Sau Khi Vạn Người Ghét Mặc Kệ Tất Cả Phát Điên Trong Show Du Lịch - Chương 18: Ai là người nhà của Tạ Lễ?

Cập nhật lúc: 2026-03-19 14:51:46
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: YACchan

Đầu óc Tạ Lễ ù ù như ong vo ve.

Cậu thể lỡ miệng những suy nghĩ tận đáy lòng của chứ!

Quy luật 'càng sợ cái gì thì cái đó càng xảy ' quả nhiên lừa , thật sự c.h.ế.t xã hội !

Tạ Lễ hít sâu một , đầu sang, nháy mắt với Lục Tuấn Niên.

“Ha ha ha, xin , dạo tinh thần em lắm, cứ tự một , mở miệng là bịa đại, lẽ nhầm thôi.”

Lục Tuấn Niên thuận thế gật đầu: “Ờ, đôi khi cũng . Có lẽ là do tuổi tác , thính lực ... linh hoạt cho lắm.”

Tạ Lễ: “...” Thật là ' linh hoạt' ha.

là tiền bối, lời khéo léo thật cao EQ.

Ban đầu Lục Tuấn Niên tưởng Tạ Lễ sẽ tiếp lời, ngờ chỉ nhận lấy t.h.u.ố.c xua côn trùng, xé bao bì bên ngoài, kiên nhẫn dỗ dành mèo con, áp má mèo giúp nó bôi t.h.u.ố.c ngoài da.

“Em thích động vật ?” Lục Tuấn Niên bất chợt hỏi.

“Không thích. Động vật là sinh vật mong manh bao, nhất là thú cưng, chỉ cần lơ là chút thôi là sẽ mất.” Nói tới đây, Tạ Lễ hiếm khi trầm mặc, cúi thấp đầu.

Anh đương nhiên tin lời của Tạ Lễ.

Rõ ràng là thích động vật. Lục Tuấn Niên sang, thấy vẻ mặt Tạ Lễ thoáng chút u sầu, nhưng nhanh đó, điều chỉnh nét mặt, nở nụ rực rỡ với mèo con mặt.

Điều đó càng xác nhận phán đoán của : Tạ Lễ rõ ràng là yêu động vật, còn tình cảm.

Trả lời một cách lưu loát cần suy nghĩ, hẳn là kiểu câu ít , như phản xạ điều kiện. Có vẻ như là đang né tránh, hoặc ép buộc đưa câu trả lời.

Anh sẽ tiếp tục truy hỏi, dù thần tượng của cũng .

Tạ Lễ như sợ dọa bởi câu , liền đổi giọng: “ mà, động vật giống con .”

“Đặc biệt là mèo, đáng yêu c.h.ế.t luôn.”

Lục Tuấn Niên lặng lẽ chằm chằm.

Anh ngạc nhiên phát hiện, mỗi khi Tạ Lễ chuyện, đôi mắt đào hoa luôn ánh lên nụ . Dù gì, ánh mắt vẫn ẩn chứa sự ngây thơ và lương thiện đứt mà rời, giống như sợi chỉ đỏ của Nguyệt Lão, thấy mà cũng chẳng thể chạm .

[Mèo là sinh vật dễ thương nhất đời ! Không chấp nhận phản bác!]

[Loài , ngươi cũng say mê lắm đúng ! (mèo con nhếch mép)]

[Khóc mất, chỉ fan mới thú cưng yêu quý nhất của Tiểu Tạ nhà họ Tạ ném cho lò mổ, còn là blog mà em nửa đêm đăng xóa liền nữa, hu hu, khi rời khỏi nhà họ Tạ xin em chỉ con đường trải hoa nhé!]

[Lục Tuấn Niên dịu dàng thật đấy! Hai họ xuất hiện chung một khung hình thật sự con mắt, cho đu một cái (mấy c.h.ử.i cứ c.h.ử.i )]

[Có gì , cứ đu , dù Lục Tuấn Niên lạnh nhạt như , từng thích ai bao giờ]

“Ờm, tiền bối Lục, em thể... bắt tay với một cái ?” Câu chuyện rẽ sang hướng khác một cách .

Bắt tay với ? Anh mèo, cũng thể sờ?

Ồ, đúng , là thần tượng của mà.

“Đương nhiên là .” Lục Tuấn Niên thẳng thắn đưa tay .

Tạ Lễ kỹ tay , mất vài giây mới từ từ đưa tay nắm lấy.

Tay của Lục Tuấn Niên chẳng thô ráp chút nào, ngược mịn màng trơn láng. Đàn ông ba mươi tuổi mà chăm sóc kỹ thật. Nếu vì bản chẳng cần quan tâm tay mịn , dù cũng sắp xuống mồ cả , nhất định sẽ hỏi bí quyết chăm da tay.

Tạ ơn trời, cuối cùng cũng chạm tay thần tượng.

Tạ Lễ nắm lâu vẫn chịu buông, Lục Tuấn Niên bắt đầu thấy lòng bàn tay toát mồ hôi.

Ánh mắt khi nắm tay trực diện, chằm chằm, như sợ giây tiếp theo sẽ bao giờ thấy nữa.

Thế nên, Lục Tuấn Niên : “Còn thể bắt thêm nhiều nữa mà, ba ngày cơ mà, vẫn còn nhiều cơ hội.”

“Cảm ơn, nhưng cần .” Tạ Lễ mỉm nhạt. “em dễ hài lòng lắm.”

Giấc mơ thành hiện thực trong chớp mắt, mà dễ thỏa mãn . Chẳng qua là sợ gây phiền phức cho thần tượng, khiến đối phương gặp rắc rối thôi.

những lời Tạ Lễ sẽ bao giờ . Cậu lễ phép rút tay : “Tiền bối, thật sự .”

Chẳng trách thể vững trong giới suốt bao năm. Một đàn ông sức hút, cư xử ôn hòa với khác, làm khiến yêu mến cho .

[Tạ Lễ khen , nhóm hóng drama chú ý nhé? Giờ thể yên tâm ]

[Không nữa, cảnh quá, giống như đang xem MV ca nhạc . Tạ Lễ chừng mực, chỉ nắm nhẹ dừng]

[Bây giờ Tạ Lễ làm gì cũng thấy hợp lý. Em dũng cảm như thế, điều duy nhất dám là... tạo couple với thần tượng. Cơ hội thế mà cũng tận dụng. Rõ ràng là con mèo kiêu hãnh nhưng nhút nhát, chỉ dùng móng vuốt để bảo vệ bản ]

“Thế em thể là fan ?” Lục Tuấn Niên buông chủ đề, đùa đùa: “Lần đầu tiên làm thần tượng của một minh tinh lớn đấy.”

Tạ Lễ: “?”

Rồi , thì sớm thấy ha ha ha. Cậu điên thật.

Cậu giấu tay sâu trong tay áo, gượng hai tiếng: “Ha ha ha, tất nhiên .”

Mấy con mèo đồng loạt kêu lên, Tạ Lễ cuối cùng cũng tìm cách xua sự lúng túng, tiếp tục đút thanh dinh dưỡng cho tụi mèo.

[Lục Tuấn Niên vẫn hài hước thế, Tạ Lễ chọc cho đỏ cả mặt]

[Phải đu thôi, chương trình [Minh Tinh Đến Rồi] biến thành show hẹn hò luôn ]

Buổi sáng ngoài việc hội ngộ với các khách mời, còn một hoạt động: bờ biển.

Tạ Lễ thu dọn xong thì nhắn nhóm: [Có thể xuất phát , nhớ bôi kem chống nắng nha!]

Lần vẻ tổ chương trình sợ khách chơi lung tung mất đề tài, nên còn đặt nhiệm vụ bắt buộc thành.

Tạ Lễ chẳng hứng với thi chèo thuyền giữa biển, nhưng ai bảo đạo diễn lấy kết quả cuộc thi làm cơ sở phân chia kinh phí du lịch kỳ , nên đành nghiêm túc làm theo.

Rất nhanh, cả đoàn đến nơi.

Theo phân công, mỗi rút thăm ngẫu nhiên theo hình thức trắng – đen, loại dần từng cặp, chọn công cụ chèo thuyền thành nhiệm vụ.

Rất may, vận may của Tạ Lễ chẳng , rút thăm cuối cùng.

Chẳng những , còn rút trúng một cái chậu tắm khổng lồ.

Tạ Lễ phát câu hỏi chí mạng: “Không chứ, đạo diễn cái đúng ? Thứ thật sự nổi biển ? Ông đang lừa đấy chứ?”

Cậu đúng là chuẩn '' thật , nhưng cũng đến mức nhanh như chứ?

Đạo diễn là gián điệp trời sai đến đấy chứ?

Đạo diễn cầm bộ đàm, tràn đầy tinh thần: “Yên tâm , lừa trẻ em !”

Tạ Lễ: “...”

Đạo diễn vẫy tay gọi , sang Lục Tuấn Niên: “Thuyền máy của Lục lão sư thì nhanh.”

Tạ Lễ tức tối siết chặt tấm thẻ, lườm đạo diễn bằng ánh mắt âm u.

Lúc còn em em với , bây giờ gặp 'cứu tinh' thì lật mặt còn nhanh hơn lật sách, ngoắt nhận .

Đạo diễn vẻ cũng nghĩ tới , liền thêm: “Tạ Lễ yên tâm , tất cả đạo cụ đều tổ chương trình thử qua , tuyệt đối lật , với đội cứu hộ ngay lưng một mét!”

Cậu sợ, Tạ Lễ luôn ghi nhớ điều đó, chỉ c.h.ế.t xã hội mặt thần tượng thôi.

Thật trách Tạ Lễ, Ngu Miểu chiếc xuồng bỏ túi rách bươm của cũng lâm trầm tư.

Thật sự... lật chứ?

Một cơn sóng đ.á.n.h tới là cô uống nước biển đúng ?

Đạo diễn , thôi, đối xử như với nhân viên ưu tú trung thành tận tụy như , ông sẽ nhận lấy quả báo của mệnh cho xem!

Trong cả nhóm, công cụ của Lục Tuấn Niên là t.ử tế nhất.

Bình luận màn hình:

[Dàn xếp ! Ha ha ha, rõ rành rành là dàn xếp]

[Cười xỉu đạo diễn , ông quên Tạ ca bên hồ Đại Minh ! Người mà ông gọi là '' đấy nhé!]

[Đạo diễn: Quên thì quên, nào ( đến mức xoay vòng tái chế )]

[Đạo diễn: Gì gì cơ? Tôi từng ? (chỉ là bắt chước thôi, phật lòng cũng gỡ @Đạo diễn Văn)]

[Quyết đấu với bọn thiên phú các !]

Đạo diễn chờ Tạ Lễ phản ứng gì thêm, lập tức quyết định.

Tạ Lễ từ xa ngó qua phương tiện thuận tiện của Lục Tuấn Niên, thật sự nhịn , lén lút trườn tới cạnh , giọng nhỏ như chuột kêu: “Tiền bối, em... thể nhờ canô của ?”

“Không ! Tạ Lễ, mau chỗ của , nhiệm vụ sắp bấm giờ !” Đạo diễn nghiêm túc , hiệu cho nhân viên kéo Tạ Lễ về vị trí ban đầu.

Tạ Lễ kéo lùi lắc đầu liên tục: “Đạo diễn, ông đó, đời ai như ông, gian thương, gian thương!”

Đạo diễn mắng mà hề giận, vẫn tươi: “Xong ? Chuẩn bắt đầu !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-van-nguoi-ghet-mac-ke-tat-ca-phat-dien-trong-show-du-lich/chuong-18-ai-la-nguoi-nha-cua-ta-le.html.]

“Điểm xuất phát là nơi sợi dây đỏ, đến bờ bên , nhớ nhé, thể bỏ cuộc, nhưng bỏ cuộc là chi phí du lịch đấy.”

Khán giả:

[Buồn thật đấy, [Minh Tinh Đến Rồi] bắt đầu mấy trò mới, ảnh đế đến là khác ha]

[Ảnh đế gì chứ, rõ là thần tài hạ phàm!]

[Không thì Tạ Lễ bỏ cuộc cũng , uống mấy ngụm nước biển là no ]

Tạ Lễ ban đầu còn thêm vài câu, nhưng xem đạo diễn dụ lên 'thuyền giặc' thật .

Lục Tuấn Niên: “Đạo diễn, chú đang thiên vị đấy chứ?”

Anh đẩy kính râm lên trán, thẳng ống kính: “Tôi dùng cái phương tiện mạnh mẽ thế , chẳng là phạm quy ?”

Đạo diễn xa, cầm loa hét: “Tổ chương trình chúng tuyệt đối thiên vị, là thao tác bình thường, chuẩn xong hết ?”

Lục Tuấn Niên liếc sang phía Tạ Lễ, đến gần, như lây bệnh, nhỏ giọng : “Hình như giúp gì, lúc còi thổi lên để các em , đợi sắp tới đích mới xuất phát.”

Tạ Lễ sững sờ, hổ là thần tượng, đến mức 'thả xuống biển' cũng cuốn hút thế .

Cậu lắp bắp thì thầm: “Được... thôi.”

Vài giây , tổ chương trình hỗ trợ đến điểm bắt đầu sợi dây đỏ.

Mỗi một loại công cụ, so với canô tiện nghi của Lục Tuấn Niên, mấy món đạo cụ của khác hiện rõ vẻ thê lương màn hình livestream.

Bình luận bay đầy:

[Ai hiểu sự tương phản giữa vị trí và đạo cụ của , ngoài Lục Tuấn Niên, còn như dân chạy loạn]

[Đạo diễn , ông nghĩ tụi là ông đang cố lấy lòng khách mời để họ chịu ở hả ha ha ha]

[Định nghĩa 'chân thành' bằng từ 'thành tín', đạo diễn đúng là cần sĩ diện luôn!]

[Lúc đạo diễn nên lên tiếng: Sĩ diện? Ăn ? (á á á thơm ghê)]

Ngu Miểu đạo cụ, mặt mày u ám như mất hết hi vọng.

Hạ Phồn Tinh tính tình hiền, nuốt cục tức lòng, lời nào, chỉ chằm chằm mặt biển đờ đẫn.

Kiều Minh cũng đen đủi, rút trúng bè gỗ, chẳng hơn ai bao nhiêu, đến còn dám, hai chân ôm chặt lấy miếng gỗ, sợ lỡ ngâm xuống nước là cá mập ăn.

Tạ Lễ thì khác, vốn định vì mặt Lục Tuấn Niên nên cố giữ thể diện một chút, ai ngờ nhân viên nhét chậu tắm khổng lồ vững, còn cảm nhận rõ nó đang chìm dần, sóng đẩy qua đẩy , thật sự chịu nổi, thà c.h.ế.t xã hội còn hơn c.h.ế.t đuối!

Thế nên to: “Rốt cuộc là ai nghĩ cái trò chậu tắm vượt biển thế hả! Đạo diễn! Nếu lát nữa chìm xuống thật, nhất định bắt ông vô đây thử cho , xem sức mạnh của chậu tắm là thế nào!”

Đạo diễn Văn vỗ n.g.ự.c cam đoan: “Tuyệt đối chìm , chìm thì cưỡi lên đầu mà qua biển!”

Ngu Miểu xong vội tiếp lời: “Đạo diễn, làm chứng nhé, Tạ ca, em ủng hộ !”

Đạo diễn buồn lằng nhằng, hô chuẩn sẵn sàng.

Năm giây , tiếng còi vang lên.

Tạ Lễ dùng cái gáo múc nước làm mái chèo, sức hướng về đích tưởng gần mà xa ngút ngàn.

Chèo vài cái, mất sức. Ai hiểu chứ! Cậu càng chèo càng trôi ngược xa, suýt vượt khỏi vạch đỏ!

Bên cạnh, Ngu Miểu quạt mái chèo loạn xạ mặt biển, nhưng dù cũng là thiên kim tiểu thư, vung tay vài cái là bắt đầu nhức mỏi, quyết định buông xuôi luôn.

Kiều Minh thì như lên đồng, cái bè gỗ dùng cũng tệ, cứ lao lên chút sóng đ.á.n.h lùi trở .

Tạ Lễ nhịn lén thầm trong bụng.

Đừng mơ lấy tiền du lịch, cái bè gỗ đến Lục Tuấn Niên còn chèo nổi.

Lục Tuấn Niên cái chậu tắm đỏ của Tạ Lễ, thấy thầm Kiều Minh.

Nụ rực rỡ kỳ lạ.

Đạo diễn thấy bọn họ mới khởi động định bỏ cuộc, giận đến mức nghiến răng, cầm loa la lớn: “Động lên các vị! Nghĩ đến tiền du lịch của , nghĩ đến mấy kế hoạch chơi sắp tới , phương tiện, đồ ăn, nghĩ thử xem sẽ khổ sở thế nào, động lực ?”

Mọi đồng loạt lắc đầu.

Khán giả:

[Đạo diễn hiểu , đây mới gọi là cảm giác thư giãn khi du lịch]

[Có thể du lịch tiết kiệm nhưng tuyệt đối khổ mệt, tiếng vỗ tay ]

YACchan

[Đạo diễn cứ tiếp tục phá , lát nữa mấy nhân viên ưu tú ông dọa chạy hết cho xem (doge)]

Tạ Lễ lười đáp đạo diễn, trong chậu tắm xa xăm về phía đích.

Nước biển xanh biếc pha chút lục, mùi muối tanh nồng quanh quẩn bốn phía, ánh nắng gay gắt chiếu xuống mặt biển lấp lánh, như ai vẩy một nắm vàng lá.

Cậu đưa tay , lặng lẽ cảm nhận dòng nước. Mặt biển yên ả, phía càng sinh vật bơi lội, nhưng Tạ Lễ cảm thấy sợ.

Chỉ thấy choáng.

Choáng vô cùng, nhất là khi từng đợt sóng đ.á.n.h tới, cực kỳ choáng.

Có lẽ đây chính là cảm giác say sóng.

giờ Tạ Lễ tâm trí xác định đang say chậu tắm , bởi vì một đợt sóng đ.á.n.h trúng, nước tràn chậu.

Cái gáo vô dụng ban nãy cuối cùng cũng đất dụng võ, Tạ Lễ điên cuồng tát nước ngoài.

Miệng c.h.ử.i bậy: “Đạo diễn, ông đợi đấy, lát nữa cưỡi lên đầu ông!”

Lục Tuấn Niên canô bên cạnh, nỡ tiếp: “Đạo diễn, bỏ cuộc.”

Đạo diễn: ?!

Khán giả: ?!

[Đừng mà, đừng bỏ cuộc mà!]

Tạ Lễ cũng ngẩng đầu ngạc nhiên: “Tiền bối Lục, cần bỏ cuộc , chỉ cần yên đây cũng còn gần đích hơn tụi em, bỏ gì mà bỏ, bỏ tụi em càng kinh phí.”

Câu lý, Lục Tuấn Niên suy nghĩ vài giây, đổi lời: “Vậy vùng nhé?”

Tạ Lễ gật đầu: “Anh là hi vọng của em đó!”

Lục Tuấn Niên khựng một giây, thấy kỳ vọng trong lời , ngoan ngoãn xuống.

Thôi , mắng thì dõng dạc, mà khen cũng thẳng tuột chần chừ, đúng là Tạ Lễ, kiểu gì cũng thấy mang cảm xúc trọn vẹn.

Đến cũng ngại .

Tạ Lễ vật lộn một hồi, cuối cùng cũng múc sạch nước trong chậu, ướt nhẹp từ đầu đến chân.

Cậu sờ lưng đầm đìa mồ hôi, đều nước biển che lấp hết.

Lúc đầu choáng váng, đang tát nước thì nổi cả da gà, lông tơ dựng .

Tạ Lễ đè nén cảm giác hoảng, khổ sở nghĩ: Sao phát tác sớm muộn, cứ đúng lúc đang trong chậu tắm giữa biển thì phát?

Cái bệnh c.h.ế.t tiệt!

Tạ Lễ còn lầm bầm thêm vài câu trong lòng, nhưng kịp nghĩ gì thì cả đổ thẳng xuống biển.

Nhân viên cứu hộ cách một mét phía còn kịp phản ứng, may mà Lục Tuấn Niên nhanh mắt lẹ tay, kính râm rơi xuống biển cũng mặc kệ, lao thẳng đến kéo lòng, lo lắng hét lên: “Tạ Lễ? Tạ Lễ, em chứ? Tạ Lễ, tỉnh !”

Mọi xung quanh đều choáng váng. Vừa còn chuyện bình thường, chớp mắt ngất giữa biển? Không lẽ là hạ đường huyết say nắng?

Đạo diễn xa thấy , cả c.h.ế.t lặng.

May mà trợ lý đạo diễn kịp thời phản ứng, lập tức gọi đội y tế. Tiếu Tiếu bên cạnh lo quá bật .

Vài phút , Tạ Lễ đưa lên bờ.

Cậu vẫn bất tỉnh, Lục Tuấn Niên vội đặt xuống làm hô hấp nhân tạo.

Đội y tế tới, may gần đó bệnh viện tư nhỏ, Ngu Miểu và Hạ Phồn Tinh giành lấy chìa khóa xe bảo mẫu, đưa Tạ Lễ đến bệnh viện.

Hiện trường hỗn loạn.

Lục Tuấn Niên từng bỏ cuộc hô hấp nhân tạo cho , may mà còn mạch và nhịp tim.

Tới bệnh viện, trung tâm cấp cứu tiếp nhận ngay, những còn chen chúc ngoài hành lang chờ kết quả.

Lục Tuấn Niên ướt sũng kịp khô, nước nhỏ tí tách xuống đất.

Chuyện xảy quá bất ngờ, khiến ai cũng hoảng hồn.

Lục Tuấn Niên cả run lẩy bẩy, may mà từng học bơi và kỹ thuật cứu lúc đóng phim, may mà lúc đó ở gần Tạ Lễ.

Lúc ôm thể nước biển ngâm lạnh ngắt của Tạ Lễ, thậm chí thấy nhiệt độ cơ thể còn lạnh hơn cả nước biển. Người mặc quần áo gầy đến thế, mà giờ đây nhẹ như một cành khô.

Vừa mới còn là 'hi vọng của em' cơ mà.

Sao thành sự thật nhanh thế .

“Người nhà bệnh nhân, ai là nhà của Tạ Lễ?”

Bác sĩ vội vàng bước .

Loading...