Tiểu Thỏ Bộ Khoái Tới Đây!!!!! - Chương 51: Tình Trong Như Đã, Phải Tỏ Ngoài

Cập nhật lúc: 2025-11-21 02:11:46
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Trong biển gì thế?”

Yến Tiểu Truy ghé đám mây, tựa một chú thỏ con mềm mại, lông lá mượt mà, dường như dễ trượt khỏi tầng mây.

A Hồi một tay bế y lên, xoay rời .

“Pi mi! Nương nương chỉ tay xuống biển, đó chuyện gì ?” Yến Tiểu Truy níu lấy vạt áo A Hồi, còn định trèo qua vai để , A Hồi đưa tay ấn xuống.

“Không ý chỉ, Thần Sứ thể tự ý hạ phàm.” A Hồi lắc đầu với Yến Tiểu Truy.

Yến Tiểu Truy là một Thần Sứ chứng đạo, thần lực, dễ Ác Thần nhòm ngó, ăn một chú thỏ con để bồi bổ.

Tiểu thỏ bĩu môi, nhưng nhanh vểnh tai lên, ngọt ngào A Hồi.

“Vậy lúc ngươi xuống đó, thể mang theo ?”

Rốt cuộc đời ngày nào cũng thần mới, cũng sẽ lúc nào cũng đến lượt Yến Tiểu Truy tiếp dẫn.

nếu A Hồi dẫn y thì sẽ thành vấn đề!

“Để xem .” A Hồi .

Lời hai ý, một là chuyện xem xét , hai là xem mới .

Yến Tiểu Truy dùng vuốt nhỏ ôm ngực, hai má phồng lên, lưng bắt đầu hờn dỗi.

A Hồi bóng lưng tròn vo , nhất thời chút bối rối, đành đưa tay sờ sờ đầu tiểu thỏ.

Yến Tiểu Truy xoay , trông như vẫn còn đang giận, nhưng y nghiêng đầu, vươn hai cái vuốt nhỏ tròn tròn về phía A Hồi mà vẫy vẫy.

“Ôm.”

Lần đầu tiên tiểu thỏ đưa vuốt đòi ôm, A Hồi còn tưởng Yến Tiểu Truy đang lưng con báo.

Sau mới , là do Yến Tiểu Truy cảm thấy tâm trạng sa sút nên dán khác, giống như con non rúc bộ lông dày để sưởi ấm.

Hôm là ngày con bạch lộc ở Linh Thiên hóa thành cây thủy tinh, Yến Tiểu Truy cùng đến đó.

Bạch lộc tu hành ở Linh Thiên theo biến hóa chi đạo, mỗi một hình thái biến hóa đều tu tập hơn một ngàn năm.

Bởi , hóa thành cây của bạch lộc, ngàn năm mới thể gặp .

Bạch lộc cúi biển mây, cúi đầu cọ cọ Thỏ Nhi bé nhỏ , ngẩng đầu, cặp sừng hươu đầu ngừng mọc dài, biến hình, trở nên trong suốt, cuối cùng hóa thành một cây thủy tinh giữa biển mây.

Khi đó, tiểu thỏ ngẩng đầu cây thủy tinh cao mấy trăm trượng , lâu, đến khi mặt trời sắp lặn, Nguyệt Cung sắp dâng lên, Yến Tiểu Truy mới tiến lên đưa vuốt nhỏ ôm lấy cây.

Sau đó Yến Tiểu Truy đầu, đưa vuốt nhỏ vẫy vẫy về phía A Hồi.

Đó là đầu tiên y ôm.

‘Ta vẫn thể gặp , nhưng vẫn sợ cô đơn.’

Tiểu thỏ vùi đầu cổ A Hồi, lâu mới hiểu .

‘Đây là đang làm nũng ?’

Yến Tiểu Truy gì, đôi tai nhỏ như cỏ đuôi ch.ó lướt qua tai A Hồi.

‘Mới .’ Thỏ con cứng miệng.

Bây giờ Yến Tiểu Truy ôm, A Hồi liền đặt chú thỏ nhỏ lên cổ , tiểu thỏ mềm mại ấm áp đưa vuốt níu lấy một lọn tóc của A Hồi.

Trước bạch lộc hóa thành cây, y cô đơn là nguyên do.

Vừa Yến Tiểu Truy rõ ràng còn vui vẻ, bây giờ ôm, lẽ nào?

“Là làm nũng, để mang ngươi xuống đó ?” Một câu của A Hồi làm Yến Tiểu Truy kinh ngạc.

Tiểu thỏ ngẩng đầu, đôi mắt trợn tròn, cần mở miệng cũng thể dòng chữ “Sao ngươi mặt y.

A Hồi chậm rãi biển mây, vẫn đưa tay vuốt đầu Yến Tiểu Truy dịu dàng an ủi, nhưng lời thốt vẫn là…

“Không .”

Yến Tiểu Truy tức giận há miệng c.ắ.n tóc A Hồi, A Hồi cũng để tâm, dù tiểu thỏ nhai một lúc thấy ăn sẽ tự nhả .

“Vậy tối nay ngủ ở động phủ của ngươi ?”

Tiểu thỏ quả nhiên thấy ăn , khi nhả tóc đưa một yêu cầu khác.

Cái thì .

A Hồi gật đầu.

Thật từ khi chung sống một thời gian dài như , chú thỏ nhỏ chạy đến tìm thần.

Nếu một ngày đến, A Hồi còn quen.

Yến Tiểu Truy lập tức vui vẻ trở , trong đầu tính toán khi nào thì xem biển, dường như quên mất năm đó khi y tiếp dẫn A Hồi lên Linh Thiên, từng đối đầu với Ác Thần của tộc Cộng Công mặt biển, suýt chút nữa bùng nổ một trận ác chiến.

Nếu Cộng Công lệnh, đám Ác Thần đó căn bản sẽ rời .

Cho nên vẫn là xem xét .

Yến Tiểu Truy tắm rửa trong linh tuyền, vẩy khô bộ lông nhảy lên giường của A Hồi.

Tiểu thỏ thích những thứ mềm mại, cho nên bộ lông mềm mại giường hợp ý y!

mà!

Yến Tiểu Truy một cú cá chép lộn nhảy dựng lên, lập tức khoanh chân xuống, hôm nay còn đả tọa nữa.

A Hồi dáng vẻ nghiêm túc của Yến Tiểu Truy, khóe miệng cong lên, cũng đả tọa ở một bên.

Chỉ là khi đả tọa, trong lòng A Hồi vẫn chút yên.

Nhớ hôm nay Nữ Oa chỉ tay về phía đại dương, đó chính là địa bàn của tộc Cộng Công.

Thần là Long tộc, theo lý cũng là thủy tộc.

thần thuộc về tổ long, từng thần phục Cộng Công.

Thần tộc tuy đều sinh trong nước, nhưng cũng qua với tộc Cộng Công.

Khi Cộng Công tàn phá lục địa, trong nước là một thế giới khác.

Trong nước quá nhiều Ác Thần, khi A Hồi vẫn còn là một tiểu long, thường xuyên thấy các trưởng bối trong tộc giao tranh với Ác Thần.

Sáng sớm mấy trăm con rồng ngoài, đến tối trở về khi chỉ còn hai ba con.

Tổ long ngủ say, tộc Cộng Công ngoài Cộng Công còn hai đại tướng là Tương Liễu và Phù Du.

So sánh , thế lực của Long Cung chỉ thể mặc cho Ác Thần xâu xé.

Đám Ác Thần đó còn thích bắt nhiều tộc, Yêu tộc, động vật từ cạn, nhấn chìm họ xuống biển, họ gắng sức bơi về phía mặt biển, khi gương mặt lộ vẻ hy vọng thì kéo tuột xuống nước, cuối cùng giãy giụa đến ngạt thở mà c.h.ế.t.

Dường như đùa bỡn sinh linh là trò chơi thú vị nhất đối với chúng.

A Hồi cảm thấy đau khổ.

Nói cũng lạ, thần rõ ràng quen những sinh linh đó, nhưng thần vì họ mà cảm thấy đau khổ.

Tiếng kêu than của mỗi , gương mặt tái nhợt vặn vẹo khi c.h.ế.t của mỗi , khát vọng trồi lên mặt nước để thấy ánh mặt trời một nữa, tất cả đều trào dâng trong lòng A Hồi.

Mãi cho đến khi Hỏa thần Chúc Dung xuất thế, thiên nhiên tương khắc với Cộng Công, tộc Cộng Công tự nhiên chia bóp c.h.ế.t vị thần mới đó.

A Hồi mới thể trưởng thành trong thời gian ngắn ngủi .

Yến Tiểu Truy cũng từng hỏi A Hồi về quá khứ, mỗi khi đến đây y sẽ nép n.g.ự.c thần, đưa vuốt nhỏ vỗ vỗ, trong mắt như rưng rưng, đó là cách an ủi của tiểu thỏ.

A Hồi tuy gì cần an ủi, nhưng cũng thích tiểu thỏ vỗ về.

Bởi vì thần tự báo thù cho .

Trưởng bối trong tộc trời sinh mặt lạnh tâm nóng, ghét cái ác như kẻ thù, sợ c.h.ế.t, tu hành tự nhiên nhanh.

thật sự sợ ngươi cũng về nữa, hãy tiếp tục tu hành thành thần , đừng c.h.ế.t quá sớm.’

A Hồi tu hành chính là để g.i.ế.c Ác Thần.

Hôm nay g.i.ế.c một tên, mang về một thương tích.

Ngày mai g.i.ế.c mười tên, chỉ gãy một tay một chân.

Ngày g.i.ế.c trăm tên, hiện nguyên hình nghiền nát đám Ác Thần đó như đặt cối đá.

Sau uy danh của A Hồi dần hiện, thần còn hiện nguyên hình trong nước để tìm kiếm Ác Thần nữa, vì đám Ác Thần đó chỉ cần xa xa thấy thần là sẽ trốn.

Thế là A Hồi chỉ dùng hình để .

Thần thề sẽ diệt sạch tất cả Ác Thần trong tầm mắt.

Không chừa một tên.

Địa bàn của Long tộc thần bảo vệ, tộc Cộng Công cũng rút khỏi vùng biển đó.

Các thủy tộc khác thần phục Cộng Công đều đến nơi .

A Hồi dậy lên lục địa.

Thần Cộng Công nhiều cống phẩm hơn, nhiều địa bàn hơn, những thứ đều thể trợ lực cho một thần linh trở nên lớn mạnh hơn trong thời đại hoang dã .

Không cửa .

A Hồi sóng biển cuốn lên đất liền khi hồng thủy đang hoành hành, thần qua bộ lạc của Xi Vưu, thanh kiếm đầu tiên.

Thần dùng thanh kiếm c.h.é.m g.i.ế.c Ác Thần.

Ngoài Hỏa thần Chúc Dung, đất liền cũng khổng lồ thần Đại Vũ đang khắc chế Cộng Công.

Trận chiến đó đối với nhân loại vô cùng dài lâu, đối với thần linh chỉ là một cái búng tay.

A Hồi dồn các tướng lĩnh mà Cộng Công mang theo lôi trạch, diệt sạch từng tên một.

Thiên lôi đ.á.n.h Ác Thần, cũng đồng thời bổ lên A Hồi.

Ác Thần đều cho rằng A Hồi điên .

Chúng là thần mà còn thiên lôi bổ cho mất nửa cái mạng, A Hồi lúc là thần.

‘Làm để thành thần? Nếu diệt sạch các ngươi, g.i.ế.c hết các ngươi, như thế thể chứng đạo của ?’

Đôi mắt A Hồi lạnh băng, một kiếm xuyên qua n.g.ự.c Ác Thần, chờ thiên lôi giáng xuống, thấy Ác Thần c.h.é.m thành bột mịn mới sang tên tiếp theo.

Ban đầu thiên lôi giáng xuống tự nhiên đau, nhưng dần dà cũng thành quen.

A Hồi dùng m.á.u của Ác Thần để hạ nhiệt cho .

Cộng Công gặp nạn, mang theo năm vạn ác thần.

Trong đó ba vạn A Hồi diệt sạch trong lôi trạch.

Có yêu quái ngang qua vỗ cánh bay qua, xa xa thấy lôi trạch đen kịt quanh năm thiên lôi dứt, hiện một màu đỏ sậm quỷ dị.

…Lôi Trạch m.á.u của ba vạn Ác Thần nhuộm đỏ.

A Hồi núi thây biển máu, chân là đầu của một Ác Thần còn thể chuyện.

‘Ha ha ha ha ha! Ngươi thích g.i.ế.c chóc như , cho dù cuối cùng chứng đạo, ai ngươi sa đọa về phía Ác Thần ?’

A Hồi một chân đạp nát cái đầu đó, ngẩng đầu thiên lôi ngừng giáng xuống từ bầu trời.

Đây là đang rửa tội cho ai, đang g.i.ế.c nghiệt của ai.

Chờ thương tích đều lành những trận sấm sét, A Hồi vuốt trán, mơ hồ nơi đó sinh một viên thần châu.

Thần lấy công tích diệt sát ba vạn Ác Thần, thể chứng đạo thành thần.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thần sẽ quên lời thề khi còn bé — diệt sạch tất cả Ác Thần trong tầm mắt, chừa một tên.

A Hồi rời khỏi lôi trạch, trong lúc hình thần ngày càng cao lớn, cao lớn như những khổng lồ thần thường thấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/tieu-tho-bo-khoai-toi-day/chuong-51-tinh-trong-nhu-da-phai-to-ngoai.html.]

Thần qua sông Xích, rửa thanh trường kiếm trong nước.

Bên sông Xích thể thấy Côn Luân, thần linh núi thần, khi đối mặt với thần thì khẽ mỉm .

‘Sẽ Thần Sứ đến đón ngươi, đừng quá xa.’

A Hồi lúc mới , hóa đến Linh Thiên còn cần Thần Sứ dẫn đường.

Thần tìm một ngọn núi xuống, bao lâu, liền thấy vị Thần Sứ tiểu thỏ nhỏ bé, mềm mại như bông .

Ta sẽ biến thành Ác Thần ?

A Hồi vị Thần Sứ tiểu thỏ đang với thần và đưa đóa hồng trong vuốt, cúi đầu nhận lấy và nghĩ, thần biến thành Ác Thần.

Ít nhất thể biến thành loại Ác Thần sẽ chớp mắt mà g.i.ế.c c.h.ế.t chú thỏ béo ú .

Không y chán ghét thần.

-

Đả tọa nửa chừng, A Hồi còn nhập định, cảm thấy đầu gối trĩu xuống.

Không sức nặng mềm mại của tiểu thỏ, mà là một cảm giác khác hẳn bình thường.

A Hồi bừng mắt mở.

Phía động phủ là , thể thấy bầu trời đêm và ánh trăng, còn những con chim đêm ngủ bay lượn giữa trung, thỉnh thoảng chúng ngậm những đóa hoa từ nơi xa về làm rơi xuống biển mây, sinh hết cây đến cây khác.

Một đóa hoa bụi màu đỏ tắm trong ánh trăng trong vắt từ từ rơi xuống, một bàn tay với những ngón thon dài đón lấy nó.

A Hồi đóa hồng , thiếu niên đang ngủ đầu gối .

, Yến Tiểu Truy ngày thường tuy luôn xuất hiện trong hình dạng tiểu thỏ, nhưng thể hóa hình.

Là đang mơ thấy gì ?

A Hồi vươn ngón tay, gương mặt như mộng của thiếu niên, cách một nhỏ, nhẹ nhàng miêu tả ngũ quan của y.

Thiếu niên khẽ nhíu mày, như bươm bướm quấy nhiễu trong giấc ngủ, khẽ mê.

“A Hồi… … thích… A Hồi…”

Tựa như mặt nước xuân dịu êm đột nhiên gợn lên một tia sóng.

A Hồi ngắm mãi, cuối cùng đặt đóa hồng trong tay tay thiếu niên.

Ngày đó Thần Sứ tặng thần hoa hồng, hôm nay thần cũng đáp lễ.

Thiếu niên từ từ nắm chặt đóa hồng trong tay, tay thì đặt đầu gối A Hồi, nắm lấy tay A Hồi, mười ngón đan .

-

Yến Tiểu Truy tỉnh , ngơ ngác xung quanh, bộ lông của y đều ngủ đến vẹo cả .

Chú thỏ lông vẹo đêm qua mơ thấy một con bướm phiền phức, cứ bay qua bay bên tai và mặt y.

Sẽ thật sự sâu chứ?

Yến Tiểu Truy vươn hai vuốt nhỏ, ấn lên mặt, đem tai, má, cả cằm của rửa sạch sẽ một lượt.

Y dậy, đang định tìm A Hồi thì thấy chân một đóa hồng đang nở rộ.

“Pi mi? Hoa ở ?”

Yến Tiểu Truy hoa từ , nhưng thấy , lập tức cầm lấy cho A Hồi xem.

Y thấy tiếng nước vỗ trong linh tuyền, lẽ A Hồi đang rửa kiếm.

Buổi sáng thấy A Hồi, y luôn chút quen.

Rõ ràng cũng xa bao lâu.

Chỉ là khi đến chỗ linh tuyền, y thấy A Hồi một mảnh vải che .

nhiều thần cách khác về quần áo.

Có vị ăn mặc phóng khoáng, tùy ý quấn một tấm da thú là .

Có vị thì từ đầu đến chân đều bọc kín mít, để lộ một chút da thịt nào.

A Hồi thuộc loại , tuy đến mức lộ chút da thịt nào, nhưng A Hồi là vị thần thích cởi quần áo.

lúc tắm rửa thì cởi.

Ánh mặt trời rực rỡ, ánh vàng và cành khô của cây Kiến Mộc che khuất hình A Hồi, Yến Tiểu Truy chỉ thể thấy một chút tấm lưng.

Tiểu thỏ lon ton chạy tới, nhảy ùm xuống nước, giơ đóa hồng đạp nước về phía A Hồi.

“A Hồi! Hoa là ngươi cho ? Đẹp quá…”

Yến Tiểu Truy bơi nửa đường thì thấy A Hồi đưa tay vén cành lá xanh biếc, bước .

“Pi…”

Yến Tiểu Truy A Hồi mặc y phục, lập tức giấu mặt đóa hồng.

một lát , y hiểu vì trốn, ngẩng đầu lên thì thấy một bóng đen phủ xuống, A Hồi mặt y.

“Ừ, cho ngươi. Ngủ dậy ?”

A Hồi đưa tay vuốt phần tóc mái ướt của tiểu thỏ sang một bên, chú thỏ béo đang chằm chằm , từ cơ n.g.ự.c cường tráng xuống đến cơ bụng, xuống nước.

A Hồi động, cơ bắp cũng động theo, tiểu thỏ cũng tâm trạng của bây giờ rốt cuộc là gì.

“Ta, chút kinh ngạc?”

Tai Yến Tiểu Truy đỏ bừng, còn hiểu vì tim đập nhanh hơn.

A Hồi đôi tai đỏ ửng , đưa tay sờ sờ.

“Kinh ngạc sẽ đỏ tai ?” Hắn hỏi.

Yến Tiểu Truy nghĩ, hình như .

Tiểu thỏ từ từ dìm mặt xuống nước để hạ nhiệt, đó kinh hãi nhảy dựng lên, nhảy phắt lên tay A Hồi.

“A Hồi! Ngươi, ngươi hai cái!”

A Hồi sắc mặt đổi: “Rồng đều như cả.”

Tai tiểu thỏ nóng đến mức thể chiên trứng.

A Hồi hỏi: “Vậy tại tai đỏ?”

Ngày thường thấy nhiều, lúc nhiều hẳn lên.

Yến Tiểu Truy từng thấy, y từng thấy nam nữ nhân gian hoan ái, khi hai bên tình ý tương thông sẽ trông như thế nào.

Sẽ thấy tim đập loạn như nai con, suy nghĩ miên man, chỉ hươu ngựa, trời long đất lở (? )!

“Pi mi… Tai đỏ là vì ngại ngùng!” Yến Tiểu Truy trốn tránh, ưỡn n.g.ự.c thẳng thắn .

Yến Tiểu Truy A Hồi, giơ đóa hoa lên chắc chắn lắm mà hỏi.

“Ta, theo đuổi ngươi ?”

A Hồi rộ lên, ánh mắt dịu dàng như nước: “Là theo đuổi ngươi.”

Yến Tiểu Truy vẫn hiểu: “Ta theo đuổi ngươi, ngươi thích ?”

A Hồi bế Yến Tiểu Truy lên, đặt ở ngực.

“Ta vốn dĩ thích ngươi.”

Tai Yến Tiểu Truy áp n.g.ự.c A Hồi, nhịp tim vững vàng, định, tựa như thủy triều của đối phương.

Y im lặng một lúc lâu, như hiểu .

…Dường như hiểu .

Cho nên mỗi ngày đều một chút.

“Vậy,” tiểu thỏ đột nhiên ngẩng đầu, ngọt ngào hỏi, “ ngươi thích , thể mang đến thế gian ?”

A Hồi lạnh lùng : “Không thể.”

Yến Tiểu Truy: Hừ.

Tiểu thỏ mới sáng sớm bắt đầu hờn dỗi, nhưng giận, tai cũng đỏ bừng!

“Lớn lên cường tráng thì gì ghê gớm, cũng thể!” Yến Tiểu Truy thề!

Nghĩ , Yến Tiểu Truy đột nhiên xoay , một vệt sáng nhạt lóe lên, một thiếu niên như tạc từ tuyết liền rơi lòng A Hồi.

“Ngươi xem hình của chúng ! Ta cũng thể luyện thành như ngươi ?”

A Hồi thiếu niên mắt nhất thời ngẩn , đó ôm y lòng.

“Có thể, luyện nhiều là .”

A Hồi chút qua loa, ánh mắt thần nơi khác, Yến Tiểu Truy đưa tay véo cằm kéo .

Thiếu niên mặt A Hồi, Thỏ Nhi ngày thường luôn chậm chạp lúc trở nên giảo hoạt.

“Tại tai ngươi cũng đỏ?”

Ánh mặt trời chiếu xuống mặt nước, mặt nước như gương phản chiếu trong nước.

“Bởi vì… đang nhẫn nhịn.”

Giọng A Hồi đột nhiên trở nên trầm thấp, khác với câu trả lời trong tưởng tượng của Yến Tiểu Truy.

Trên cây Kiến Mộc rơi xuống một giọt sương, làm xáo động mặt nước.

“Ta ! Đây là hôn !” Giọng trong trẻo của thiếu niên vang lên.

Sau đó là tiếng trầm khàn của A Hồi, lúc cần gì nữa.

-

Nhân gian, hàng trăm con Thắng Ngộ điểu vỗ cánh bay qua mặt đất.

Những nhận loài chim lập tức hoảng sợ chạy lên chỗ cao.

Mỗi khi nhân gian thấy loài chim , ắt sẽ đại hồng thủy.

Trong dòng sông Vị vốn bình lặng hiện lên hàng trăm hàng ngàn Ác Thần của tộc Cộng Công.

Kẻ dẫn đầu mặc một áo trắng, bên hông đeo sáo, dung mạo tuấn mỹ nhưng u ám.

Có Ác Thần gọi thần: “Phù Du đại quân! Con của Chúc Dung thật sự trốn ở đây ?”

Phù Du đáp lời, con song đầu long trướng đang bơi về phía , chờ Ác Thần hỏi câu thứ hai, liền thấy Phù Du đầu liếc thần một cái.

Trong khoảnh khắc, Ác Thần liền hóa thành vũng nước mủ tan biến.

Các Ác Thần khác thấy nhiều trách, chỉ kẻ mới đến tính tình của Phù Du đại quân.

Đừng hỏi, đừng , chỉ cần lệnh hành sự.

Bởi vì đó Đại Vũ đ.á.n.h lui một , Phù Du vốn bực bội trong lòng.

Tương Liễu cái tên phế vật, ngay cả một khổng lồ thần cũng đ.á.n.h , khiến lục địa thất thủ, làm cho khí thế của Chúc Dung càng thêm kiêu ngạo.

Nghe tứ t.ử Cầu Ngôn của Chúc Dung đang ở gần sông Vị, thần g.i.ế.c tên nhóc đó, g.i.ế.c hết tất cả con của Chúc Dung.

Chúc Dung thể nhẫn nhịn đến , thể đuổi đến biển ?

Trên biển chính là chiến trường của thần quân Cộng Công, mặc cho ngọn lửa ngập trời, làm thể lấp biển?

Phải dấy lên ngàn lớp sóng, kéo Hỏa thần xuống đáy biển, hủy diệt tất cả

--------------------

Loading...