Về chuyện lên cấp ba, Bạch Tiểu Niên còn sốt ruột hơn , tranh thủ thời gian rảnh lật sổ tuyển sinh, chọn trường giúp . Cậu thì chắc chắn thẳng trường cấp ba của Nhất Trung, còn thì... dự định gì.
Tôi bảo: “Tôi chỉ cần ghi nguyện vọng của là .”
Bạch Tiểu Niên trừng : “Cậu mà ghi theo thì một trường cũng đừng hòng đỗ!”
Mỗi xem bài kiểm tra của , đều thở dài. thực sự thiên phú học hành, chỉ một trường gần Nhất Trung, cuối tuần thể cùng về nhà.
“Không chí khí! Đến lúc trường nào nhận thì ?”
“Chậc, giỏi giang . Cậu đại học, làm, nuôi .”
Bạch Tiểu Niên khen bèn đắc ý, ngậm thìa : “Thế thì khôn ngoan chút, bằng nuôi khác đấy. Tôi thấy thể mở quán cơm, như ngày nào cũng ăn.”
Cậu thích đồ nấu, nhất là canh bí đao nấu mọc với thịt kho tàu. Mỗi bếp, cũng chạy theo, cầm quyển sách lượn lờ, chờ nếm thử đút cho một miếng.
Tôi nghiêm túc suy nghĩ chuyện , còn hỏi cả ông Hồ. Ông bảo: “Được đấy. Bố thấy mày quả nhiên di truyền nhiều gen ưu tú của bố. Trước đây bố cũng từng định mở quán, tay nghề nhà họ Hồ thể để mai một!”
Bị khích lệ, ông già thực sự buông bài bạc, mở quán thật. Ông còn kể ngày xưa nhờ tay nghề nấu nướng mà chiếm trái tim Lý tiểu thư, tức là . “Có những chuyện... dừng ở quá khứ thì .” Ông ngẫm nghĩ, đặt tên quán là ‘Đương Niên’ (Năm ).
Ông cưới vì bà vốn là tiểu thư nhà giàu, chịu sinh con cho ông là may. Giờ bà vẫn gửi tiền đến hàng tháng, rảnh thì gặp một .
“Bố vốn định cả đời sống lười nhác, nếu vì con... Con đúng là giống bố, cứ thẳng một đường đến cùng. Bố mở quán là để cho con chỗ dựa . Nếu con vẫn thích Tiểu Niên, thì... hừm, cũng cái nghề mà bám.”
Lúc đó hiểu thâm ý của bố, chỉ hỏi: “Bố, quán thể thêm tên con ? Sao chỉ ‘Niên’ mà ‘Minh’? Thêm chữ Minh nữa !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-nien/chuong-10.html.]
Hồ Vĩ Nghiệp lập tức giơ tay định đánh: “Cút học bài!”
Tuy hiểu hết nỗi lo của ông nhưng ông đồng ý để theo đuổi Bạch Tiểu Niên. Bố đúng là dễ tính.
Cuối tuần, chú Đặng cùng dì Bạch đưa chúng dạo IKEA. Lần đầu tiên tới, mê mẩn nơi đó. Có giường, bàn ghế, vật dụng sinh hoạt đều đủ, thỏa mãn bộ tưởng tượng của về một “ngôi nhà tương lai”.
Tôi và Bạch Tiểu Niên vật đệm êm, hai lớn ở phía trò chuyện, chúng thì chạy lung tung khắp nơi. IKEA như mê cung khổng lồ, may mà cũng ghế sofa để nghỉ chân.
Ngay cả dì Bạch cũng quá “giàu hướng gia đình”. thật sự thích lên kế hoạch cho tương lai.
Tôi với Bạch Tiểu Niên: “Đợi đại học, chúng cùng ngoài thuê nhà ở. Ngủ giường đôi thật to, ga màu kaki, gối ôm màu cà phê sữa. Cậu thích trắng đúng ? Tất cả bát đũa đều mua màu trắng. Cả nến thơm thích cũng mua, đặt ngay đầu giường... À, đèn ngủ nữa, mua loại bảo vệ mắt, thể chỉnh sáng.”
Cậu lúc nào cũng chăm chú, thậm chí còn ghi .
“Tôi sẽ nấu cơm, đợi về cùng làm canh bí mọc, dùng cái nồi xanh lá để ý ... Sau đó chúng nuôi một con chó, chịu ?”
Bạch Tiểu Niên gật đầu, thích Samoyed, nuôi thì buổi tối cùng dắt dạo.
Tôi ôm lòng, ở khúc ngoặt cửa IKEA, khẽ cắn môi . Đôi môi của như thạch, mềm mềm, đàn hồi, khiến sợ một ngày nào đó sẽ kìm nổi mà “ăn” mất.
“Loảng xoảng…” tiếng chìa khóa rơi xuống đất.
“Hồ Gia Minh, đang làm gì đấy?”
Tôi đầu, thì là dì Bạch đang lưng chúng .