Tiểu Niên - Chương 18

Cập nhật lúc: 2025-11-08 07:15:03
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi thật sự chuẩn gì hết! Tuy rằng rửa mặt đánh răng , nhưng mà vẫn mặc cái áo phông xanh đậm in chữ tuyên truyền Cơ Đốc và cái quần đùi hoa văn rừng nhiệt đới, trông chẳng hợp thời chút nào. Lúc đó đang kéo một giỏ cải thảo bếp , ngẩng đầu lên thấy Bạch Tiểu Niên, sợ đến mức dép lê kẹp ngón suýt rớt .

Tôi xoay , định che dòng chữ “Chúa Giê-su yêu bạn” ngực, chợt nhớ lưng còn in mấy chữ đỏ chót “Ngợi khen Chúa”, cuối cùng đành quyết định mạnh mẽ đối mặt với hiện thực.

Bạch Tiểu Niên vẫn chằm chằm , cũng chẳng gì. Tôi cúi xuống xem đồng hồ, đúng tám giờ sáng. Để xóa bớt gượng gạo, mở miệng bắt đầu đoạn đối thoại đầu tiên bốn năm xa cách.

“Sớm thế, ăn ?”

Cậu rõ ràng ngờ câu hỏi , khóe mắt như sắp cong thành trăng non, cố kìm nụ , bĩu môi : “Chưa ăn.” Trên vẫn mặc áo hoodie xanh nhạt, quần đùi, giày vải, mũ trùm che nửa đầu, chỉ lộ vài sợi tóc lòa xòa.

“Cậu cũng cao hơn .” Tôi đột ngột buột miệng.

Bạch Tiểu Niên quả thật cao thêm nhiều. Cậu năm nay hai mươi tuổi, ngũ quan rõ ràng, nhưng từ ánh mắt vẫn vài nét ngây ngô của ngày . Nghe , bước lên vài bước, gỡ mũ, để lộ mái tóc rối, dài hơn so với ấn tượng .

Tôi thề, Bạch Tiểu Niên đôi mi mắt nhất từng thấy, lúc giận dữ đáng sợ bao nhiêu thì khi sắp đáng thương bấy nhiêu.

Tôi vội vàng buông rổ cải thảo, nắm tay , tay vẫn lạnh: “Đừng mà!”

Cậu hất tay , ngẩng đầu ép nước mắt chảy ngược, nhưng nước mắt cứ từng giọt to rơi xuống: “Cậu bảo đừng thì sẽ nữa chắc? Cậu là gì của chứ?” Bạch Tiểu Niên gân cổ , dứt khoát nắm cằm ép , mắt càng đỏ hơn.

“Không cho , nữa là hôn đấy.” Tôi uy hiếp.

Tôi quên mất, từ đến nay Bạch Tiểu Niên nào chịu uy hiếp? Cậu tức điên cào cổ tay , giống như con mèo nhỏ giận dữ: “Hồ Gia Minh, con rửa tay hả!”

Tôi : “Dừng, bậy thế.”

“Tôi đó, làm gì ?” Tiểu Niên tức tối chịu thua.

Tôi vẫn buông, tiếp tục giữ chặt cằm , cúi xuống hôn. Cậu cứng đờ, chẳng bao lâu mềm , hé miệng. Xin cải thảo, giờ thể ôm em, ôm .

 “Cốc cốc.” hai tiếng. Tôi đầu , là cô Đình Đình chống tay khung cửa gõ tường: “Ban ngày ban mặt làm gì đấy? Có để ý ảnh hưởng , đằng bao nhiêu cải thảo kìa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-nien/chuong-18.html.]

Tôi Tiểu Niên, ôm chặt trong ngực, nước mắt ngừng rơi, nhưng mặt đỏ bừng. Thấy thì tức giận mắng: “Buông , đồ lưu manh!”

Tôi làm thể buông tay, bèn lớn tiếng: “Tôi kết hôn, bà góa phụ chẳng liên quan gì đến hết! Hôm đó chỉ chọc tức thôi, đứa bé cũng của , độc !”

Bạch Tiểu Niên liếc Phùng Đình Đình, cô giận dữ mắng: “Đồ chó, cần thì gọi Đình Đình, xong việc thì gọi góa phụ, nhổ!” Rồi giậm giày cao gót bỏ trong, còn để một câu: “Làm nũng xong nhớ khiêng cải thảo nhé!”

“Được luôn!”

Đáp xong hỏi Tiểu Niên: “Ăn sáng ? Tôi nấu cho.” Cậu gật đầu, bèn kéo bếp . Quán mười giờ rưỡi mới mở cửa, giờ khách. Cậu cái ghế thấp, thì bắc nồi nấu mì.

Cảnh tượng khiến nhớ thời cấp hai, cuối tuần nấu bữa sáng, còn ngoài bàn gỗ chống cằm, ngậm đôi đũa chờ .

Mì chín nhanh. Nước tương, dầu hào, chút muối, hành lá băm nhỏ làm nền, chan nước mì, bỏ mì sợi tự cán luộc, đập thêm quả trứng, cuối cùng rưới mấy giọt dầu mè. Đó từng là bữa sáng giờ học thêm của , món ăn kèm thì tùy tủ lạnh còn gì, mà nấu gì cũng ăn ngon lành.

Thói quen của Tiểu Niên vẫn đổi, ăn mì là chọc quả trứng .

“Đừng mãi…” Cậu cắn đứt sợi mì, miệng phồng lên, nhai kỹ một lúc, nuốt xong mới tiếp: “Tôi vốn định tới giận cơ.”

“Tại giận ? Tôi nhớ đến mà.”

Cậu nghẹn vì câu , ôm bát húp mấy ngụm canh mới phun bốn chữ: “Không hổ.”

“Tôi lão Hồ , nhớ đến mức gặp thì sẽ chẳng theo đuổi vợ .” Tôi quan sát phản ứng, quả nhiên mặt vùi gần sát bát: “Vẫn mùi vị quen thuộc , bà xã?”

“Cái gì, cái gì mà bà xã chứ…” Bạch Tiểu Niên ăn xong bèn trở mặt, đặt bát đũa xuống dậy: “Tôi đây!”

Tôi gom bát đũa hai đặt bồn rửa: “Còn tới nữa , nấu canh bí xanh thịt viên, nhớ gọi điện cho .” Tôi , chỉ là giờ chúng từng gọi cho .

“Để xem .” Cậu kéo mũ áo, nhẹ nhàng chạy .

Tôi chắc chắn sẽ còn . Bạch Tiểu Niên là con mèo nuôi lớn, từng tắm rửa sạch sẽ, ôm ấp cưng chiều. Dù bỏ , thành con mèo hoang với móng vuốt sắc nhọn, răng nanh bén hơn, nhưng gặp vẫn sẽ cúi đầu cho sờ.

Phải vuốt lông thuận chiều mà dỗ, quá trình khó tránh cắn vài cái. Trên mặt rõ ràng “Tại ngày đó bỏ rơi ”, mấy năm lang bạt bên ngoài khiến chịu khổ nhiều .

Loading...