Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 47: Nhóc con to bằng hạt đậu đỗ (1)
Cập nhật lúc: 2026-04-02 15:58:23
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Sau khi Miểu Miểu rời , khuôn mặt vốn trắng bệch của cô đỏ bừng như m.ô.n.g khỉ, hét một tiếng chạy về phòng.
Hạ Phồn Tinh tò mò thò đầu từ trong phòng, hé cửa một khe rộng, thấy lớp kem nền mặt Miểu Miểu gần như sắp nứt thì giật hỏi: “Miểu Miểu, ? Mặt làm thế? Có chuyện gì xảy !”
Miểu Miểu thấy là cô, miệng há như gì đó, nhưng lời đến miệng nghẹn , chỉ yên đó, vẻ mặt hổ đến mức chẳng nổi nguyên do.
Thái độ thôi của cô khiến Hứa Giảo, cũng thấy động tĩnh mà chạy cùng Hạ Phồn Tinh, sốt ruột chịu nổi.
Hứa Giảo vẫn kịp tán đều son môi miệng, vội vàng hỏi: “Sao thế? Miểu Miểu, chẳng chỉ một chuyến tới phòng Tạ Lễ với Lục Tuấn Niên thôi ? Em thấy cái gì ?”
Miểu Miểu 'á' một tiếng, chẳng kịp giải thích gì nhiều, túm lấy tay hai họ kéo trong phòng.
Hạ Phồn Tinh và Hứa Giảo kéo , hiểu chuyện gì đang xảy , vẫn ngừng hỏi: “Gì mà thần thần bí bí, lén lút chứ, thật sự thấy gì ?”
Miểu Miểu 'rầm' một tiếng đóng cửa phòng, chặn camera man ở bên ngoài.
Tổ đạo diễn đành chuyển sang camera trong phòng.
YACchan
Trong màn hình, Miểu Miểu kéo hai họ xuống ghế, biểu cảm của Hạ Phồn Tinh và Hứa Giảo kích động mù mờ, rõ ràng hóng chuyện.
“Ái chà! Chuyện là như , lúc đó ghé tai sát cửa lén, thấy gì cả, nghĩ chắc Tạ ca với Lục ca đang ngủ. Đạo diễn thì cứ lẩm bẩm bắt gọi hai dậy, mà đang kỳ nghỉ, đ.á.n.h thức khác thì ho gì... nhưng vẫn phòng.”
Miểu Miểu tái hiện sinh động bằng cách chỉ cánh cửa phòng .
Hứa Giảo: “Rồi đó thì ?”
Miểu Miểu vỗ tay cái 'đét', mặt đỏ bừng vì kích động: “Quan trọng chính là đó đó! Tôi bước trong thì thấy trong bóng tối, giường hai bóng đang ôm quấn quýt, dính lấy rời, nếu mà khán giả thấy thì c.h.ế.t chắc luôn!”
Cô cầm lấy tờ giấy, làm động tác mô phỏng: “Tôi vội vàng động não, rút ngay khăn giấy che camera , đó bật nhạc gọi Tạ ca với Lục ca dậy thật nhanh. Mọi tình huống lúc ! Trời ơi, tận mắt đó! Họ đang lén lút yêu đương lưng chúng hả!”
Miểu Miểu kể xong, thở hắt một : “May mà thông minh. Nếu , cái livestream show du lịch của đạo diễn cấm phát sóng đấy!”
Hứa Giảo tròn xoe mắt kinh ngạc: “Thật ? Trời đất, đấy. Không Lục Tuấn Niên hai họ quen ?”
Miểu Miểu: “Chỉ là ngủ cùng một giường thôi, chuyện gì . chuyện làm chúng chắc , chỉ hai họ rõ. Chắc là họ ảnh hưởng đến em bé nên mới giấu kín. Aaa thể làm dì nhỏ !”
Hứa Giảo: “Thế thì làm việc chăm chỉ, kiếm ít quà gặp mặt cho bảo bối mới .”
Hạ Phồn Tinh che miệng thốt lên kinh ngạc: “Tôi... đẩy thuyền thật đấy, ngờ thành sự thật!”
Camera chuyển cảnh, những gì khán giả thấy chính là đoạn .
Có thể ban đầu hình dung rõ, nhưng lời miêu tả của Miểu Miểu khiến đầu óc họ lập tức đầy ắp tưởng tượng.
[Báo Báo Mèo Mèo hạnh phúc là , tui ngất trong đường luôn ]
[Aaaa! Miểu Miểu là chiến thần của CP chúng ! Nếu hai họ kết hôn thì chị nhất định bàn chính!]
[Á á á Miểu Miểu thể rõ ràng hơn ! Giờ đầu óc tui đang bay xa nè hehe, chắc chắn họ chỉ đắp chăn ngủ nhỉ!]
[Lục ca, chị dâu em ưng đó, nhanh kết hôn @cục dân chính]
Tổ đạo diễn: “...”
Tổng cộng chỉ bấy nhiêu khách mời để , giờ thì , hai bên là thể , ba bên cũng , rốt cuộc nên chuyển cảnh livestream về mới an đây?
Vì , tổ đạo diễn cắt sang khu vực uống ngoài sân của homestay.
Chuyển cảnh xong, từ chạy đến hai con mèo hoang nhỏ, một con mèo vằn một con mèo cam, sát ghế, l.i.ế.m lông cho vô cùng thiết.
Tổ đạo diễn: “...”
Thầm gào lên trong im lặng: “Mèo cam với mèo vằn thể đừng xuất hiện ở chương trình [Minh Tinh Đến Rồi] nữa !!!”
[Ai chuyển cảnh đấy, tui đang xem nữ thần makeup mà! Chuyển !]
[Đạo diễn, mấy úp úp mở mở thế rốt cuộc là sợ cái gì, giấu cái gì!]
[Buồn quá, đạo diễn chắc giờ đang tay chân rối loạn hhh]
Trong khi khán giả đang rần rần comment, Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên vẫn đang ở trong phòng, nên mở miệng .
Cái sự ngượng ngùng khi hai đầu tỉnh dậy cùng một chiếc giường dường như còn nguyên đó, giờ là thứ hai.
Cả hai đều là lớn, loại chuyện thật chẳng cần gì cũng hiểu, chỉ một ánh mắt , hai đỏ bừng cả mặt.
Vừa , lúc thể cọ xát , cảm giác bắt gặp in đậm trong đầu Tạ Lễ, khoảnh khắc đó, gần như tiếng tim và Lục Tuấn Niên đập mạnh đến nỗi như thoát khỏi cả lồng ngực.
Có lẽ, nếu như ai phát hiện, hai ngủ cũng sẽ tự tách , dù lúc tỉnh dậy còn dính thì cũng thể thẳng thắn rõ.
bây giờ, thì khác .
Lúc , Tạ Lễ vội vàng chỉnh áo ngủ cho chỉnh tề, dám ngẩng đầu đối diện trực tiếp với Lục Tuấn Niên, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Em... Em ngủ ... đàng hoàng lắm, Lục Tuấn Niên, đừng trách. Em cố ý ...”
Lục Tuấn Niên c.ắ.n môi, cũng kéo quần áo cho gọn, giữa hai chân vẫn còn ấm do bàn chân của Tạ Lễ gác lên để .
Khi nửa tỉnh nửa mơ, thời gian trong căn phòng dường như bấm nút tạm dừng, ôm lấy Tạ Lễ, ngủ trong yên bình và dịu dàng như mong ước.
Chỉ mới nghĩ thôi, chỗ nào đó liền trỗi dậy.
Lục Tuấn Niên sững sờ đó, suy nghĩ lâu, cuối cùng chỉ thể với Tạ Lễ: “Không , ngủ cũng đàng hoàng gì mấy. Anh nhà vệ sinh một lát.”
Nói xong, như thể sắc quỷ đuổi lưng, cuống cuồng chạy phòng tắm. “rầm' một tiếng đóng cửa .
Anh còn định giải thích đôi câu, nhưng Tạ Lễ đang bầu khí hổ bao trùm thì ngớ : “?”
“Lục Tuấn Niên, chứ?”
Tạ Lễ mím môi, nghĩ bụng, chẳng lẽ lúc nãy lúc tỉnh dậy rút chân khỏi thì mạnh tay quá, đá mà ?
Trong nhà tắm, giọng trầm thấp của Lục Tuấn Niên vọng : “Không , Tạ Lễ, em ngủ thêm chút ?”
Trải qua một trận thế thì Tạ Lễ còn ngủ nổi nữa, ngửa giường thở dài.
“Em ngủ nữa , nãy hổ quá, chắc Miểu Miểu hiểu nhầm chúng . Anh camera nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-47-nhoc-con-to-bang-hat-dau-do-1.html.]
Tạ Lễ nghĩ chui trong chăn, mặt đỏ bừng: “Lục Tuấn Niên, là dọn sang phòng Khâu Sĩ ngủ , dù chỉ còn một ngày nữa là rời chỗ ghi hình .”
Người còn chuyện với khi nãy, bây giờ im lặng.
Tạ Lễ đoán chắc Lục Tuấn Niên đang bận rửa mặt nên tiện trả lời, liền to hơn: “Anh thấy thế nào? Lục Tuấn Niên!”
Trong phòng tắm, Lục Tuấn Niên đang cố gắng kiềm chế âm thanh, nén tiếng thở, cố làm cho cái đó mềm xuống, nhưng tiếng Tạ Lễ cứ quanh quẩn bên tai khiến lửa trong nguôi.
“Lục Tuấn Niên, ngất trong phòng tắm đấy chứ? Anh thật sự chứ?”
Tạ Lễ lúc ngay cửa nhà tắm, giọng lo lắng.
Lục Tuấn Niên thở phào một , n.g.ự.c phập phồng, điều chỉnh giọng trả lời mơ hồ: “Không , lát nữa sẽ , đừng lo cho .”
Tạ Lễ 'ồ' một tiếng: “Vậy em đồ xuống lầu dạo chút, khi nào xong thì gọi điện cho em để em rửa mặt. Chút nữa còn kiểm tra nữa, nhanh lên nha.”
Lục Tuấn Niên trong nhà tắm khẽ đáp một tiếng 'Ừ'.
Tạ Lễ đồ xong, thấy Lục Tuấn Niên vẫn khỏi phòng tắm thì cảm thấy khó hiểu, nhưng tiện gì, nghĩ lẽ thấy hổ nên đợi mới .
Nghĩ , Tạ Lễ đồ xuống lầu.
Cửa phòng khép .
Lục Tuấn Niên trong nhà tắm tăng tốc, thở dốc, cơ bụng cơ n.g.ự.c run nhẹ.
Lâu lắm mà lửa vẫn tắt.
Anh cái đó của mà đầy hối hận, đổ mồ hôi.
Liếc qua bình nước nóng, vẫn mở nước lạnh. Tạ Lễ từng mùa hè nên tắm lạnh, Lục Tuấn Niên lúc lời.
Chỉ là như thì khổ thôi, còn cách nào khác, chỉ thể tăng tốc. càng làm thì trong đầu càng hiện lên đủ loại hình ảnh: đầu chung giường, lúc nãy tay đặt thắt lưng Tạ Lễ, kéo lòng, thậm chí còn tưởng tượng cả đầu tiên mơ hồ ngây thơ.
Lục Tuấn Niên đỏ cả mặt. Vậy là đúng. ... càng cảm giác.
...
Khi Tạ Lễ phòng, Lục Tuấn Niên đồ, rửa mặt, đang gương cạo râu.
“Anh xong hả?”
Tạ Lễ lí nhí . “Hơn nửa tiếng trôi qua ... Em còn tưởng đau bụng cơ đấy.”
Tay Lục Tuấn Niên cạo râu khựng , bọt trắng che sắc đỏ mặt: “Không , sáng nay tắm . Đồ cũng dọn xong hết . Chờ em rửa mặt xong, chúng báo với một tiếng viện.”
Tạ Lễ mới yên tâm gật đầu: “Không vội , đợi cạo xong em rửa mặt.”
Hai dọn dẹp sửa soạn một hồi, cuối cùng cũng rời khỏi phòng, khi còn đến gặp Miểu Miểu và .
Miểu Miểu, Hứa Giảo, Hạ Phồn Tinh hôm nay định ngoài dạo phố. Vì hôm nay là ngày nghỉ, hình, thể tự do dùng điện thoại mua sắm tẹt ga.
Vừa gặp , nụ hề tắt, chỉ là chuyển từ mặt sang mặt khác.
Bình luận dồn dập màn hình: “Hahahaha!”
“Miểu Miểu.” Tạ Lễ gọi. “Hồi nãy tụi chỉ là ngủ ngoan thôi, mới thành như . Anh lăn qua lăn , Lục Tuấn Niên cũng thế. Mấy đừng hiểu nhầm nha!”
Miểu Miểu gượng, xua tay: “Làm gì , tuyệt đối hiểu nhầm, sẽ hiểu nhầm hai .”
Hứa Giảo cũng lắc đầu: “Tôi chẳng thấy gì cả, xảy chuyện gì.”
Hạ Phồn Tinh còn khoa trương hơn, lắc đầu như cá chép quẫy đuôi, chột : “Lúc đó em mới tỉnh ngủ, rõ, rõ gì hết.”
Tạ Lễ c.ắ.n môi, Lục Tuấn Niên từ phía thò đầu . Anh cao hơn , hai sát , từ góc của ba Ngu Miểu, trông cứ như Lục Tuấn Niên đang ôm eo Tạ Lễ, mà Tạ Lễ thì tựa trong lòng Lục Tuấn Niên .
Hiểu lầm ư? Sao mà là hiểu lầm ? Rõ ràng là sự thật còn gì!
Tạ ca thậm chí còn hiểu rõ Lục ca ngủ trở , thế mà tình yêu ?! Huống hồ đó, nỡ để Lục ca ngủ ghế sofa, miệng thì cứng nhưng lòng thì xót, chẳng chính là Tạ Lễ !
Họ chỉ là vô tình bước nhầm hiện trường tình yêu đích thực thôi, gì to tát cả.
Lục Tuấn Niên mở miệng: “Chuyện lúc nãy... ngại quá, để chê . Tôi ngủ quen ôm gối, nên mới...”
Anh còn hết, Ngu Miểu giành lời: “Biết Lục ca, Tạ ca, hai cứ yên tâm , bọn em hiểu lầm gì hết.”
“Hôm nay hai khám t.h.a.i , đến lúc nhớ cho bọn em xem ảnh siêu âm của tiểu bảo bảo nha, bọn em cũng dạo phố đây, gì thì gọi điện.” Ngu Miểu .
“Được, các cô cũng chú ý an , gì cứ gọi điện.” Lục Tuấn Niên đáp.
Mấy trò chuyện xong, tạm biệt ở cửa homestay.
Hôm nay là chế độ phát sóng linh hoạt, tổ đạo diễn phân cho mỗi khách mời một phim theo, ống kính livestream chia làm hai tuyến: một theo nhóm Ngu Miểu chơi, một theo Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên đến bệnh viện.
Lục Tuấn Niên đăng ký khám lúc 9 giờ 15 sáng, từ homestay đến bệnh viện mất nửa tiếng, đúng giờ cao điểm, trong thành phố Liễu Châu đang khá kẹt xe.
Tạ Lễ co ở ghế phụ, nhắm mắt dưỡng thần.
Lục Tuấn Niên kính chiếu hậu hiệu cho tài xế, cửa kính xe hạ xuống một khe nhỏ, khí trong lành len lỏi trong, Tạ Lễ hít sâu một , thấy dễ chịu hơn.
[Lục Tuấn Niên chu đáo quá , còn hạ cửa kính cho Lễ bảo]
[Thôi đủ , Lục Tuấn Niên, đừng như thế nữa ! Như ông chồng mẫu mực luôn !]
Khán giả bàn tán rôm rả, chẳng mấy chốc, hai đến bệnh viện.
Tạ Lễ quen đường, may mà Lục Tuấn Niên chuẩn chu đáo, hỏi thăm, đưa Tạ Lễ đến khu khám t.h.a.i một cách thuận lợi.
Trước Tạ Lễ còn hai đang chờ, bác sĩ thực tập tới thu sổ khám, đến mặt Tạ Lễ, hỏi: “Đã làm siêu âm B ?”
Lục Tuấn Niên lắc đầu: “Vừa mới đến, vẫn rõ quy trình cụ thể.”
Bác sĩ thực tập hỏi: “Là đến khám lúc bụng đói đúng ? Chưa ăn gì chứ?”
Tạ Lễ lắc đầu: “, đến lúc bụng đói, ăn gì.”
“Vậy , tiên làm siêu âm B bên , làm xong theo lối đó thành tất cả hạng mục, lấy kết quả về, đó sẽ gặp bác sĩ.” Bác sĩ chỉ hướng.
Lục Tuấn Niên ghi nhớ cẩn thận: “Vâng, cảm ơn bác sĩ.”