Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 34: Chúng ta ngủ kiểu gì đây? (2)
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:21:51
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: YACchan
Cùng lúc đó.
Hứa Giảo đang thu xếp hành lý.
Cô cẩn thận gấp gọn quần áo nam trong tủ, cho vali, từng bộ phối sẵn đồ đầy đủ.
Cô quỳ sàn, nhưng động tác cực kỳ nhanh nhẹn.
Như một cỗ máy huấn luyện kỹ càng.
Người đàn ông từ phòng tắm bước , khăn tắm lau khô tóc vứt bừa đất, Hứa Giảo thấy lặng lẽ nhặt lên.
“Mau lên, bay lúc một rưỡi.” Người đàn ông cạo râu chọn quần áo, Hứa Giảo hề quyền lên tiếng.
Hắn cửa, băng qua hành lang, Hứa Giảo kéo vali .
Lúc ngang bàn thờ ở hành lang, đó thờ cái gì rõ, nhưng khói hương nghi ngút.
“Được , cô cứ ngoan ngoãn ở nhà đốt nhang , đừng ngoài.” Hắn xong liền 'rầm' một tiếng đóng sầm cửa .
Hứa Giảo cúi đầu gật nhẹ, trong mắt một tia sáng.
Bị giam lỏng trong viện, chẳng làm gì, như sợi dây trói buộc cổ, sống như con rối điều khiển.
Khoảnh khắc cửa đóng , ánh sáng duy nhất chiếu từ cửa cũng biến mất.
...
Buổi chiều, Lục Tuấn Niên đến sân bay đúng giờ để đón khách mời đặc biệt đến. Anh đặt sẵn homestay, vì kinh phí eo hẹp nên cố gắng đáp ứng ba tiêu chí: ăn, ngủ và thuận tiện di chuyển.
Chuyến bay đúng giờ, Lục Tuấn Niên cầm bảng chờ ở ngoài, mười mấy phút , kéo vali thẳng về phía .
Người đeo balo, tay kéo vali, thấy thì chủ động tháo kính râm, lộ đôi mắt sáng.
Hình như còn quen , dang tay rạng rỡ với .
Lục Tuấn Niên kỹ — là Khâu Sĩ ?
Năm ngoái và Khâu Sĩ từng đóng phim cùng một đoàn, Khâu Sĩ là tệ, thương vợ chí tiến thủ.
Đạo diễn mà cũng mời đến, xem khách mời đặc biệt của [Minh Tinh Đến Rồi] sẽ ai 'sập phòng' nữa.
Lục Tuấn Niên nghĩ , nhiệt tình dang tay ôm lấy .
“Lâu quá gặp, Lục ca.” Khâu Sĩ : “Mới một năm mà con ?”
“Đừng lấy chuyện đó đùa.” Lục Tuấn Niên lui về một bước, vẫn khá tin quy luật của chương trình du lịch thực tế .
Khâu Sĩ khoe chiếc nhẫn cưới: “Không ngờ tốc độ của còn nhanh hơn .”
“Nữ thần quốc dân Hứa Giảo là vợ .” Lục Tuấn Niên : “Thì đừng kéo với khác vô nữa.”
Khâu Sĩ 'chậc chậc' hai tiếng: “Tôi cũng theo đuổi cô lâu đấy, dễ dàng gì .”
“ Hứa Giảo vì mà lui khỏi giới, nấu cơm giặt giũ, từ bỏ danh tiếng và địa vị, cô cũng dễ dàng.” Lục Tuấn Niên tiếp tục chủ đề : “Đi thôi, đưa về homestay. Anh chơi ăn gì cứ thẳng với , truyền thống đối đãi khách mời đặc biệt của bên là tiếp đón chu đáo, cố gắng đáp ứng.”
“Vậy .”
Rất nhanh, Lục Tuấn Niên đưa về homestay.
Các khách mời khác đợi ở cửa. Ngu Miểu cầm túi hạt dưa trong tay, bóc : “Mọi xem, chỉ bốn phòng, Lục ca thật sự ngủ ghế sofa hả?”
Tạ Lễ thắc mắc: “Không còn một phòng nữa ?”
Hạ Phồn Tinh lắc đầu: “Không , em với Miểu Miểu lén xem , chỉ bốn phòng. Còn một phòng thì bé tí, giường, là phòng chứa đồ của chủ nhà.”
“Ồ...” Tạ Lễ bĩu môi: “Không ngờ Lục Tuấn Niên cũng rộng lượng ghê, làm đội trưởng mà chịu ngủ sofa.”
Ngu Miểu: “Cũng hết cách , ai bảo chúng một đạo diễn tim đen. Kinh phí đủ, Lục ca thật sự chúng ngủ ngon ở chỗ t.ử tế, may mà mùa cao điểm du lịch.”
Tạ Lễ nữa.
[Lục Tuấn Niên, rộng lượng chắc đang tính toán gì đấy chứ?]
YACchan
[Thật ngủ sofa hả? Không là ngủ cùng Tạ Lễ ha (icon đầu chó)]
[khách mời đặc biệt tới ?]
[Là Khâu Sĩ! Thích ảnh lắm luôn! A a a ngờ ảnh đến [Minh Tinh Đến Rồi]!]
[Trời ơi, đạo diễn vẫn bản lĩnh đó chứ! Nếu mời luôn nữ thần Hứa Giảo tới thì càng tuyệt!]
[+1 +1! Mê đàn ông yêu vợ vô địch! Muốn ăn 'kẹo couple' của ảnh với nữ thần! Thù đoạt vợ đội trời chung cơ mà khiến chúc phúc ghê!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-34-chung-ta-ngu-kieu-gi-day-2.html.]
Khâu Sĩ xuất hiện, cư dân mạng lập tức bùng nổ.
Là nam minh tinh vận nhất vài năm gần đây, cuộc sống của Khâu Sĩ như thể buff .
Gặp Hứa Giảo khi đóng phim, kiên trì theo đuổi suốt một năm cuối cùng cũng thành công. Sau khi kết hôn, nữ thần vì yêu mà lui về hậu trường, tâm ý ủng hộ sự nghiệp diễn xuất của Khâu Sĩ. Cha của Hứa Giảo, cũng là đạo diễn phim nổi tiếng trong giới – Hứa Khương, còn đặc biệt kịch bản riêng cho , giúp sự nghiệp của Khâu Sĩ ngày càng thăng hoa. Tình yêu và sự nghiệp, đều trong tay, khiến khỏi ngưỡng mộ.
Khi xưa theo đuổi Hứa Giảo, làm chuyện ai ai cũng , công khai và chân thành, khiến vô cư dân mạng cảm động rơi lệ.
Fan của Hứa Giảo tuy ngoài miệng hô 'thù đoạt vợ đội trời chung', nhưng thật âm thầm chúc phúc cho hai đầu bạc răng long, ân ái cả đời.
Khán giả: Đạo diễn đúng là đạo diễn, chọn quá đỉnh.
Đạo diễn Văn thấy khán giả khen ngợi chọn giỏi, khẽ cong môi trộm.
Nói đùa ! Ông chuẩn lắm!
tiếng gọi của cư dân mạng cũng giúp ông định một đường lối: nếu thể mời luôn Hứa Giảo tới thì chẳng quá tuyệt ?
Đạo diễn Văn lập tức vỗ bàn: “Làm luôn !”
Vừa nghĩ đến đó, Khâu Sĩ chủ động chào hỏi .
“Chào ! Tôi là Khâu Sĩ, xin chào xin chào.” Vừa , lấy từng món quà nhỏ chuẩn sẵn trong ba lô tặng từng .
“Cái móc khóa dễ thương là tặng Miểu Miểu, xem mấy tập , thích tính cách hoạt bát của cô.” Khâu Sĩ đưa cho cô.
Ngu Miểu bất ngờ ưu ái, tay nên nhận , vui ngại: “Woa, cảm ơn Khâu lão sư, quá mất!”
“Còn đây là tặng Phồn Tinh, một quyển sách. Thấy cô từng show.”
Hạ Phồn Tinh ngạc nhiên nhận lấy: “Woa, bản sưu tầm khó kiếm lắm đó, cảm ơn Khâu lão sư!”
Tới lượt Tạ Lễ, Khâu Sĩ cố ý đầu liếc Lục Tuấn Niên một cái, lấy từ ba lô một hộp quà đưa cho Tạ Lễ: “Tạ lão sư nổi danh lâu, đầu gặp mặt tặng một món quà, hy vọng hòa thuận vui vẻ.”
Tạ Lễ mím môi, ánh mắt mong đợi của Ngu Miểu và Hạ Phồn Tinh, lặng lẽ đẩy hộp quà về, khô khốc: “Cảm ơn nhé, nhưng cũng chẳng tặng gì cho , nên nhận . Tôi là kiểu , ngại quá.”
Không hiểu vì , đơn giản là ưa nổi đến phát quà khắp nơi như thế.
Phi gian tức đạo, vô sự hiến ân cần – đạo lý bao giờ thời.
Khâu Sĩ sững , lẽ nghĩ sẽ từ chối, lúng túng thu tay .
Tạ Lễ cũng chẳng thèm giữ thể diện cho , thấy Lục Tuấn Niên lưng đang như bảo vệ mà kéo hành lý cho , trong n.g.ự.c như nghẹn một . “Lục Tuấn Niên, em uống thuốc, theo em coi t.h.u.ố.c sắc xong .”
“Được, ngay.” Lục Tuấn Niên ngờ Tạ Lễ uống thuốc, còn tưởng uống một hôm qua xong là bao giờ đụng đến đống t.h.u.ố.c đắng của nữa.
Anh xách hành lý lên, Tạ Lễ lách qua Khâu Sĩ, tới bên cạnh Lục Tuấn Niên, kéo tay : “Nhanh lên nhanh lên, , Khâu lão sư là đàn ông lớn , tự xách , cần giúp. Thuốc thì đợi .”
[Vị giấm nồng thật đấy! Cắn quá !]
[Lần đầu tiên lão đàn ông nghiêm túc của chúng khác bảo vệ! Tôi công nhận chị dâu Tạ nha!]
[Haha, gọi Hứa Giảo tới quá, xem hai cặp đôi cùng khung hình luôn (dù Tạ Lễ và Lục Tuấn Niên còn chính thức hihi)]
Tạ Lễ kéo Lục Tuấn Niên bếp, trực tiếp uống hết chén t.h.u.ố.c sắc sẵn ngay mặt , uống xong còn quên chằm chằm mắt Lục Tuấn Niên.
Lục Tuấn Niên: “...?”
Tạ Lễ chỉ : “Lục lão sư, thẳng thắn ? Là tiền bối, đôi khi cũng nên dùng uy quyền tiền bối chút chứ.”
“Thẳng thắn ?” Lục Tuấn Niên lấy khăn giấy, thừa lúc Tạ Lễ chuyện nhanh tay lau nước quanh miệng .
Tạ Lễ sững , nghẹn : “Ai da, thật là, giờ thẳng quá mức . Mọi đều ăn ngon chơi vui nghỉ ngơi , nhưng kinh phí eo hẹp thì tính toán chứ. Sao để ngủ sofa, ủy khuất bản . Làm đội trưởng thì cả ngày vất vả , còn ngủ ngon.”
Tạ Lễ kéo lên lầu hai: “Dù cần chọn chỗ nghỉ như nữa.”
Thấy sofa chất đầy hành lý của Lục Tuấn Niên, lặng lẽ nhét tay , mở cửa phòng : “Tạm thời cho ngủ giường, nhưng em ý gì khác , đơn thuần chỉ là thấy tự làm khổ . Làm đội trưởng mệt cỡ nào em hiểu rõ, cả ngày chỉ ngủ ngon, mà sofa thì ngắn như , chân còn để đủ, ngủ kiểu gì?”
Tạ Lễ mắng ngốc, ôm hết đồ của Lục Tuấn Niên phòng.
“Còn nữa, Khâu Sĩ đến đây chỉ là khách mời đặc biệt, đúng là tiếp đãi t.ử tế, nhưng cũng thể cung phụng như ông nội chứ?” Tạ Lễ chống hông: “Có mỗi một cái vali, một cái vali, là đàn ông mà để – cũng là đàn ông – giúp xách.”
“Biết , Tạ Lễ.” Lục Tuấn Niên bước gần: “Em lo cho ?”
“Ai... ai lo cho ? Anh em á?” Tạ Lễ mặt đỏ lên, lắc đầu: “Em nào . Em là thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ!”
“Được , đại hiệp Tạ, sứ giả chính nghĩa, đừng giận nữa.” Lục Tuấn Niên liếc giường, thấp giọng hỏi: “Chúng ngủ đây?”
“Ai da thì cứ...” Tạ Lễ chợt nhớ bây giờ còn ở trong phòng bệnh nữa, giường phụ.
“Cứ?” Lục Tuấn Niên cố tình trêu : “Lẽ nào chúng ...”
“Ranh giới.” Tạ Lễ vật giường, mặt đỏ bừng, lấy con thú nhồi bông của đặt giữa làm ranh giới: “Anh một bên, em một bên.”
Tạ Lễ nghiêm túc: “Em ngủ ngoan, ngoan , đừng nhân lúc em ngủ mà vượt ranh giới đấy!”
Lục Tuấn Niên gật đầu, yết hầu lăn lên lăn xuống: “Biết .”