Tôi yêu em, nhưng em lại bận tâm đến cô ấy - 26

Cập nhật lúc: 2025-02-28 11:25:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ông có biết, vì hành động vô ý của ông hôm đó, tôi đã phải chịu bao nhiêu khổ sở không?"

Lưu tổng lắc đầu, rồi lại gật đầu: "Cô yên tâm, việc làm của bố cô tôi nhất định sẽ sắp xếp giúp cô, nhất định không bạc đãi ông ấy!"

Tôi bĩu môi, tiến lên một bước lớn, chai thủy tinh抵 vào cổ Lưu tổng, đầu nhọn cắm vào thịt, rỉ ra một tia máu.

Chân Lưu tổng mềm nhũn, ngã ngồi phịch xuống đất.

Sau bao nhiêu ngày, tôi nở nụ cười đầu tiên: "Sợ không? Hôm đó tôi cũng sợ hãi như ông vậy. Nhưng hôm nay, tôi muốn nói cho ông biết, nếu lần sau ông còn đối xử với bất kỳ ai như vậy nữa, mà tôi biết được, tôi tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho ông như hôm nay."

Nói xong, tôi ném chai rượu đi, giấu bàn tay bị thương đang chảy m.á.u vào trong tay áo khoác.

Đằng sau, Cố Duệ Thành đã đứng dậy đi về phía tôi, đến bên cạnh tôi, ôm chặt vai tôi, để tôi không bị ngã quỵ xuống đất.

Cố Duệ Thành nhìn thấy dáng vẻ giả vờ hung dữ của tôi, lại cảm thấy dáng vẻ này của tôi rất đáng yêu.

Ôm tôi sải bước ra khỏi phòng bao, trước khi ra cửa còn gọi điện thoại cho Anna bảo cô ấy đến dọn dẹp tàn cuộc.

Vừa ra khỏi cửa KTV, tôi liền vùng ra khỏi tay anh ta, giữ khoảng cách với anh ta.

"Cảm ơn anh về chuyện tối nay, anh về trước đi."

Cố Duệ Thành không ngờ tôi lại trở mặt nhanh như vậy, lông mày giật giật, đưa tay nắm lấy tay phải của tôi, giơ lên trước mắt.

"Tay cô chảy m.á.u rồi."

"Tôi biết."

Tôi muốn rụt tay lại, nhưng anh ta nắm chặt không buông, ánh mắt nhìn chằm chằm tôi.

"Ba ngày, tôi cho cô ba ngày để suy nghĩ."

"À... ờ... Cố tiên sinh, nếu không có việc gì thì tôi đi trước."

Tôi trước mặt anh ta chính là nhát gan, rụt tay về rồi quay người bỏ chạy.

Nhưng hôm nay đôi giày cao gót này dường như đang đối đầu với tôi, tôi vừa chạy được vài bước, gót giày đã kêu đánh tách rồi gãy trong khe đá.

Cả người tôi ngã về phía trước, bịch một tiếng, ngã sấp xuống đất.

Đằng sau vang lên tiếng bước chân thong thả, Cố Duệ Thành đi đến bên cạnh tôi ngồi xổm xuống.

"Không chạy nữa?"

Chương 19

Chiếc Maybach màu đen dừng ở cửa khách sạn Tư Giai, nhân viên gác cửa đi đến định mở cửa cho người ngồi ở ghế phụ, nhưng bị Cố Duệ Thành bước xuống ra hiệu ngăn lại.

Anh ta đi đến vị trí ghế phụ, mở cửa xe, giữ chặt Lục An Tâm đang định xuống xe.

"Còn đi được không?"

 

Loading...