12
Tiên đế minh thần võ, lúc tại vị quốc thái dân an, mưa thuận gió hoà.
Chỉ một điều, tiên đế yêu mỹ nhân, nhưng mực sủng ái vị tân khoa trạng nguyên.
Sủng ái đến mức nào ư?
Sủng ái đến mức tiên đế bất chấp lời can ngăn từ trăm quan, bỏ trống hậu cung, đêm nào cũng chỉ mời vị trạng nguyên đó cùng uống rượu trăng.
Trẫm là đứa trẻ lang thang tiên đế và trạng nguyên nhặt khi cứu tế ở phía Nam.
Mùa hè ở phía Nam Đại Yến thường lũ, lũ thường xảy dịch bệnh, dân chúng ly tán, đạo tặc hoành hành.
Mà phía Nam là vùng giàu , là nguồn tài chính quan trọng của quốc khố.
Năm dịch bệnh vô cùng hung hiểm, tiên đế dẫn trạng nguyên cùng các thái y tới tiêu trừ dịch bệnh, trị thuỷ cứu dân.
Năm đó trẫm, , năm đó trẫm là một đứa trẻ lang thang năm tuổi, dắt trẫm ăn xin khắp nơi là một ông lão râu trắng mắc dịch bệnh, qua khỏi.
Ông lão là , dù m.á.u mủ ruột rà vẫn chăm sóc trẫm, còn nhường cho trẫm chỗ khô ráo mềm mại nhất gầm cầu, vì thế ít ông ăn đòn từ đám ăn xin khác.
ông cố chấp, luôn ôm lấy trẫm, chắn hết đ.ấ.m đá lưng, miệng ngừng lặp lặp : "Nó còn nhỏ, cơ thể yếu, thể để lạnh, thể lạnh."
Trẫm cảm thấy ông là nhất đời.
Tiếc rằng ông thể ở bên trẫm lâu hơn.
Trẫm từng lũ ăn mày gầm cầu chuyện, họ rằng chỉ mong chôn cất t.ử tế, nhưng với những như họ, gói trong một tấm chiếu rơm là may mắn.
Người khác đều mong yên nghỉ, chắc ông cũng nghĩ .
Đó là điều cuối cùng trẫm thể làm cho ông.
Trẫm bắt đầu lân la ở các con đường mà quan to quyền quý qua, hy vọng bán làm nô để kiếm tiền mua quan tài cho ông.
chẳng gia đình nào mua một đứa bé năm tuổi gầy yếu bệnh tật, khiêng nổi gì cả.
Trẫm quỳ lâu, lâu, nhưng ai chịu dừng bước.
Cuối cùng, trẫm liều xông một đoàn trông giống quan binh.
Lần đó là vận may lớn nhất đời trẫm.
Không chỉ chọn loại gỗ nhất chôn cất cho ông, trẫm còn vị trạng nguyên đó mềm lòng dẫn theo bên .
Vị trạng nguyên đó hỏi trẫm tên là gì.
Trẫm tên, bình thường ông lão gọi trẫm là "Dã Tử", vì nhặt trẫm ở ngoài ruộng hoang.
Vậy nên năm năm tuổi, trẫm một cái tên mới, Lâm Diễn, theo họ tiên đế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tram-la-mot-con-roi-chi-biet-nam-an-cho-chet/chuong-4.html.]
Khi đó trẫm còn quá nhỏ, bản gặp cơ duyên lớn nhường nào.
Trẫm chỉ nhớ hai vị công t.ử dáng vẻ thanh tú, khí chất cao quý dẫn trẫm đến tửu lâu lớn nhất thành, gọi cho trẫm một con gà .
Trẫm ăn ngấu nghiến, một nửa là vì đói, một nửa là vì nhớ ông.
Ông từng cho trẫm một miếng gà , đó là đồ thừa nhặt từ bếp của nhà giàu.
Ông ôm mảnh giấy dầu bọc thịt chạy một đoạn đường dài, đám ăn mày khác đ.á.n.h c.h.ử.i bao nhiêu, ch.ó hoang đuổi theo bao xa, mà vẫn một mực che chở ngực.
Đó là miếng gà ngon nhất trong ký ức trẫm, khi đưa miệng vẫn còn ấm, mang theo ấm nơi n.g.ự.c ông.
Ông nhường hết thịt cho trẫm, còn thì gặm khúc xương dính mỡ, ăn say sưa.
Trẫm thấy sống mũi cay cay.
Giá như... chỉ cần thêm một chút nữa thôi, giá như ông thể chờ thêm một chút nữa...
Nếu thể chờ , ông cũng sẽ ăn gà mới lò .
Trẫm ăn một nửa, định gói nửa còn trong giấy dầu mang cho ông.
Vị trạng nguyên đó thật sự , gọi thêm một con gà mới, gói kỹ trong giấy dầu, đến viếng ông cùng trẫm.
Không ai tên ông là gì, chỉ thể dựng một tấm bia gỗ sạch sẽ.
Lúc rời , trẫm đầu bọc giấy dầu thơm nức nấm mồ nhỏ, nhẹ giọng thì thầm trong lòng: "Ông xem, ông cũng nhà ."
13
Cứ thế, trẫm đưa về kinh thành.
Lúc đầu là ở cùng vị trạng nguyên đó, đó tiên đế thấy phiền, dứt khoát để trẫm ở trong cung học cùng với các hoàng thúc nhỏ tuổi, tiện trông coi, thêm lý do giữ vị trạng nguyên đó ở cung lâu hơn.
Lần đầu tiên trẫm gặp Nhiếp Chính Vương là khi còn là thiếu niên, y là do mẫu hậu của tiên đế sinh , suýt mất nửa cái mạng.
Nếu gì bất ngờ, khi tiên đế thoái vị, kế vị ngai vàng chính là y.
Thế nhưng nửa đường trẫm xuất hiện, trẫm là một kẻ chen ngang như Trình Giảo Kim.
Tuy ai cũng rõ trẫm chẳng liên quan gì đến hoàng thất, nhưng dù cũng mang họ "Lâm".
Đó tất nhiên là một cách bảo vệ, giúp trẫm tránh phần lớn phiền phức bên ngoài.
đồng thời cũng là một mối nguy, bởi trong vô của hoàng đế, ít kẻ đầy tham vọng và bất mãn với Nhiếp Chính Vương tuổi còn nhỏ, càng đừng đến một kẻ đón cung, trông vẻ còn đích nuôi dạy như trẫm.
Thật cần thiết.
Tiên đế và vị trạng nguyên đó đều hồ đồ, họ cứu trẫm chỉ vì lòng nhân từ, bao giờ ý định để trẫm dính líu gì tới ngôi vị hoàng đế.
Nhiều nhất chỉ là phong làm vương gia rảnh rỗi, tránh xa trung tâm quyền lực và thị phi.