Tiểu Thỏ Bộ Khoái Tới Đây!!!!! - Chương 53: Đến tận đây, Tuyệt Địa Thiên Thông

Cập nhật lúc: 2025-11-21 02:11:48
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“A Hồi! Cẩn thận!”

Y mặt đất lộn về ba vòng, miễn cưỡng tránh một đòn của Phù Du. Vừa lên đến cành cây, y liền thấy Phù Du xuất hiện lưng A Hồi, dùng ngọc tiêu đ.á.n.h giữa lưng !

A Hồi giơ tay đỡ, ngọc tiêu và trường kiếm va , tia lửa văng khắp nơi, phát âm thanh chói tai khiến khỏi bịt tai .

Phù Du ham chiến, ngọc tiêu lập tức rút về, ngay giây c.h.é.m về phía tiểu thỏ đang cành cây!

Y giơ trường đao lên, lấy đao làm khiên cản thế công, nhưng cành cây chịu nổi lực lượng khổng lồ , lập tức gãy lìa.

Phù Du thừa cơ truy kích, một bên áp chế y, một bên hề đầu mà dùng tay lấy thần lực màu lam sẫm ngăn cản đòn tấn công của Hạ Phương Hồi!

Đối phó như thở của Phù Du cũng hề rối loạn, chằm chằm y, khóe miệng nhếch lên một nụ .

“Ngươi trông vẻ căng thẳng, còn nín thở nữa, đây là đầu tiên ngươi đối mặt với Ác Thần ?”

Y chằm chằm Phù Du, đột nhiên thở hắt , hậm hực : “Ta căng thẳng, là do ngươi hôi quá, ngửi!”

Thỏ ngửi cái mùi tà ác đến c.h.ế.t !

Phù Du hiển nhiên chỉ đơn thuần cho rằng con thỏ nhỏ thật sự thấy hôi, trong mắt ngưng tụ băng sương.

“Ngươi đúng là chọc giận .”

Phù Du hai tay dùng sức, thoát khỏi vòng vây, khi xuất hiện ở đầu của đất trống.

A Hồi vẫn luôn im lặng, tuy ngày thường cũng nhiều, nhưng hôm nay ít lời lạ thường.

Vừa tuy đ.â.m trúng mặt Phù Du, nhưng ngờ khi dùng lực, tốc độ còn thể nhanh hơn nữa.

Hơn nữa là đại quân Ác Thần tu hành lâu năm, thần lực quả là sâu lường .

Có điều Phù Du dường như cũng sốt ruột lên, là vì tốn nhiều thời gian hơn dự kiến ?

Phù Du g.i.ế.c con của Chúc Dung, nghĩ cũng là để chọc giận Chúc Dung.

Sau khi chọc giận Chúc Dung thì ?

A Hồi rũ mắt, y nhảy lên vai , vẻ mặt nghiêm túc Phù Du.

“A Hồi, cảm thấy nóng nảy .” Y thấp giọng .

Đối với một Ác Thần thể tiện tay giải quyết đối thủ mà , Phù Du quả thật kiên nhẫn.

Phù Du chút nôn nóng, dùng lực, nhưng ngờ vẫn thể một đòn g.i.ế.c c.h.ế.t A Hồi.

Khi nhanh hơn, A Hồi cũng nhanh theo.

Vừa thật sự g.i.ế.c con thỏ nhỏ , ngờ A Hồi đến nhanh hơn tưởng.

Còn con thỏ nhỏ nữa, hề sợ .

Chuyện quá kỳ lạ.

Chưa đến việc y bây giờ chỉ là thần sứ, cho dù là thiện thần bình thường thấy Ác Thần địa vị cao cũng sẽ theo bản năng lảng tránh, sợ hãi.

con thỏ nhỏ ngẩng đầu gào to một cách hung hăng, còn thể cản thế công của .

Một hai là trùng hợp và may mắn, nhưng nhiều hơn thì .

… Tuy rằng còn chơi thêm một lúc, nhưng thể đợi thêm nữa.

Phù Du tại chỗ, nâng ngọc tiêu thổi mấy nốt chói tai, khiến y lập tức đưa hai móng vuốt lên bịt tai.

A Hồi lập tức vung kiếm, một đạo kiếm quang hung hãn vô cùng c.h.é.m thẳng mặt Phù Du!

Phù Du vẫn đó, tránh né, phóng thần lực hóa giải, chỉ một tiếng nổ lớn…

Không tiếng nổ do thần lực của Phù Du và kiếm quang của A Hồi va chạm, mà là kết giới của núi Quỷ Phương phá!

Vừa Phù Du thổi ngọc tiêu nhắm A Hồi và y, mà là núi Quỷ Phương phía !

Vầng sáng màu đỏ lửa núi Quỷ Phương vỡ tan như lưu ly rơi xuống đất, những Ác Thần đang như hổ rình mồi lập tức xông Quỷ Phương!

Cầu Ngôn đỉnh núi lập tức phun một ngụm m.á.u tươi, nhưng nhanh chóng đưa tay lau , khản giọng gầm lên.

“Đi mau! Bọn họ mạng của ! Gặp phụ quân, hãy bảo ngài đừng báo thù cho !”

Cầu Ngôn một nữ t.ử Quỷ Phương đang phía , lắc đầu với nàng.

“Đi ! Là may mắn, hại ngươi gặp kiếp nạn !”

Quỷ Phương Dao bước nhanh đến bên cạnh Cầu Ngôn, giơ tay tát một cái: “Câm miệng! Đồ vô dụng! Tộc Chúc Dung của ngươi vẫn đang chiến đấu, ngươi tìm c.h.ế.t ? Dù hôm nay ngươi, gặp Ác Thần chúng cũng c.h.ế.t, bọn họ g.i.ế.c thì cứ để họ g.i.ế.c ?!”

Quỷ Phương Dao nắm lấy tay Cầu Ngôn, hét lớn về phía chân núi: “Dưới chân núi thiện thần kìm chân đại quân của Phù Du, chúng còn viện binh, chắc thắng!”

Trên núi vang lên tiếng gào thét xung trận, sát khí đằng đằng, ngọn núi đen của Quỷ Phương bùng lên khói lửa, chiến sĩ tộc Chúc Dung ai nấy đều bốc lên thần hỏa, dùng thần hỏa thiêu đốt Ác Thần!

Phù Du thấy tiếng la hét phía cũng để tâm, nhón chân một cái xuất hiện đỉnh núi.

“Lũ phàm như kiến cỏ, hà tất ngoan cố chống cự? Nữ Oa tạo các ngươi, cũng chỉ là để các ngươi chịu khổ nơi trần thế. Thà dâng mạng đây, giúp chủ thượng của thành đại sự.”

Phù Du đang định đ.â.m thủng đầu Cầu Ngôn thì một thanh kiếm sắc bén ngăn .

Dưới chân núi, ánh đao sáng như tuyết nổi lên, c.h.é.m ngang lưng những Ác Thần đang định tấn công núi Quỷ Phương!

Phù Du nhíu mày: “Các ngươi, thật sự phiền phức.”

Phù Du đang định mặc kệ tất cả, giải phóng bộ thần lực, như dù là A Hồi cũng sẽ hủy mất nửa .

“Xem đao đây ——” Giọng y vang lên trời, tiểu thỏ từ lúc nào đến phía đỉnh núi, ánh đao c.h.é.m đứt một sợi tóc của Phù Du!

Sắc mặt Phù Du sững , rõ ràng tránh .

Hắn về phía con thỏ nhỏ , hiểu rõ chuyện gì xảy .

dùng quá nhiều thần lực? Không, còn đến lúc cạn kiệt.

Cầu Ngôn tiến lên một bước, với Phù Du: “Ta ngươi đến đây là để g.i.ế.c , hòng chọc giận phụ quân của . mặc kệ các ngươi làm gì, đều vô dụng thôi.”

Tim Phù Du *thịch* một tiếng, dự cảm chẳng lành lan khắp : “Có ý gì?”

Cầu Ngôn lên trời, trung ẩn hiện những luồng sáng đỏ, như hỏa khí đốt cháy cả bầu trời.

“Phụ quân đến một nơi cao hơn, Cộng Công… là đối thủ của ngài .” Cầu Ngôn nhẹ giọng .

Thần châu giữa trán Phù Du đột nhiên truyền đến một trận đau nhói.

Tộc Cộng Công và Cộng Công đều ký thần khế, một vinh thì tất cả cùng vinh, một tổn hại thì tất cả cùng tổn hại, bộ đều dâng hiến cho thần quân.

Cộng Công càng mạnh, bọn họ càng mạnh, nếu Cộng Công tổn hại suy yếu, bọn họ cũng suy yếu theo.

“Ngươi là… Chúc Dung trở nên mạnh hơn chủ thượng của ?”

Phù Du chậm rãi ngẩng đầu, khuôn mặt vốn u ám tuấn mỹ, giờ phút lộ bản tướng của Ác Thần.

Những đường gân xanh dày đặc như mạng nhện từ trán lan khắp mặt, một đôi mắt còn lòng trắng, chỉ còn một màu đen kịt.

“Thì chứ?” Phù Du bằng giọng cực nhẹ cực chậm, “Chủ thượng của , nếu một ngày ngài thật sự thua, cũng kéo cả trời đất chôn cùng.”

Trời đất do Bàn Cổ khai phá rộng lớn và vô ngần bao.

Ai mà trở thành cộng chủ của trời đất ?

Chỉ là đời quá nhiều thần, quá nhiều lời lẽ đáng ghét, nếu mà thần chọn, công nhận, thì một vị thần nào tư cách trở thành cộng chủ của trời đất!

Phù Du về phía y, thần sắc đáng sợ đến mức khiến A Hồi khỏi đến gần tiểu thỏ hơn, đề phòng Ác Thần đột nhiên tay.

“Bây giờ lẽ suy yếu, mới để một thứ như cũng thể c.h.é.m đứt tóc của .” Phù Du cong khóe môi, nụ cũng vô cùng khủng bố.

Toàn y như dội nước lạnh, y rùng , nhưng chịu lùi bước, vẫn ngẩng đầu thẳng Phù Du.

Y , vì Phù Du suy yếu mà y thể làm thương.

Khi ở chân núi, y thể thấy rõ từng động tác của Phù Du.

Giống như khi một con bướm nhẹ nhàng bay lượn , trung sẽ những vệt sáng mờ ảo gợn sóng.

Y thấy rõ.

Phù Du thêm một lời vô nghĩa nào nữa, chảy thứ nước đen như dầu mỏ, thứ nước đen chạm cỏ cây, trong khoảnh khắc liền hòa tan chúng.

“Chúc Dung tạm thời làm gì , còn các ngươi… hôm nay đều ở đây bỏ mạng !”

Phù Du giờ phút giải phóng bộ thần lực, những Ác Thần còn sống sót chân núi cũng lúc dùng thần lực tự bạo!

-

Ngoài mười vạn dặm núi Quỷ Phương, Cộng Công chống trường kích, quỳ một gối xuống đất, đưa tay che lấy lồng n.g.ự.c thần tiễn của Chúc Dung xuyên thủng.

“Cộng Công, dừng tay . Ngươi nhiều gây thủy tai, cho dù nhân gian vì sợ hãi mà thờ phụng ngươi, nhưng điều đó cũng thể mang cho ngươi nhiều thần lực hơn. Con là sinh vật đơn thuần, họ chỉ sống sót, thờ phụng ngươi cũng như tin T.ử Thần, ngươi thể dựa đó để nâng cao thần cách.”

Thần quang Chúc Dung bùng cháy dữ dội, tộc Chúc Dung của truyền bá mồi lửa mảnh đất , giúp con ăn thịt sống, ban đêm dùng lửa xua đuổi dã thú, mùa đông còn c.h.ế.t vì rét lạnh.

Vốn dĩ Cộng Công cũng thể như , phù hộ cho nơi đây mưa thuận gió hòa, khiến còn khát khô, mùa màng luôn đủ nước tưới.

Cộng Công ngay từ đầu coi con , mà chỉ xem họ là đồ chơi của Nữ Oa.

C.h.ế.t thì c.h.ế.t, .

Các thiện thần khác nuốt chửng cũng chỉ vì đối phương yếu đuối.

Như , hôm nay Cộng Công Chúc Dung mạnh hơn đ.á.n.h bại, cũng nên nhận mệnh ?

Cộng Công cúi đầu, cất tiếng điên cuồng, dậy, một tay rút thần tiễn của Chúc Dung khỏi ngực!

Thần huyết màu vàng kim phun , mang theo lời nguyền độc ác nhất của !

Chúc Dung thể lập tức lùi , thần huyết rơi xuống đất thành hồ, trong nháy mắt lan rộng khắp lục địa trong tầm mắt, nối liền với đại dương lưng Cộng Công!

Cộng Công buông trường kích, ngửa mặt lên trời phát một tiếng gầm giận dữ cam lòng!

“Dù thua, thì chứ!”

Cộng Công rơi xuống nước, khi trồi lên , mặt nước nhô lên một hình khổng lồ như dãy núi, chiếc đuôi rắn màu đen dài như sơn mạch hung hăng quất mặt nước!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tieu-tho-bo-khoai-toi-day/chuong-53-den-tan-day-tuyet-dia-thien-thong.html.]

Vị thần linh đuôi rắn , rẽ sóng đạp gió bơi biển!

Chúc Dung ban đầu còn tưởng Cộng Công định bỏ trốn, nhưng khi thấy bóng dáng Cộng Công hiện trung mới điều .

Cộng Công làm cho thấy đang làm gì.

Chúc Dung nheo mắt về hướng Cộng Công đang , hướng Tây Bắc, nơi quanh năm tuyết phủ.

Nơi đó … một trong bốn cột chống trời, núi Bất Chu!

-

Trên núi Quỷ Phương, một con Thanh Long hiện nguyên khổng lồ, đuôi dài quật một phát, đập những Ác Thần ùn ùn kéo đến lên núi!

Nửa Thanh Long lộ xương trắng hếu, tiểu thỏ đầu đang lã chã rơi nước mắt, nhưng dám chớp mắt, vẫn vươn móng vuốt nhỏ, dùng thần lực căng kết giới, gắt gao chằm chằm Ác Thần Phù Du điên cuồng phía .

Vừa Phù Du định tự bạo, y liền lớn tiếng kêu tránh .

làm mà tránh ?

A Hồi hiện nguyên bảo vệ bộ sinh linh núi Quỷ Phương, còn tiểu thỏ thì dùng bộ thần lực của để bảo vệ A Hồi.

Ánh sáng trắng chói mắt, y thấy tiếng gầm thét, c.h.ử.i rủa, lóc xung quanh, tiếng điên cuồng của đám Ác Thần, và cả tiếng nổ thể làm vỡ màng nhĩ.

Y chỉ dùng hết lực, mạnh hơn một chút, mạnh hơn nữa, để bảo vệ những sinh linh yếu ớt sẽ c.h.ế.t chỉ trong một thở của thần linh!

Lực lượng của Ác Thần gần như thể hủy diệt núi sông vạn dặm trong phạm vi , những vốn đang nhóm lửa trong nhà, chờ đợi trở về, những đang lao động đồng ruộng, ăn mừng mùa màng bội thu, những đang bắt cá giữa sông, giơ cao con cá lớn đón mừng thành quả, tất cả những sinh linh còn đang chờ đợi ánh mặt trời ngày mai!

Còn A Hồi… đối mặt trực diện với thần lực của Ác Thần, những thần lực đó như giòi trong xương gặm nhấm thể , y nhất định xua tan chúng !

Thần quang tiểu thỏ chấn động mạnh, vượt qua thần lực mà một thần sứ thể .

Y vẫn tiếp tục sử dụng, cho dù đốt cạn thần hồn, dường như cũng quan tâm trận chiến , bản tan biến giữa trời đất .

Nếu, y là một con thỏ thật to thật to thì .

thể sẽ chứa nhiều thần lực hơn ?

Nước mắt thỏ con rơi xuống từng giọt, long của A Hồi to lớn như mà cũng thể cảm nhận y đang .

Tiếng rồng gầm vang lên, tựa như đang an ủi y.

Không , sẽ cả, họ vẫn còn sống, thần lực của Phù Du sắp cạn kiệt .

, A Hồi cũng sẽ bảo vệ y.

Cho nên đừng .

Ánh sáng trắng tràn ngập thần lực càng thêm chói mắt, thần lực của Phù Du cũng sắp đến cực hạn, trong ánh sáng trắng một giọng vô cùng rộng lớn và từ ái vang lên.

【 Thỏ con, ngươi ? 】

Y sững sờ, đột nhiên vểnh tai lên, lắng giọng quen thuộc mà xa lạ .

Lâu quá , y lâu lâu thấy giọng .

【 Ngươi cần sợ hãi, cứ thẳng về phía . Ngươi đủ sức mạnh, điều liên quan đến việc ngươi là thần sứ là thần . 】

【 Bảo vệ vốn dĩ sinh là vì sự phá hoại. 】

【 Thân thể gầy yếu, nhỏ bé là tội . 】

【 Con thể học cách dùng gỗ cứng, đá tảng để bảo vệ bảo vệ, còn ngươi thì ? 】

Y mắt lưng tròng, y lắc đầu, đôi tai thỏ đáng thương cụp xuống: “Ta a… Ta dùng đá ném ?”

Giọng mang theo tiếng , phảng phất một bàn tay dịu dàng chạm đỉnh đầu y, nhẹ nhàng vuốt ve.

【 Được thôi, cứ dùng đá mà ném, sẽ tạm thời làm “cục đá” của ngươi . 】

【 Phù Du mượn sức của Cộng Công, ngươi cũng thể mượn sức của mà. 】

Móng vuốt nhỏ của tiểu thỏ như một thứ gì đó nóng hổi bao bọc, ngay đó, một lượng thần lực khổng lồ từ móng vuốt của y bay , thần lực đó hóa thành một bàn tay to đủ để che trời, nắm chặt lấy Ác Thần cuồng bạo !

Nước đen xung quanh vốn ánh sáng trắng bao bọc, trong nháy mắt bốc , còn thấy bóng dáng!

Toàn Phù Du cứng đờ lên trời, như thể thấy thứ gì đó nên xuất hiện.

“Nữ Oa… tỉnh ?”

Ánh sáng trắng như những bông tuyết tan , cuối cùng rơi xuống núi Quỷ Phương.

Thần lực của Ác Thần khiến vạn vật diệt vong, thần lực của thiện thần khiến màu xanh tái sinh.

Hạt giống cuộn trong đất, sinh trưởng, nảy mầm, vươn những cành khô, cuối cùng hóa thành cây đại thụ xanh biếc.

A Hồi hóa thành hình , ôm lấy y, cùng với những mà họ bảo vệ, nguyên vẹn đáp xuống đất.

Tiếng reo hò vui mừng của những sống sót t.a.i n.ạ.n vang vọng khắp bầu trời.

Y xoay , sờ khắp A Hồi, phát hiện vết thương nào.

“Pi mi? Đều cả chứ?” Y chớp mắt, lau hai giọt nước mắt cuối cùng, nín mỉm .

A Hồi nhớ trong ánh sáng trắng, vị Nữ Oa nương nương đó chỉ chuyện với tiểu thỏ, cuối cùng còn đưa tay vỗ vỗ .

【 Vẫn là tiểu long, tu luyện thêm hai năm nữa, ngươi sẽ mạnh hơn Phù Du. 】

Ánh sáng trắng tan , vết thương A Hồi lành.

A Hồi ôm y về phía hai bước, Phù Du ngã mặt đất, chỉ còn một cái đầu.

Đến cuối sinh mệnh, Phù Du lên trời, mà vẫn còn .

“Ta… mà, chủ thượng của , giữ chữ tín.”

Trong đám đột nhiên vang lên tiếng kinh hô, chỉ lên trời.

“Mau kìa! Kia… là Cộng Công ? Hắn đang làm gì ?”

Y và A Hồi ngẩng đầu , quả nhiên thấy bầu trời xuất hiện một vị thần đuôi rắn.

Đó là hình chiếu của Cộng Công.

Trên đại dương rộng lớn, Cộng Công quẫy đuôi rắn, thần huyết chảy , nhuộm vàng cả một vùng biển mà qua.

Cách đó xa, mặt trời khổng lồ treo , tựa như đang chiếu rọi con đường cuối cùng của vị thần linh .

Chúc Dung khi hồn điên cuồng đuổi theo phía .

“Cộng Công! Đừng làm chuyện ngu xuẩn! Nếu ngươi thần vị của , nguyện hai tay dâng lên!”

Trường tiên quất mặt biển, chia nước biển làm hai, nhưng vẫn thể ngăn cản Cộng Công hạ quyết tâm cuối cùng.

Cộng Công nhận , từ khi suy yếu, những Ác Thần ký thần khế với kẻ c.h.ế.t trốn.

Nếu như , cuối cùng hãy để làm tròn trách nhiệm của chủ quân, chặt đứt thần khế !

Cộng Công vươn tay, hung hăng móc thần châu trán , bóp nát!

Thần quang bùng cháy dữ dội, là nỏ mạnh hết đà, nhưng… núi Bất Chu đến!

Ngọn núi cao tuyết trắng đó nối thẳng lên Linh Thiên, cùng với núi Thiên Mỗ, núi Thiên Thần, núi Thiên Nhĩ làm bốn cột chống trời, là di vật của Bàn Cổ, chống đỡ mảnh trời đất .

“Trời đất cần , cũng bỏ trời đất ——”

Cộng Công gầm lên một tiếng dài, hình khổng lồ hung hăng đ.â.m cột chống trời tuyết trắng !

Đòn cuối cùng ngưng tụ bộ thần lực của thần quân thế thể đỡ, gần như Bàn Cổ dùng rìu khai thiên lập địa!

Gió nổi mây vần, biển gầm sông cuộn ——

Chỉ một tiếng nổ lớn, núi Bất Chu, gãy.

Cột trụ tuyết trắng phát tiếng rên rỉ nặng nề, từ trời đổ xuống, cùng với xác c.h.ế.t của Cộng Công chìm biển sâu.

Từ đó, trời nghiêng về Tây Bắc, đất lún về Đông Nam.

Vòm trời vốn xanh biếc, chợt xuất hiện một lỗ thủng khổng lồ.

Trời , mưa dầm dề mấy năm ngớt.

Sinh linh lục địa c.h.ế.t chín phần mười.

Nhân loại cầu thần bái Phật, vô thần linh vì phụng mệnh mà c.h.ế.t, nhưng vẫn thể vá trời.

Cuối cùng, Nữ Oa từ cây Kiến Mộc xuống, luyện đá Ngũ Sắc để vá trời, tái tạo bốn cột để chống trời.

Cơn mưa lớn tưởng chừng như bao giờ kết thúc cuối cùng cũng tạnh.

Sự trả thù của Cộng Công cũng kết thúc khoảnh khắc đó.

Sau việc , các vị thần quyết nghị —— Tuyệt Địa Thiên Thông.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Các vị thần trở về vị trí của , hạ phàm, tái diễn tai họa như nữa.

ngày Thiên Môn sắp đóng , y đang giúp các vị thần tiên dọn đồ.

Dọn dọn, Thỏ Nhi tụt phía .

“Sau đều thể đến nhân gian nữa ? nhân gian vui lắm mà, con mỗi ngày đều thể nghĩ nhiều thứ mới…” Y thở dài, với A Hồi bên cạnh.

Vậy thì cuối cùng , chỉ một thôi.

Tiểu thỏ đến chỗ Thiên Môn, bên cạnh Thiên Môn còn thần linh canh giữ, họ đang vẽ trận pháp, nếu trận pháp thành, đó sẽ là vĩnh biệt.

Y ở chỗ Thiên Môn, nhón chân một cái, cái , y liền .

“Ta thể cùng các ngươi nữa .”

A Hồi bên cạnh y cũng xuống , nhưng thấy gì cả.

Đây là dấu hiệu mà chỉ y mới thể thấy.

Đây là con đường chứng đạo thuộc về y.

--------------------

Loading...