Thiên Kim Giả Muốn Nghỉ Hưu - 16

Cập nhật lúc: 2025-03-29 06:31:46
Lượt xem: 25

Tan làm, trời mưa tầm tã, cô không mang áo mưa, cũng chẳng thể gọi được một chiếc xe, đành phải đứng trú tạm dưới sảnh công ty chờ mưa ngớt.

Một chiếc xe màu trắng dừng lại ngay trước mặt cô.

“Lâm sư muội, em cũng vừa tan làm sao? Anh tiện đường, để anh đưa em về nhé?”

Là Trần Lượng. Anh ấy làm cùng phòng ban với cô, ngày thường cũng đối xử với cô khá tốt.

Trước đó, trong một lần trò chuyện vu vơ, phát hiện ra hai người cùng tốt nghiệp từ một trường đại học, anh ấy còn hơn cô tận hai khóa.

Thấy trời mưa thế này chắc còn lâu mới tạnh, cô đang định bụng gật đầu đồng ý thì một chiếc Rolls-Royce màu đen bóng loáng bỗng dưng dừng chắn ngang trước đầu xe của Trần Lượng.

Tạ Trì hạ cửa kính xe xuống, ánh mắt lạnh băng như d.a.o cau liếc về phía cô.

“Lên xe.”

Ánh mắt đó, tựa như chỉ cần cô dám bén mảng bước lên xe của Trần Lượng, anh sẽ lập tức ăn thua đủ với người ta đến cùng.

Cuối cùng, vì sự an toàn của Trần Lượng, cô đành gượng gạo cười ái ngại với anh ấy: “Trần sư huynh, hình như có người đến đón em rồi, em xin phép đi trước nhé.”

Nói xong, chẳng kịp để ý đến vẻ mặt phức tạp của Trần Lượng, cô vội vàng mở cửa xe của Tạ Trì chui vào trong.

“Vậy ra, anh không phải gu của em, cái người kia mới đúng gu của em, phải không?”

Cô cảm thấy đầu óc mình ong ong, chuyện này đến giờ vẫn chưa xong nữa à?

“Tạ Trì, anh có phải con nít lên ba không vậy?”

Tạ Trì quay sang nhìn cô, ánh mắt thoáng chút hờn dỗi: “Giờ lại còn chê anh trẻ con nữa cơ à?”

“Người ta nói quả không sai, đàn ông đúng là không thể để phụ nữ có được quá dễ dàng, có được rồi thì lại chẳng biết đường trân trọng.”

Vậy ra, trước đây anh luôn tỏ vẻ lạnh nhạt với cô là vì sợ cô có được anh rồi sẽ không biết trân trọng sao?

Thật đúng là không tài nào hiểu nổi cái kiểu mạch não kỳ lạ của đám đàn ông bây giờ.

Tạ Trì không hề đưa cô về nhà, mà cho xe thẳng tiến đến căn biệt thự riêng của anh, nơi mà cô cũng đã từng ghé qua một lần.

Cho đến tận khi cả hai đã vào phòng, Tạ Trì vẫn còn giận dỗi, mặt nặng mày nhẹ chẳng buồn nói với cô một lời nào.

Thôi được rồi, tự mình gây ra họa, thì tự mình phải ra tay dỗ dành vậy.

Cô mạnh dạn tiến lên chắn ngang đường đi của Tạ Trì, vươn tay kéo nhẹ chiếc cà vạt của anh xuống, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên khẽ hôn anh một cái. Giọng nói lí nhí như mèo kêu: “Gu của em là anh, được chưa?”

Cô vừa định xoay người bỏ chạy, nhưng ngay lập tức đã bị anh gắt gao ép sát vào cánh cửa, bá đạo chiếm lấy môi cô hôn mạnh mẽ.

Giọng nói trầm khàn của người đàn ông vang lên bên tai cô, mang theo một sự quyến rũ c.h.ế.t người: “Nghiên Nghiên, anh muốn thử mấy cái nội dung tiểu thuyết mà em hay đọc.”

Lúc này hô hấp của cô đã trở nên dồn dập, đáy mắt cũng đã ươn ướt lệ.

Cô vội vàng túm chặt lấy vạt áo sơ mi của anh: “Em… em có mua mấy thứ đó đâu…”

Tạ Trì khẽ nuốt khan một tiếng, đáy mắt thoáng qua một tia hối hận.

Cuối cùng anh cũng không tiếp tục làm gì thêm, chỉ ôm chặt cô vào lòng, thở hổn hển từng hồi, lồng n.g.ự.c phập phồng theo nhịp thở gấp gáp.

Loading...