Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 64: Mơ mơ màng màng hôn nhau (2)

Cập nhật lúc: 2026-04-04 19:04:48
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: YACchan

Dưới ánh đèn quái dị, Vương sư phụ thấy rõ tư thế của những : Ai nấy đều dựa lười nhác ghế, đám trẻ như đang vật nuôi, ánh mắt chứa đầy sự thưởng thức và thích thú. Trên bàn là cả thùng tiền, màu đỏ chói mắt, cực kỳ khoa trương.

Mà đây mới chỉ là khu hội viên cao cấp, nếu là khu tối cao thì... dám tưởng tượng.

“Giới thiệu bản , để các 'ông chủ' làm quen một chút.”

Vương sư phụ quen với quy trình, sang với nhóm thực tập sinh.

Từng trong nhóm lượt giới thiệu tên tuổi, chiều cao, cân nặng, sở thích, sở trường... Nói xong, một ' ' trong đó rút một xấp tiền, chỉ tay.

Người chỉ trông như mới đủ tuổi trưởng thành, gầy gò yếu đuối, dáng mảnh mai.

Trước khi đến đây, họ đều yêu cầu đồ đặc biệt, thuận tiện cho việc 'chọn'. Mà chọn, mặc một bộ đồng phục.

Các 'ông chủ' khác cũng lượt chọn . Những ai chọn sẽ dẫn từng phòng riêng. Vương sư phụ nhiệm vụ đưa những chọn ngoài, chuyển tới các KTV khác.

Người chịu trách nhiệm chính đợi ở cửa, thấy Vương sư phụ làm việc gọn gàng thì khen vài câu, còn sẽ mặt 'ông chủ', hứa tăng lương.

Còn mấy thực tập sinh loại thì c.h.ử.i cho một trận. Vương sư phụ mấy đứa nhỏ đáng thương , chiếc camera ngụy trang nút áo ghi hình bộ.

Người đại diện còn xử lý công việc hậu kỳ như chi tiền bịt miệng, đe dọa v.v... Vương sư phụ thật sự nhịn nổi nữa. Nơi đây tràn ngập xa hoa truỵ lạc, những đứa trẻ chỉ là món đồ chơi trong mắt đám giàu . Nếu hành động chậm một chút, đám nhỏ đó sẽ gặp chuyện .

Vương sư phụ nhân lúc chịu trách nhiệm đang dạy thực tập sinh, ráng nén thật lâu cuối cùng cũng... xì một cái thật to. Mùi hôi nồng nặc. Trước khi đến, cố tình uống t.h.u.ố.c hỗ trợ tiêu hóa để chuẩn tình huống bất trắc.

Tiếng 'phụt' to thối, khiến cả đám trong phòng cứng đờ vì lúng túng.

Vương sư phụ gãi đầu ngại ngùng: “Bụng khỏe lắm, ... vệ sinh một lát.”

Người phụ trách thấy cau mày nhăn mặt, dáng vẻ khó chịu, thì gật đầu: “Được, nhanh về nhanh.”

Nói thì , nhưng dáng vẻ đó thì chắc chắn là sẽ ở trong đó một lúc lâu. Mà phụ trách cũng thời gian để quan tâm, tiếp tục họp tiếp.

Vương sư phụ nhân cơ hội đó trốn nhà vệ sinh. Đầu tiên xác nhận xem ai trong phòng , đó khóa cửa .

Truyền bộ video ghi âm và ghi hình cho Thương sư phụ, đó sắp xếp chứng cứ, soạn một bức thư tố cáo điện tử, báo cáo KTV lên tổ giám sát đặc biệt.

Gần đây nhà nước kiểm tra gắt, thế mà công ty vẫn dám làm bậy ở ngay trung tâm thành phố? Điều đó chứng tỏ gì? Chứng tỏ ít nhất trong thành phố ô dù bảo kê!

Nếu cấp tỉnh an , tổ giám sát chính là con át chủ bài.

Vương sư phụ xử lý xong, nghỉ tạm trong nhà vệ sinh một lúc mới bước ngoài.

Anh một vòng, đến khu vực phòng bao cao cấp, nhưng tiếc là thể để cảnh rõ hơn, lấy bằng chứng sức nặng hơn nữa.

Lúc , thấy ở cửa phòng một mặc đồ thực tập sinh, hành vi lấm la lấm lét giống hệt .

Đây là... loại trong đám ban nãy ? Vì quá căng thẳng nên loại, mà bây giờ còn lén lút mò lên làm gì?

Nếu hai phát hiện, thì thật sự tiêu đời !

Vương sư phụ lập tức kéo nhà vệ sinh.

“Cạch'—một tiếng đóng cửa, kinh hãi hỏi: “Cậu làm gì ?!”

Người còn bày đặt giả ngây, vẻ mặt đầy chính nghĩa: “Không cạnh tranh thành tích ? Em nghĩ chờ c.h.ế.t , nên tự lên tìm cơ hội.”

Vương sư phụ: “???”

Cậu em ơi, đừng tự đưa hang hùm thế chứ!

Anh giận để cho hết: “Cái liên quan đến , phụ trách tự ý lên lầu cơ mà? Ban nãy còn đang mắng kìa, lén lúc nào thế?!”

Người nọ thấy mãi xong, chỉ tổ tốn thời gian, cau mày, từ từ tiến gần Vương sư phụ.

Vương sư phụ ngơ ngác: “Cậu làm gì đó?!”

Giây tiếp theo, Vương sư phụ nọ khống chế: “Đừng động đậy, là cảnh sát! Tốt nhất là hợp tác với !”

Vương sư phụ: “???”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-64-mo-mo-mang-mang-hon-nhau-2.html.]

“Cảnh sát gì mà cảnh sát? Cậu cái gì thế?!”

Cả hai đều hạ giọng hết mức, cứ như sợ làm kinh động khác.

“Tôi là Ngụy Soái, cảnh sát đồn Lâm Giang Lộ. Cậu nghi ngờ liên quan đến hành vi phạm pháp, nhất nên khai bộ danh sách liên quan!”

Ngụy Soái từ khi nào gắn dây và còng tay trong phòng vệ sinh, trói chặt , còn lấy thẻ cảnh sát cho xem.

Vương sư phụ lập tức vận hành đầu óc, phản ứng một lúc, giữa lúc Ngụy Soái đang lo lắng thẩm vấn thì bật một câu: “Anh trai , là thám tử, đến điều tra vụ KTV . Có khi nào... chúng cùng phe...?”

Ngụy Soái: “???”

Thời nay, thật sự liều mạng đến KTV để điều tra! Hóa còn giống , chịu bỏ cuộc, tin rằng nơi nhất định vấn đề, điều tra chân tướng!

Ngụy Soái thông tin đột ngột đ.á.n.h lạc hướng, vẫn hỏi: “Cậu gì chứng minh ?”

Vương sư phụ giơ thiết ghi âm ghi hình lên: “Bên trong là bằng chứng thu thập . Ngụy Soái, chúng thể hợp tác.”

Hai , cuối cùng cũng buông cảnh giác.

Sau khi cởi trói, câu đầu tiên Vương sư phụ : “Không bạn, làm cảnh sát vùng đến mức , nào là nhảy nhót ca hát, còn diễn xuất nữa, mà vô showbiz thì nổi như cồn luôn ! Có ý chí chịu nhục chịu khó như , làm gì cũng thành công hết.”

Ngụy Soái thở dài bất đắc dĩ: “Tổ điều tra vụ mất tích của một bé, dân phản ánh từng thấy ở KTV , theo manh mối điều tra đến đây. khi còn tra gì thì cục cho dừng. Cả nhóm phân công làm việc khác, chỉ kiên trì ở , quả nhiên phát hiện nơi bí mật.”

Vương sư phụ: “Rồi nữa?”

Ngụy Soái: “Rồi cục cho nghỉ phép dài hạn, bảo nghĩ nhiều, cần nghỉ ngơi, giảm áp lực. tin nơi vấn đề nên c.ắ.n răng vùng.”

Vương sư phụ cảm thán nghị lực và sự dũng cảm của : “ làm nguy hiểm lắm! Nếu trong cục phát hiện thì sợ là mất việc thật!”

Ngụy Soái nghiến răng: “Mất thì mất. Mạng quan trọng hơn công việc.”

Vương sư phụ nghẹn .

“Tôi dám báo lên cấp vì sợ ô dù, nên mới tự điều tra một .”

Vương sư phụ vỗ vai : “Tôi giúp . Chúng làm thế ...”

YACchan

Cùng lúc đó, tại một phòng bao riêng...

Vương sư phụ tự nhiên bước , VIP cao cấp đang định giở trò trong phòng giật nảy , ghế sofa là thực tập sinh đang đè đến mức dám thở mạnh.

“Ông chủ, ông bảo đổi đưa tới .” Vương sư phụ vỗ tay hai cái, Ngụy Soái cúi đầu bước .

Người đàn ông cắt ngang tức đến phát cáu, mắng lớn: “Tôi bao giờ đổi hả? Đột nhiên xông làm gì? Phá hỏng hứng thú!”

Vương sư phụ ngẩng đầu, vẻ mặt nghi hoặc: “Ông chẳng đổi một lời hơn ? Lẽ nào chúng nhầm phòng?”

Anh giả vờ phòng, làm vẻ kinh ngạc vội vàng xin : “Ông... ông chủ, thật ngại quá, nhầm tầng , giờ sẽ đưa xuống ngay.”

Nói xong, Vương sư phụ kéo Ngụy Soái rời khỏi, khi còn quên đóng cửa giúp một cái.

Chuyện nhỏ cứ thế trôi qua, đàn ông cắt ngang tức đến phát điên, sofa trừng mắt với thực tập sinh : “Quỳ xuống, quỳ cho đàng hoàng!”

Khi Vương sư phụ và Ngụy Soái phòng , họ gắn camera góc khuất, thể bộ cảnh bên trong.

Hai thu thập chứng cứ xong liền xông nữa, một khóa cửa, một bịt miệng và còng tay, phối hợp ăn ý, thành trong một .

May mắn là thực tập sinh gặp chuyện gì.

Vương sư phụ nhanh chóng truyền chứng cứ mới về cho Thương sư phụ.

Cùng lúc đó, tổ giám sát đặc biệt – vốn âm thầm theo dõi KTV – lập tức hành động khi nhận chứng cứ ẩn danh, nhanh chóng phong tỏa tổng bộ và bộ chi nhánh của công ty giải trí Thời Quang.

Chẳng mấy chốc, lực lượng cảnh sát vũ trang xông KTV, niêm phong bộ tầng.

Khi đến khu vực nơi Vương sư phụ và Ngụy Soái đang mặt, hai giật nảy , tưởng rằng phát hiện .

Họ với nhóm đặc cảnh hỗ trợ mới đến, Ngụy Soái lập tức lấy thẻ cảnh sát : “Đồng chí, là cảnh sát đồn Lâm Giang Lộ, tên Ngụy Soái, đang vùng điều tra vụ án. Người là thám tử.”

Hai bên trao đổi thông tin, đó bộ thực tập sinh giam giữ đều giải cứu.

Cấp gặp mặt Ngụy Soái, trịnh trọng khen ngợi: “Thanh niên tiền đồ, nhờ mà chúng mới phá vụ án lớn thế nhanh đến ! Cậu còn nghĩ cả chuyện điều tra công ty giải trí , giỏi lắm! Trước giờ chúng cứ kẹt, tìm đột phá, chính giúp mở điểm then chốt! Tốt lắm!”

Loading...