Tiểu Tâm Can Trong Lòng Tướng Quân - 13

Cập nhật lúc: 2025-04-02 12:46:17
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà thăm dò hỏi lại ta: “Lúc trước, Tề phu nhân của con có mời mẹ uống trà, nói là Tề Khang nhà bà ấy đã đi du ngoạn về rồi.”

“Hắn với con là thanh mai trúc mã, vì chờ con mà còn chưa có lập gia đình, con có muốn suy xét hắn một chút không?”

Những năm đầu, nhà họ Tề sống rất gần nhà ta, khi còn nhỏ ta thường chạy theo sau lưng Tề Khang nhưng cũng chỉ coi hắn như huynh trưởng mà thôi.

Sau đó, Tề gia chuyển đi, ta và Tề Khang cũng không gặp lại nhau nữa.

Hắn không che giấu suy nghĩ của mình với ta, và ta tự nhiên cũng cảm nhận được điều đó.

Ta luôn tránh hiềm nghi, nhưng hắn lại vờ như không biết gì.

Ngoài lần này, mẹ ta đã bốn lần nhắc tới chuyện này rồi.

Thấy dáng vẻ thận trọng của bà, cuối cùng ta cũng mềm lòng.

Rốt cuộc, có một số thứ phải nói trực tiếp.

Không biết vô tình hay cố ý, Tề Khang mời ta đi thuyền trên hồ Nam An vào hôm sinh thần ta.

Khi gió đêm thổi qua, đèn lồng hai bên bờ sông đủ màu sắc, nước hồ sẫm màu đỏ rực, rất đẹp mắt.

Tề Khang ngồi đối diện ta, có vẻ hơi dè dặt.

Nghĩ đi nghĩ lại, ta vẫn nói thật: “Tề công tử, ta đã có người mình thích rồi.”

Không ngờ ta lại thẳng thắn như vậy, Tề Khang sửng sốt một lát, sau đó trong mắt có thể thấy rõ sự ủ rũ của hắn ta.

Hắn nhìn xuống mặt hồ một lúc rồi ngẩng đầu lên, mỉm cười với ta.

“Ta có thể biết hắn là người như thế nào không?”

Ta suy nghĩ một lúc, chợt nhận ra số lần Tạ Lâm xuất hiện trong ký ức của tôi không nhiều lắm.

Nhưng lần nào cũng phong phú vào nhiều màu sắc, rất ấn tượng.

Ta nhịn không được cười: “Hắn trông rất hung dữ, hay nói bậy, đầu óc cũng không tốt lắm.

Nhưng ở trong lòng ta, hắn rất dễ thương.

Tề Khang dùng ánh mắt phức tạp nhìn ta, “ Ta biết rồi.”

Ta thắc mắc: “Biết gì?”

Tề Khang: “Muội hẳn là rất thích hắn.”

“Ta có thể nhìn thấy được, thông qua đôi mắt của muội.”

Ta hơi xấu hổ, chỉ có thể đột ngột chuyển chủ đề.

Sau khi nói chuyện, ta với Tề Khang đã trở nên quen thuộc hơn.

Hắn kể cho ta nghe về những giai thoại mà hắn đã gặp trong chuyến du ngoạn của mình, nó khiến tôi cảm thấy rất thích thú.

Tôi nhịn không được cười rộ lên.

Ta nhìn người đàn ông đang đứng trên cầu, trang phục mạnh mẽ, toát ra khí chất không gần gũi với người lạ khiến ta cảm thấy choáng váng.

Người này trông quen quen.

Giống như Tạ Lâm.

Tôi cũng không dám chắc chắn.

 

Loading...