Sự Ân Hận Của Ma Tôn - Chương 137: Ngươi dịu dàng với ai cũng vậy sao?

Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:49:32
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả hai xuống giường của riêng . Ý thức Vân Thiển mơ màng, nhưng chẳng ở riêng với Dạ Quân ly mà tim y vẫn đập loạn nhịp. Trốn trong chăn ấm, ánh mắt y kìm mà liếc trộm về phía .

Lúc ngủ, Dạ Quân ly gối đầu lên hai tay, một ngạo khí nhưng vẫn toát lạnh khiến sống chớ gần.

Vân Thiển sợ , ngược , giữa mùa đông giá rét , lòng y dâng lên một sự ấm áp khó tả.

Đây là đầu tiên trong đời y nảy sinh tình cảm lạ lùng với một , cứ trốn trong chăn mà nhịn trộm.

“Ừm? Cười gì thế?” Động tĩnh trong đêm khuya tĩnh lặng trở nên đặc biệt rõ ràng, Dạ Quân ly nhạy bén thấy.

“A?” Vân Thiển Dạ Quân ly hỏi đột ngột, giật suýt lăn khỏi giường, y chột đáp: “Không, gì, ngươi còn ngủ?”

Vân Thiển áy náy hỏi thêm: “Có làm phiền ngươi ?”

Dạ Quân ly khẽ trở , nhẹ một tiếng: “Giấc ngủ của nay vốn nông.” Huống hồ, hiếm khi ngươi ở đây, nào nỡ ngủ say.

“Ngươi chuyện với ai cũng dịu dàng như ?” Vân Thiển chằm chằm tấm màn giường ánh sáng yếu ớt soi tỏ, đôi mắt đen láy ngập tràn ý .

Dạ Quân ly suýt nữa thì bật , mỗi như , đều chẳng cách nào với tiểu tổ tông bên cạnh .

“Ngươi cứ hỏi khác xem họ thấy dịu dàng ?” Dạ Quân ly nhổm dậy, liếc Vân Thiển, phát hiện tiểu gia hỏa giấu nửa cái đầu trong chăn, thể cuộn tròn, giống hệt như .

Hắn hỏi dồn: “Ngươi lạnh ?”

“Không lạnh, lạnh, Lâm Mộ ca ca đây mua cho một con thú bông cá nhỏ, vẫn luôn ôm nó ngủ, bây giờ thú bông thì ôm chăn ngủ.” Đêm khuya yên tĩnh càng làm nổi bật giọng non nớt của Vân Thiển, mà tim Dạ Quân ly tê dại.

“Ngày mai đưa ngươi mua một con.” Hắn thật may mắn, đời , Vân Thiển cưng chiều mà lớn lên.

“Không cần phiền phức , dù cũng chỉ ở vài ngày thôi mà.” Vân Thiển hiểu chuyện từ chối.

“Chuyện của ngươi thì là phiền phức,” Dạ Quân ly thản nhiên . Cùng Vân Thiển trò chuyện, chẳng buồn ngủ chút nào, bèn hỏi thêm một câu: “Ngươi đói ?”

“…” Vân Thiển bất giác gật đầu trong chăn, khi suy nghĩ kỹ , y ngượng ngùng thừa nhận.

Dạ Quân ly thấy y đáp , bèn dịu dàng hỏi thêm nữa: “Đói ?”

Vân Thiển đưa tay sờ bụng, thật thì thấy gì, hỏi một câu, cơn buồn ngủ dường như tan biến, đó là cơn đói ập đến.

“Ha.” Trong gian vang lên tiếng cưng chiều của Dạ Quân ly.

“Ta nấu cho ngươi một bát mì, ?” Nói liền vén chăn, dậy xỏ giày.

Vân Thiển chút kinh ngạc, hỏi : “Ngươi làm ? Tự tay làm ?” Kinh ngạc nhưng cũng xen lẫn vui sướng.

Dạ Quân ly về phía giá nến, thắp nến lên đến bên giường Vân Thiển: “Ừm, làm, ăn mì ? Hay ăn thứ khác? Trễ thế , ăn đồ dầu mỡ, nếu lát nữa sẽ ngủ …”

Dạ Quân ly luôn dặn dò Vân Thiển một cách kiên nhẫn như dặn một đứa trẻ.

“Được, thích ăn mì, còn thêm một quả trứng chiên ?” Vân Thiển đưa yêu cầu.

Dạ Quân ly ngạc nhiên, hỏi : “Không dị ứng với trứng gà ?”

Vân Thiển hiểu vì hỏi , y lắc đầu: “Không dị ứng, thích ăn trứng chiên.”

“Được, làm cho ngươi ngay!” Dạ Quân ly đưa tay kéo chăn của Vân Thiển lên cao hơn một chút, “Ngươi cứ ngoan ngoãn ngủ , đừng dậy, cẩn thận cảm lạnh, làm xong sẽ gọi ngươi.”

Vân Thiển ngoan ngoãn gật đầu, trốn trong chăn, lòng ấm áp vô cùng.

Dạ Quân ly xác nhận chăn của Vân Thiển đắp kín kẽ mới khoác vội một chiếc áo ngoài, đến nhà bếp của động Linh Hồ để nấu mì cho y.

Khuynh Nhan thấy động tĩnh bèn tới, xoa xoa đôi tay lạnh buốt, hà một cái đến lưng Dạ Quân ly: “Làm gì đấy? Nửa đêm nửa hôm ngủ!”

Thấy Dạ Quân ly đang bận rộn nấu nướng, kinh ngạc : “Ngươi đói ? Ta nhớ ngươi ăn khuya!”

Một cơn gió lạnh lùa qua cửa sổ bếp, làm Khuynh Nhan rùng , vội kéo chặt áo choàng.

“Làm cho Thiển Thiển, y đói .” Dạ Quân ly nhàn nhạt đáp, nụ bên môi vẫn tan.

Khuynh Nhan kinh ngạc đến biến sắc, Vân Thiển bằng con mắt khác về sức ăn: “Hôm nay y ăn nhiều như mà vẫn đói ? Sao trở nên ăn khỏe thế?”

Dạ Quân ly thu nụ , trầm ngâm: “Có lẽ… là do hai kiếp bỏ đói…”

Lúc câu , tim nhói lên một cái, những ký ức đau khổ qua, nhưng nghĩa là từng xảy , vẫn thể nào quên .

Khuynh Nhan thấy nhắc đến chuyện buồn, vội vàng lảng sang chuyện khác: “Thôi thôi, đừng những chuyện đó nữa,” nhón gót chân, “Ngươi đang làm gì ?”

“Nấu mì cho y ăn, tiểu gia hỏa còn ăn cả trứng chiên nữa.” Nơi khóe mắt Dạ Quân ly nhuốm màu vui vẻ.

Khuynh Nhan cũng vui cho , : “Ta tin Thần Hoàng nhất định cách, chỉ cần vượt qua ải , các ngươi xem như khổ tận cam lai. Ta tin Vân Thiển ngươi chăm sóc, nhất định sẽ hạnh phúc.”

Khuynh Nhan từng thấy Dạ Quân ly khát m.á.u g.i.ế.c , từ thủ đoạn, tàn nhẫn ngay cả với chính , đối với ai cũng là một bộ dạng tàn độc…

Chỉ riêng với Vân Thiển là khác biệt, chỉ Vân Thiển mới thể khiến trút bỏ hết thảy lệ khí, dốc cạn sự dịu dàng để yêu y.

“Thiển Thiển xứng đáng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-137-nguoi-diu-dang-voi-ai-cung-vay-sao.html.]

Dạ Quân ly với vẻ đầy kiêu hãnh.

Bảo bối của xứng đáng, xứng đáng để đối với y như

Quá khứ đau thương nỡ , đều ngầm hiểu nhắc đến, nhưng nó vẫn luôn ở trong tim, trong mơ, trong ký ức của Dạ Quân ly…

Hắn quên, Vân Thiển của chịu đựng dày vò, khổ sở và tủi nhục, quên, bảo bối của rốt cuộc yêu đến nhường nào!

So với những gì Vân Thiển làm, làm nhiều hơn nữa cũng đều cho là đủ.

Dạ Quân ly chỉ ước thể đem tất cả những gì nhất thế gian dâng tận tay đến mặt Vân Thiển, chỉ để đổi lấy một nụ của y.

Trong lúc chuyện, mì và trứng gà làm xong, Dạ Quân ly vội : “Ta mang cho Thiển Thiển ăn, y chắc đói lắm …”

“Đi , đừng ngủ muộn quá, trời lạnh đấy.” Khuynh Nhan lúc độc miệng thì vẫn quan tâm Dạ Quân ly.

“Ừ.”

Dạ Quân ly vội vàng bưng bát mì trứng phòng, phát hiện tiểu gia hỏa ngủ say khò khò, đặt bát mì lên bàn về phía Vân Thiển.

Lúc ngủ, Vân Thiển vẫn thích dùng chăn che đầu, Dạ Quân ly lo y ngạt, bèn cẩn thận kéo chăn xuống một chút.

Rồi giúp Vân Thiển sửa mấy lọn tóc mái dính lộn xộn má.

Đầu ngón tay vô tình chạm gò má bầu bĩnh của Vân Thiển, Dạ Quân ly thỏa mãn mỉm : Quả nhiên là ham ăn, mặt da thịt .

Dạ Quân ly còn tham lam ôm y một cái, nhấc thử xem nặng hơn .

Kiếp vì cuối cùng ăn gì, y dần dần chẳng còn mấy lạng thịt, gầy đến cấn tay, cũng cấn đau cả trái tim Dạ Quân ly.

Dạ Quân ly cúi , nhẹ nhàng hôn lên má tiểu nhân nhi, vẫn ngọt ngào, mềm mại như .

Hắn mới mãn nguyện về giường của xuống, một đêm mộng mị.

Hôm , Dạ Quân ly liền thực hiện lời hứa đêm qua, đưa Vân Thiển mua một con thú bông cá nhỏ.

Khuynh Nhan khẩn khoản cầu xin cùng, Dạ Quân ly dứt khoát từ chối, thế giới hai với Vân Thiển.

Vân Thiển sợ sẽ đụng Lâm Mộ, nên đặc biệt yêu cầu Dạ Quân ly giúp cải trang một phen.

Thân hình và vóc dáng của Khuynh Nhan chênh lệch với Vân Thiển là bao, vì , Vân Thiển mượn của Khuynh Nhan một bộ y phục.

Khuynh Nhan vốn là hồ ly, quần áo thường ngày đều phần tiên khí, khi Vân Thiển mặc , Dạ Quân ly cảm nhận rõ ràng nhịp tim đập nhanh hơn.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Vân Thiển của , thể đến thế?

“Dạ Quân ly? Dạ Quân ly?” Khuynh Nhan gọi mấy câu mà vẫn hồn.

“Không chứ, đến ngây luôn !” Khuynh Nhan thầm nhạo bộ dạng “ trải sự đời” của Dạ Quân ly, ở bên lâu như vẫn mang một dáng vẻ say đắm ái mộ đối với Vân Thiển.

Dạ Quân ly định thần , nhưng ánh mắt vẫn dừng tiểu gia hỏa tiên khí phiêu diêu : “Chuẩn xong ?”

Vân Thiển gật đầu.

“Vậy chúng thôi.”

Dạ Quân ly nhấc chân, Vân Thiển nhanh hơn một bước đuổi theo, khoác lấy cánh tay : “Có thể nắm tay ?”

Khuynh Nhan kinh ngạc sự bạo dạn của Vân Thiển, tuy Dạ Quân ly đối với Vân Thiển luôn dịu dàng, nhưng dù đối với Vân Thiển hiện tại, Dạ Quân ly cũng là mới quen lâu, là Ma giới chi vương, cho dù từng gặp mặt, cũng nên qua những chuyện khiến danh sợ mất mật chứ.

Khuynh Nhan kinh ngạc sự ỷ khắc sâu xương tủy của Vân Thiển đối với Dạ Quân ly, tự nhiên đến thế.

Dạ Quân ly cũng sủng ái mà kinh ngạc, khi phản ứng thì rạng rỡ, trở tay nắm lấy lòng bàn tay của tiểu nhân nhi, khẽ : “Ừm, nắm tay mới sợ lạc mất!”

Hai hòa hợp dạo bước đến khu chợ ồn ào náo nhiệt, Dạ Quân ly cũng vội mua thú bông cho Vân Thiển, mà đến một quầy hàng nhỏ bên cạnh, mua cho y một chiếc chong chóng sặc sỡ và hai túi kẹo.

Vân Thiển kinh ngạc vì thể thấu tâm tư của , gì, cảm động đến nên lời.

“Ta, đây cầu xin Lâm Mộ ca ca lâu, đều… chịu mua kẹo cho ăn.”

Kẹo còn ăn miệng, lòng Vân Thiển ngập tràn ngọt ngào.

Dạ Quân ly hiển nhiên vui với một vài hành động của Lâm Mộ, cầu xin lâu như mua kẹo cho Vân Thiển, ngay lúc chuẩn tức giận, Vân Thiển giải thích tiếp: “Ta đây đau răng, suốt một ngày một đêm, nên Lâm Mộ ca ca cho ăn kẹo nữa.”

“Đau răng?” Dạ Quân ly đột nhiên đổi ý, cho Vân Thiển hai túi kẹo nữa.

thấy tiểu nhân nhi yêu thích nỡ buông tay mà nắm chặt, nỡ lòng đòi .

“Vậy ngươi ăn ít thôi, đưa một túi cho .”

Hắn đưa tay đòi một túi kẹo từ Vân Thiển, lo y vui, bèn giải thích: “Không thể ăn nhiều như cùng một lúc, ăn hết xin , một ngày chỉ ăn một viên thôi.”

Đối với sự hạn chế , Vân Thiển hề phản kháng, ngược còn cảm thấy mới mẻ, vui vẻ : “Được, ngươi đồng ý cho ăn một viên, thỏa mãn !”

--------------------

Loading...