Thuyền trưởng nhặt được một bé rồng xinh đẹp! - Chương 1: HẢI TRÌNH TỬ THẦN
Cập nhật lúc: 2026-05-08 09:01:46
Lượt xem: 2
Biển cả lòng trắc ẩn. Cơn bão mười hình thành bất ngờ từ một áp thấp nhiệt đới cục bộ, tiến triển nhanh đến mức vượt ngoài kịch bản dự phòng của trung tâm khí tượng. Trong cơn thịnh nộ của đại dương, bầu trời và mặt nước dường như hòa làm một khối màu chì đặc quánh, x.é to.ạc bởi những lằn chớp xanh tím rợn . Con tàu vận tải Viễn Chinh – một pháo đài thép khổng lồ với trọng tải hàng vạn tấn, vốn là niềm kiêu hãnh của kỹ thuật cơ khí hiện đại – giờ đây chỉ còn là một mảnh vỏ bao diêm bé nhỏ, tội nghiệp tung hứng giữa những thung lũng sóng cao ngất ngưỡng. Mỗi khi một con sóng lừng đổ ập xuống, khối thép hàng ngàn tấn rên rỉ, vặn trong tiếng thép rít chói tai, tưởng chừng như chỉ cần một cú quật nhẹ nữa thôi, "hạt cát" màu xám xịt sẽ vĩnh viễn tan biến lòng vực sâu đáy.
Trên đài chỉ huy, ánh đèn huỳnh quang chập chờn chiếu rọi gương mặt của Thẩm Viên. Anh đó, chân trụ vững như bàn thạch sàn tàu đang nghiêng ngả một góc ba mươi độ. Thẩm Viên ngoài ba mươi tuổi, chỉ sở hữu một vẻ ngoài điển trai mang đậm dấu ấn phong trần của biển cả với sống mũi cao thẳng và đôi mắt đen sâu thẳm, mà ở còn toát cái tĩnh lặng đáng sợ của một qua hàng ngàn hải trình t.ử thần. Trong khi các thủy thủ xung quanh đang bắt đầu rơi hoảng loạn khi radar trắng xóa, Thẩm Viên vẫn giữ sự lý trí tuyệt đối. Bàn tay siết chặt vô lăng bọc da, những khớp xương trắng bệch nhưng cử động vô cùng điềm tĩnh.
"Thuyền trưởng! Các thiết điện t.ử nhiễu loạn bởi từ trường lạ! Chúng đang mất phương hướng !" – Tiếng thét của tay lái phụ gió rít nuốt chửng ngay khi khỏi cửa miệng.
Thẩm Viên nao núng, giọng trầm thấp nhưng mang theo uy quyền tuyệt đối: "Giữ vững bánh lái! Cưỡng ép khởi động động cơ dự phòng. Chúng thể c.h.ế.t ở cái vùng biển ma quỷ ."
Sau đó, Thẩm Viên nhắm mắt trong một giây, dùng kinh nghiệm của một kẻ thuộc lòng từng thở của đại dương để cảm nhận sự chuyển động của con tàu. Khi mở mắt , một tia chớp rạch ngang gian, chiếu sáng một cảnh tượng kỳ ảo đến mức tưởng.
Cách mũi tàu xa, giữa những con sóng lừng đang cuộn trào điên cuồng, những bóng hình mảnh mai đang lướt . Đó là cá heo, càng là bất kỳ loài sinh vật biển nào mà con từng đến. Một đoàn sinh vật hình dáng giống , với những chiếc đuôi dài lấp lánh sắc bạc, đang bơi ngược chiều sóng dữ một cách thản nhiên. Họ hề những con sóng hàng chục mét đ.á.n.h bật ; trái , dường như áp lực nước xung quanh họ điều khiển bởi một năng lực vô hình, tạo thành một vùng nước êm ả bao bọc lấy từng cá thể. Họ bơi thành từng đoàn, hướng về một phương duy nhất với sự chính xác tuyệt đối như những kim chỉ nam sống giữa đại dương hỗn loạn.
Trong lòng Thẩm Viên dâng lên một nỗi kích động mãnh liệt. Đôi bàn tay siết chặt lấy vô lăng, lẩm bẩm: "Là họ ? Long tộc trong truyền thuyết?"
Tương truyền rằng, từ thuở hồng hoang, khi biển cả còn tên gọi, một chủng tộc mang huyết thống của thần linh ngự trị nơi đại dương sâu thẳm. Họ là những chiến binh lộng lẫy với lớp vảy cứng hơn kim cương và dị năng điều khiển nước. Người biển vẫn kể tai về một hòn đảo di động, nơi Long tộc cất giấu kho báu vĩnh cửu và những bí mật về sự trường sinh và những lời nguyền đáng sợ.
Đương nhiên Thẩm Viên tin những điều . Anh vẫn tin đó chỉ là cổ tích, là truyền thuyết, mà truyền thuyết là những điều thật. , bây giờ, niềm tin trong lòng bộ đ.á.n.h sập trong khoảnh khắc. Chính là bọn họ, long tộc trong truyền thuyết.
Thẩm Viên nheo mắt, theo hướng di chuyển của đoàn sinh vật lạ lùng . Ở phía xa, ẩn hiện màn mưa trắng xóa và những đám mây đen đặc và những tia chớp hỗn loạn, là bóng dáng lờ mờ của một hòn đảo với những đỉnh núi nhọn hoắt như răng nanh rồng.
"Không cần radar nữa." – Thẩm Viên lớn, thanh âm vang dội át cả tiếng sấm – "Tất cả chú ý! Bẻ lái ba mươi độ về phía mạn trái. Chúng sẽ bám theo đoàn sinh vật đó. Mục tiêu: hòn đảo phía ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thuyen-truong-nhat-duoc-mot-be-rong-xinh-dep/chuong-1-hai-trinh-tu-than.html.]
Việc bám theo đoàn Long tộc giữa tâm bão là một canh bạc điên rồ nhất mà Thẩm Viên từng thực hiện trong đời thuỷ thủ. Một sự đối lập tàn khốc hiện ngay mắt: Trong khi những sinh vật lướt một cách ung dung, cơ thể thanh mảnh của họ uyển chuyển rẽ nước như thể đang dạo chơi trong một hồ thu lặng gió, thì con tàu Viễn Chinh đang vật lộn trong cơn hấp hối. Đoàn Long tộc bơi ngược chiều gió, họ dường như hề chịu tác động của những con sóng lừng; áp lực nước xung quanh họ tự động giãn , tạo thành một luồng hải lưu riêng biệt, êm đềm và chuẩn xác.
Trái , Viễn Chinh với khối thép nặng nề đang đối đầu trực diện với sức mạnh của thiên nhiên. Gió giật cấp 12 quất mạn tàu những cú đòn nghìn tấn, nước biển tràn lên boong như nhấn chìm tất cả lòng đất . Động cơ diesel khổng lồ gầm rú đến mức rung chuyển từng thớ thịt của những tàu, nhưng con tàu vẫn sóng đẩy lùi, chao đảo như một gã say rượu bên bờ vực thẳm.
"Thuyền trưởng! Cánh quạt rác đại dương quấn , công suất giảm 40%! Chúng sẽ sóng đ.á.n.h ngang mạn nếu cứ tiếp tục thế !" – Tiếng máy trưởng vang lên đầy tuyệt vọng qua bộ đàm.
Thẩm Viên chằm chằm những vệt sáng bạc của đoàn Long tộc đang mờ dần phía xa. Anh cho phép hoảng loạn. Đôi mắt rực sáng sự quyết đoán, cầm lấy micro điều hành, giọng vang lên đanh thép, xuyên qua cả tiếng gầm của bão tố:
"Tất cả chú ý! Cắt bỏ mỏ neo dự phòng để giảm trọng lượng mũi tàu ngay lập tức! Mở bộ cánh ngầm cân bằng mạn mười lăm độ để lợi dụng sức đẩy của luồng sóng phản hồi!"
Anh xoay gắt bánh lái, cảm nhận độ trễ của con tàu tiếp tục lệnh: "Phòng máy! Đừng duy trì công suất định, hãy nạp nhiên liệu theo nhịp sóng! Đợi khi đỉnh sóng nâng đuôi tàu lên thì tăng tốc tối đa, khi xuống dốc sóng thì giảm về mo để tránh vỡ mũi! Chúng đấu với biển, chúng sẽ 'lướt' lưng nó!"
Khi con tàu bắt đầu chao đảo mạnh, bờ vực sóng đ.á.n.h lật, Thẩm Viên sẽ đẩy thủy thủ lái sang một bên và : "Tránh , để !".
Thay vì dùng sức mạnh thô bạo để chống đại dương, Thẩm Viên đang dùng chính năng lượng của những con sóng để đẩy con tàu về phía . Con tàu Viễn Chinh bắt đầu những nhịp điệu mới, nó còn đ.â.m sầm sóng mà trườn lên chúng một cách khéo léo.
Mồ hôi chảy ròng ròng trán Thẩm Viên, thấm đôi mắt đang đỏ ngầu vì căng thẳng. Mỗi con tàu nghiêng đến mức tưởng như lật úp, dùng những cú trả lái chuẩn xác đến từng milimet để lấy thăng bằng. Cuối cùng, những giờ phút nghẹt thở tưởng chừng dài như cả thiên niên kỷ, bóng dáng hòn đảo hiện rõ rệt hơn bao giờ hết.
"Chuẩn thả neo tầng hai! Hướng mũi tàu vùng vịnh khuất gió phía đông hòn đảo! Chúng đến nơi !"
Khi con tàu cuối cùng cũng vùng nước lặng của vịnh đảo, cả đoàn thủy thủ đổ gục xuống sàn tàu, thở dốc vì thoát khỏi bàn tay của t.ử thần. Họ về phía vị thuyền trưởng vẫn đang thẳng bên bánh lái, ánh mắt rời khỏi những cái đuôi bạc biến mất làn nước xanh thẳm sát bờ.