Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 2: Đồ ngu. Tặng cho một cái Hàng Long Thập Bát Chưởng

Cập nhật lúc: 2026-03-17 18:43:25
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: YACchan

Về đến nhà, Tạ Lễ đá văng giày ngả xoài sofa.

“Còn một năm nữa thôi, bố đây tiểu thuyết xem phim mỗi ngày! Bố đây còn mất dạy, lễ nghi! Ai làm phiền bố là bố mày c.h.ử.i !” Tạ Lễ ngưng , càng nghĩ càng tức, bộ đồ ngủ liền hình con cá mập trừu tượng nghênh ngang trong nhà.

Đọc tiểu thuyết, truyện, xem phim là sở thích nhỏ của . Bình thường Tạ Tất An quản nghiêm, mấy chuyện đó chỉ dám lén lút làm. Cậu mặc gì, gì khi ngoài đều ông can thiệp, mà với Kiều Minh thì tới mức ranh giới, chẳng bao giờ quản.

[Tần Đình trong truyện là thiếu gia giả, ngày thường hống hách, từng cho Thẩm Huyền sắc mặt t.ử tế. Vì gia sản mà chèn ép thiếu gia thật Thẩm Huyền, thậm chí còn vu oan giá họa. May mà kết cục viên mãn, Tần Đình đuổi khỏi nhà họ Tần, sự nghiệp lẫn tình cảm của Thẩm Huyền đều thành công.]

[Một Tần Đình trùng tên trùng họ thoát nổi định luật xuyên sách: ...? Thiếu gia giả thì thể chung sống hòa bình với thiếu gia thật ?]

Tạ Lễ: ... là nhắc trúng đấy.

Cậu thương tiếc gỡ ngay app truyện, mắng: “Chung sống hòa bình là đồ ngu đấy! Hiểu hả? Bố mày là thiếu gia giả, bố !”

Hậm hực vài câu, Tạ Lễ tải app truyện vô dụng về , nhanh chóng chuyển sang một bộ sảng văn khác, tên là: Thiếu gia giả, nhưng bộ đều hố lửa.

Còn kịp đến đoạn vả mặt khi đang co ro thối rữa sofa, một cuộc gọi đến.

Người gọi: Lệ Thừa Minh.

“Đệt, tao còn tìm mày, mày tìm tao .” Tạ Lễ sững một chút, hóa c.h.ử.i thề sướng như .

Cậu cúp máy, kéo đến danh sách đen thì Lệ Thừa Minh đổi khác gọi tiếp, chịu buông tha, Tạ Lễ đành bắt máy.

“A Lễ, em với chú Tạ cãi ? Dạo em làm thế, hỗn láo với trưởng bối ? Còn mau về nhà xin , lát nữa chú Tạ sẽ cho em ăn đòn theo gia pháp đấy.” Giọng điệu và thái độ của Lệ Thừa Minh y như kết qua hôn nhân nên quyền dạy dỗ , vẻ là vì nghĩ cho , thực chất là loại ngậm phân nhào trộn, vác mặt lấy lòng Tạ Tất An.

Hồi cái thái độ t.ử tế của Lệ Thừa Minh lừa nhỉ? là mù mắt!

Phi! Nói gì cũng thể tự trách ! Tất cả đều tại con ch.ó Lệ Thừa Minh trung thành!

Nói cho cùng là huấn luyện bởi nhà họ Tạ lâu quá , nhưng giờ còn sợ gì nữa? Ngay cả c.h.ế.t cũng sợ, sợ Tạ Tất An?

“Lệ Thừa Minh, là cái thá gì? Anh là ai mà dám quản ? Sao bám lấy A Minh mà xen chuyện của ? Đồ thần kinh. Anh thích nhà họ Tạ thế cơ ? Thế thì thử ăn gia pháp xem, như mới thực sự là nhà họ Tạ đấy.” Tạ Lễ c.h.ử.i một tràng ngừng nghỉ, khi cúp máy thì thở phào một , hét lên mấy tiếng sảng khoái : “Sướng!”

Nhà họ Tạ.

Lệ Thừa Minh tiếng thét gào của Tạ Lễ làm giật b.ắ.n . Tạ Lễ ngày thường năng hành xử giáo dưỡng, hôm nay ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g mà nổi điên thế?

Tạ Tất An ở vị trí chính, Kiều Minh bên cạnh, đang an ủi ông: “Ba, con chắc chắn là quản lý công ty chuyện gì . Gần đây bôi nhọ hot search nhiều, giải quyết thôi. Ba đừng giận, con mà.”

“Hừ, cái thứ vô dụng bất hiếu, con ruột nên nuôi mãi cũng nên !” Tạ Tất An tức đến ném cả chén . Lệ Thừa Minh xòa nịnh nọt: “Chú Tạ, cháu sẽ lập tức đưa Tạ Lễ về xin . Cậu cũng thật là, ngay mặt khách mà giữ thể diện cho chú.”

Nghe , Tạ Tất An liền nắm tay Kiều Minh, kéo Lệ Thừa Minh gần: “Thừa Minh, cháu cũng là đứa chú từ nhỏ tới lớn, A Minh với cháu xứng đôi, nắm lấy cơ hội.”

Kiều Minh cúi đầu ngượng ngùng, rút tay : “Ba...”

Lệ Thừa Minh liếc Kiều Minh, nhạt dời mắt .

Tạ Lễ để tâm đến , đến lúc kết hôn với Kiều Minh, bắt Tạ Lễ l..m t.ì.n.h nhân thì cũng sẽ ngoan ngoãn lời thôi.

Nghe xong truyện, Tạ Lễ thấy cả thoải mái, kiểu đều hối hận thật sự quá sướng. Nếu cũng thể khiến tất cả hối hận thì bao.

một cảm giác trống rỗng trào lên, thời gian sống đếm ngược quá chân thực. Tạ Lễ giơ tay lên chăm chú.

“Gầy thật.”

Kệ chứ. Tạ Lễ nghĩ, mạng mắng thì cứ mắng, show du lịch thì coi như hưởng nốt chút thời gian cuối đời. Ở nhà họ Tạ bao năm còn từng ngắm non sông đất nước, mà c.h.ế.t thì thiệt quá.

Chỉ là nếu nửa show mà rụng hết tóc thì , mua vài bộ tóc giả.

Vừa đặt hàng xong thì chị Anni gửi thông tin show du lịch tới.

[Minh Tinh Đến Rồi] là một chương trình mời 5 khách mời cố định, mỗi khi tới một thành phố sẽ khách mời đặc biệt đến tham gia, khách cố định sẽ đóng vai trò hướng dẫn viên cùng vui chơi khám phá.

là một trong khách mời cố định. Bị mạng mắng c.h.ử.i nhưng kéo nhiệt lượng về mạnh, Anni nhét show để dùng thiết lập nhân vật do công ty dựng để lật kèo trở nổi tiếng.

Chiêu quen trong giới. Hình tượng mới của Tạ Lễ show là: em trai ngoan, dịu dàng, lời, ánh mắt sinh khí.

Nghe lời? Hai từ đó giờ Tạ Lễ cực kỳ dị ứng. Cậu cứ làm theo ý .

Đọc xong chi tiết show, ném luôn tờ giấy khám sức khỏe thùng rác. Vừa định kéo hết trong quá khứ danh sách đen thì một cuộc gọi từ Kiều Minh tới. Cậu kịp đổi tên lưu, hai chữ 'em trai' lúc đặc biệt chướng mắt.

Đáy mắt lóe lên tia hận thù.

“Anh ơi, hôm nay về nhà ? Ba nhớ lắm. À, Thừa Minh gọi cho , hai cãi ?” Giọng Kiều Minh luôn dịu dàng nhỏ nhẹ. Trước Tạ Lễ từng khen tính cách và giọng như nước, giờ chỉ thấy mù mắt.

Nước gì chứ, rõ ràng là nước cống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-2-do-ngu-tang-cho-mot-cai-hang-long-thap-bat-chuong.html.]

“Hôm nay là sinh nhật chung của chúng đó , vui ? Thời Phong và Tư Quân cũng gửi quà cho , nhưng hiện đang để trong phòng em. Đợi về em đưa nhé. Gần đây công việc suôn sẻ ? Nghe sẽ tham gia [Minh Tinh Đến Rồi] ,em cũng nhận lời tham gia , đến lúc đó chúng cùng du lịch, em sẽ ở bên giải khuây.”

Tạ Lễ khẽ lạnh. Nếu là đây chắc chắn tin thật. Từng câu dò xét, từng chữ khiêu khích, cái gì mà giải khuây, rõ ràng là thấy c.h.ử.i show, thuận thế dẫm lên để leo lên cao.

Mấy chiêu trò kiểu , Tạ Lễ thấy quá nhiều . Trước gọi là tình làm mờ mắt, giờ đầu óc tỉnh táo , thể để mặc Kiều Minh đạp lên nữa?

“Thế thì cảm ơn em , Kiều Minh.” Tạ Lễ từ tốn .

“Anh đừng khách sáo với em.” Kiều Minh .

“Gần đây đang theo dõi một bộ phim, nhân vật mặt thì tỏ vẻ t.ử tế, lưng thì bẩn thỉu. Kết cục thê t.h.ả.m lắm, em xem cùng ?” Tạ Lễ liếc xéo, giọng đầy trêu chọc: “Nếu là , gặp loại nhất định tát vài cái. Như thế còn nhẹ, chi bằng c.h.ế.t cho .”

Kiều Minh im lặng hồi lâu, mãi mới phản ứng , gượng gạo : “Anh vẫn quá mềm lòng, đồng cảm quá mức chuyện .”

“Thật ? Người phụ lòng khác vốn đáng c.h.ế.t.” Giọng Tạ Lễ âm u lạnh lẽo.

Kiều Minh run rẩy, cuống cuồng cúp máy.

Nhà họ Tạ một bạt tai, Kiều Minh hai bạt tai, Chu Thời Phong, Phong Tư Quân, Lệ Thừa Minh thì là hàng combo mười tám chưởng!

Tạ Lễ trợn mắt một cái mặt lạnh xóa bạn, chặn luôn. Mấy thằng ngu làm phí thời gian và cảm xúc của nên biến hết khỏi thế giới .

Vừa thể những lời độc địa như thế. Tạ Lễ ngửa, một lúc lâu mới lẩm bẩm: “Giá mà phát điên mãi thì .”

Căn hộ hiện giờ là khi Kiều Minh về nhà họ Tạ thì mới mua, một phòng một khách một vệ sinh đơn giản nhưng trang trí thành chốn mộng mơ ấm áp như hằng tưởng. Đủ món đồ dễ thương lạ lẫm khắp nơi. Chỉ tiếc... nghĩ kỹ thì đối xử nhất với là cô trợ lý nhỏ Tiếu Tiếu. Cô bé mồ côi tự mưu sinh, căn hộ để cho cô là hợp lý.

Tài sản nhiều, còn một công ty chụp ảnh giải trí, bề ngoài là studio nhiếp ảnh, thực chất là đội ngũ paparazzi săn tin.

Bản chất loài là hóng drama. Ngoài truyện, sở thích thứ hai của Tạ Lễ chính là hóng chuyện. Tiền kiếm phần lớn đều nuôi cái công ty nhỏ . Trong công ty ba paparazzi chuyên đào tin cho , tiếc là Tạ Lễ đạo đức, chỉ ăn mấy tin tiểu minh tinh yêu đương thôi, cũng dám đăng lên, sợ Tạ Tất An phát hiện.

YACchan

Vào giới ba năm, nhân viên công ty gì, chỉ moi hai tin mấy tiểu idol yêu , mà lâu còn paparazzi khác phơi bày .

Tạ Lễ nghĩ kỹ, công ty cũng để cho Tiếu Tiếu, vì cô cũng thích hóng hớt.

Đêm xuống, Tạ Lễ đ.á.n.h thức giữa giấc ngủ, hít một sâu chửi: “Phá giấc ngủ như hại mạng , đáng c.h.ế.t!”

Cậu hùng hổ mở cửa. “Ai đấy?!”

“Mày đang làm gì ?”

Tạ Lễ lúc mới mở to mắt, ánh mắt trong veo tỉnh táo hẳn. Cậu ngẩng đầu Phong Tư Quân, trong mắt đầy ghét bỏ, giọng khàn khàn: “Liên quan đéo gì mày, cút.”

Phong Tư Quân ngây một lúc, quét mắt từ xuống , Tạ Lễ mặc bộ đồ ngủ trừu tượng như trẻ con thế ?

“Khi nào mày chuyển ngoài sống, với tao? Mày cãi với A Minh ? Làm cứ đối đầu với nó ?”

Tạ Lễ giọng đầy gai góc nhưng Phong Tư Quân chấp. Tầm mắt vô thức cổ áo rộng của thu hút, vội dời mắt , tiếp: “Sao chặn tao?”

Hắn ? Là đối đầu với Kiều Minh? Cái thằng xanh mách nhanh thật.

Tạ Lễ nhạt trong lòng.

Đồ giả tạo.

“À, mày chuyện chặn hả.” Tạ Lễ uể oải dựa cửa, đôi mắt đào hoa mới ngủ dậy còn ươn ướt, hồng như .

“Mày đấy ?” Phong Tư Quân nghiêm túc đẩy kính lên, định đưa tay lau nước mắt cho .

Tạ Lễ hừ lạnh, nhướng mày: “Mày giả vờ quan tâm cái con khỉ.”

Thấy né tránh, Phong Tư Quân ngẩn , thu tay về: “Thêm tao , A Lễ.”

Tạ Lễ mặt lạnh như băng. Cậu quên những chuyện Phong Tư Quân làm khi Kiều Minh về nhà họ Tạ. Nghĩ kỹ thì mới thấy rõ bản chất .

“Tao ghét nhất lệnh cho tao.” Cậu tát một cái nương tay, Phong Tư Quân tát cho choáng váng, cái gọng kính chỉnh xong cũng lệch luôn.

Tạ Lễ vung tay, cú tát dùng hết sức.

Nheo mắt , Tạ Lễ ngẩng cao đầu: “Tao thích ăn bánh ngọt, nhất định là của Nhất Phẩm Lâu. Trước còn bám lấy tao, nửa đêm tao mới thèm là mày mua. Giờ mà mày lập tức mua về cho tao, tao thể đại từ đại bi cân nhắc thêm bạn.”

Cậu nghiêm túc, đôi mắt đen sâu thẳm vô cùng kiên định. Trước ánh , Phong Tư Quân khẽ nhắm mắt .

“Mày đổi ...” Phong Tư Quân đẩy kính lên, nửa mặt còn tê rần nhưng phản kháng, nghiến răng: “Từ khi A Minh về nhà họ Tạ là mày đổi . Mày trở nên ghen tị độc ác, vì sợ địa vị lung lay mà làm A Minh bỏng. Nhìn xem mày phát điên thế còn thể thống gì? Tạ Lễ, bây giờ mày khác gì mấy con đàn bà chanh chua ngoài chợ?”

Tạ Lễ: ?

“Từ nhỏ bố mày ly dị, con riêng đến tận cửa đái lên đầu mày, là tao giúp mày trả đũa. Mày đừng quên, rốt cuộc là ai mới là kẻ sợ mất chỗ .”

Tạ Lễ chỉ thẳng mặt , hung dữ : “Mù thì móc mắt ! Cút về mà hùa với Lệ Thừa Minh cùng Chu Thời Phong mà bảo vệ cái tên xanh ! Tao đm đúng là độc ác đấy, đúng là điên đấy! Mày là cái thá gì? Cút cho khuất mắt tao!”

Tạ Lễ dập cửa thật mạnh, hừ một tiếng, c.h.ử.i tiếp: “Đồ ngu.”

Loading...