A a a, sao lại gặp Tư Diễn rồi…

Tôi theo bản năng lùi lại, Tư Diễn sải bước dài, đi đến gần, chỉ cần khẽ động bàn tay to lớn, tôi liền mất thăng bằng, ngã ngửa ra sau.

Tôi nhíu mày, khẽ kêu lên một tiếng.

Cậu ấy vững vàng đỡ lấy tôi, giọng điệu lơ đãng: "Ở đây đông người."

Tôi…

Tôi không khỏi nghi ngờ bản thân.

Đêm hôm đó, rốt cuộc tôi đã làm gì, mới bị cậu ta hiểu lầm như vậy?

Tôi ngơ ngác bị Tư Diễn dắt tay, ngồi vào một góc khuất.

Đúng lúc đầu óc tôi vẫn đang trống rỗng, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau, khiến trái tim tôi co rúm lại.

—— Là Thẩm Tranh.

"Em trai, sao em lại ở đây?"

Sao anh ta lại xuất hiện?

Tim tôi đập thình thịch, hít thở sâu, ép bản thân phải bình tĩnh.

Đột nhiên, tôi nảy ra một ý tưởng—— Tôi nhìn về phía Tư Diễn, nhỏ giọng cầu cứu:

"Cậu giúp chị, đừng để anh ấy phát hiện ra chị."

 

Loading...