Nhà dọn nhanh, chỉ một tuần , căn phòng còn sáng đèn.
Tôi cũng thi một trường gần nhà là Trường Trung học Kim Dương, cùng với Phùng Đình Đình. Kỳ nghỉ hè khi lên cấp ba khá dài, lão Hồ bận rộn mở quán ăn, cả ngày chẳng thấy bóng dáng, còn thì như thể 25 tiếng trong một ngày, luôn tìm việc để làm.
Đi hát karaoke, net chơi game, bơi ở bể... Tôi gần như chẳng lúc rảnh, cuộc sống dường như vẫn giống , chơi thì chơi hết , cũng đầy ắp niềm vui. Tôi đạp xe chở Đình Đình đường, xe nhanh vững, cảnh vật xung quanh lướt qua vun vút. Nhìn hàng cây phía , bỗng chậm guồng chân…
Trước cửa nhà Bạch Tiểu Niên một cây hoè cao, từ xa , nhờ cây đó mà nhà trở nên nổi bật.
“Đã nhớ đến ... thì cửa nhà một lúc .” Đình Đình từ yên nhảy xuống.
Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn xuống xe: “Không cần thiết.”
“Giả vờ bình thản cái gì... Này, ngẩn ?”
“Ừ, thôi.”
Tôi tìm thợ sửa xe tháo luôn cái yên xuống.
Thật khi cách xa dần thì quan hệ cũng dễ trở nên xa cách. Ban đầu còn thấy quen như mất một bạn đồng hành gắn bó bao năm. lâu dần mới nhận rằng cuộc sống chẳng thì thể tiếp tục. Giọng của , nét mặt của ... cái ôm, ấm ... dần dần còn nhớ rõ nữa.
Dòng suối nhỏ khô cạn, lòng suối để cũng dần lá rụng và đá vụn lấp đầy. Rồi một ngày nào đó, nơi biến thành mảnh đất bằng phẳng.
Nếu thường xuyên gặp thì xa cách thật sự dễ. Chỉ là tốc độ trả lời tin nhắn chậm dần. Một ngày, hai ngày, ba ngày... từ “ chuyện gì cũng ” biến thành “chẳng còn gì để ”. Thì cũng chỉ cần một tháng thôi.
Vào lớp 10, quen nhiều bạn mới, từ bỏ QQ chuyển sang dùng WeChat. Tôi cũng bắt đầu ở nội trú, phòng tám , quan hệ đều , cùng trốn học, đánh , ghi .
Tôi và Bạch Tiểu Niên vẫn liên lạc nhưng hề gặp riêng. Những đoạn chat chỉ vỏn vẹn vài trang, phần lớn là tìm chuyện để , mấy chuyện vớ vẩn như đề thi khác khu.
Sinh nhật của Bạch Tiểu Niên là ngày 18/1, theo dương lịch. Sinh năm nhỏ hơn một tuổi, tuổi Tỵ. Còn sinh nhật là ngày 26/8. Một đứa sinh mùa đông, một đứa mùa hè vì thế ít khi mời bạn bè. Sinh nhật thường chỉ chúng , cộng thêm lão Hồ hoặc dì Bạch.
“Chỉ cần tới mừng sinh nhật là đủ .” Ánh nến chập chờn, trong mắt cũng ánh sáng, chăm chú. Tôi ước, trong đôi mắt thật sự nghĩ rằng: Có thôi là đủ.
năm lớp 10, sinh nhật thì dì Bạch đưa cả nhà du lịch ngoại tỉnh; sinh nhật , bận phụ quán ăn cho lão Hồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-nien/chuong-13.html.]
[Hồ Gia Minh, sinh nhật vui vẻ]
[Sinh nhật vui vẻ, Tiểu Niên]
Chỉ hai tin nhắn, hết.
Lên lớp 11, đời sống câu lạc bộ càng phong phú hơn. Đình Đình ba bạn trai, còn vẫn độc . Anh cả ký túc là Cung Dao buôn chuyện, hỏi: “Minh tử điều kiện ngon thế, kiếm bạn gái? Tao thấy lúc mày đánh bóng rổ khối nhỏ tới xem, còn nhờ tao xin WeChat cho nữa.”
Tôi lắc đầu: “Không yêu.”
“Nói thật , trong lòng ai chứ gì?” Cung Dao vỗ vai : “Bạn gái cũ hồi cấp 2 ? Hay là thất tình?”
“... Có lẽ là .” Là năm đó trong đình chơi bóng.
Bạch Tiểu Niên ít đăng WeChat Moments, phần lớn chỉ là bài tuyên truyền của CLB trường. Nếu thì mấy câu ngắn ngủn, chẳng kèm ảnh, giống than thở giống nhật ký.
[Hôm nay mệt quá.]
[Dạo làm bài chậm, chắc do đề khó hơn.]
…
[Thèm ăn hạt dẻ nướng quá.] Đây là câu đăng đúng ngày sinh nhật.
Tôi lập tức bật dậy khỏi giường, quần áo, đạp xe chạy đến cổng trường cấp 2, mua cho . đến nơi 10 giờ, tiệm Hạt Dẻ Hoài Nhung sớm đóng cửa.
Tôi đó một lúc, gió lạnh thổi tới làm mặt tê dại, đưa tay sờ mới phát hiện mặt ướt.
Thì thật sự thể thiếu .