Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Chỉ Nhớ Mỗi Đối Thủ Một Mất Một Còn - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-05-03 16:20:51
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

13

Tôi xác định , Quý Trạc đang cố tình "treo" .

Hôm đó sân thượng, kìm nén mong lao cưỡng hôn ngay mặt Đường Dễ.

"Để xem theo đuổi bao nhiêu thành ý?" Anh thế đấy.

Và thế là buổi chuyện t.ử tế đẩy lùi vô thời hạn.

Tôi, tổ trưởng tổ A, mặt dày mày dạn xin tham gia cuộc thảo luận của tổ B, thực chẳng khác nào một tên vùng đột nhập tổ chức địch.

Trước đây rêu rao chuyện yêu đương với Quý Trạc khắp nơi, giờ cả công ty đều tình trạng "cơm chẳng lành canh chẳng ngọt", nhưng cũng chẳng còn thiết tha giữ thể diện làm gì nữa.

Ngày đầu tiên của kế hoạch truy đuổi Quý Trạc, 99 đóa hồng đỏ rực đặt chễm chệ bàn làm việc của .

Cậu shipper hiền lành vẫn cần mẫn đợi ký nhận.

Tôi lấy cớ bàn việc công để ngang qua cửa văn phòng , ánh mắt nén của , khẽ nháy mắt đưa tình với Quý Trạc một cái.

Giữa tiếng trêu đùa thiện chí của đồng nghiệp, Quý Trạc hề tỏ ngại ngùng, trái còn hào phóng ký nhận ôm bó hoa lớn cạnh .

"Cảm ơn nhé, ừm... đóa hồng là do ' theo đuổi' tặng đấy."

Tôi đỏ bừng mặt, phen thua trắng bụng .

Những lời mời ăn cơm thông thường từ chối. Đi xem phim, hoạt động hẹn hò chuẩn của các cặp đôi cũng gật đầu.

tuyệt nhiên chịu buông lời đồng ý . Vì thế, quyết định tung "chiêu cuối".

14

Gần đến cuối năm, bộ phận mua sắm bắt đầu tất bật chuẩn cho tiệc tất niên của công ty.

Thật trùng hợp, và trưởng bộ phận bên đó em kết nghĩa.

Thế là xúi giục thực hiện một vài "thao tác ngầm" gây ảnh hưởng đến đại cục.

Để chuẩn cho điều bất ngờ , suốt một tuần liền xuất hiện quấy rầy Quý Trạc nữa.

Tôi thậm chí còn bay một chuyến đến thành phố B, nơi và Quý Trạc từng học đại học.

Sau vài ngày mất ăn mất ngủ, cuối cùng cũng thành mục tiêu.

Ngồi máy bay trở về, ngủ một mạch ngon lành, lòng nhẹ bẫm.

Quý Trạc, chắc chắn sẽ gật đầu thôi!

15

Thực , và Quý Trạc ngay từ đầu thuận mắt.

Hồi mới đại học, hai đứa ở hai lớp ngay sát vách . Từ quân huấn đến các môn chuyên ngành hoạt động ngoại khóa, hai lớp đều hoạt động chung.

Những nổi trội nhất trong hai lớp dĩ nhiên thường xuyên đem so sánh.

Một vốn quen nhất như , làm thể chú ý đến nhân vật luôn "kè kè" bám đuổi trong cuộc thi cho .

Sau một thất bại trong cuộc thi thiết kế máy tính, cuối cùng cũng nổi khùng lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/sau-khi-mat-tri-nho-toi-chi-nho-moi-doi-thu-mot-mat-mot-con/chuong-5.html.]

Dịp Quốc khánh năm hai đại học nghỉ mười ngày, âm thầm bám đuôi để xem lén lút cày cuốc lưng .

chứng kiến chín ngày liên tiếp thức dậy từ 6 giờ sáng. Đầu tiên là bắt xe buýt làm gia sư suốt ba tiếng, trưa đến nhà hàng bưng bê, chiều dạy thêm ba tiếng nữa tối mịt đến tiệm sữa làm việc.

Cuộc sống của vô cùng bận rộn. Và cũng vô cùng mệt mỏi.

Chỉ thôi mà thấy thể chịu nổi cường độ làm việc kinh khủng đó.

Tôi ôm tâm thái xem cái tên liều mạng kiên trì đến bao giờ để theo dõi đến ngày cuối cùng.

Lần , chuyến xe buýt lảo đảo tận về phía vùng ngoại ô. Hành khách xe thưa dần, cuối cùng chỉ còn bác tài, .

Sau khi ngủ gật mất ba hiệp xe, ngẩng đầu lên thấy một khuôn mặt to đùng đang ghé sát cạnh .

Thôi xong, phát hiện !

16

Tiếng chuông báo xe buýt đến trạm vang lên, còn kịp nghĩ lời nào để chống chế thì thấy Quý Trạc hiệu bảo xuống xe.

Tôi ngoan ngoãn theo , Quý Trạc nắm cổ tay lôi tuột một con hẻm nhỏ.

“Kỳ Triết, mấy ngày nay bám đuôi định làm cái gì thế hả?”

Tôi cảm thấy mặt nóng ran, ánh mắt đảo liên hồi dám thẳng .

Liên tục mười ngày trời bám theo rời nửa bước, đúng là biến thái thật mà!

“Thì... thì xem ... lén lút học hành cày cuốc lưng thôi.”

Biểu cảm của Quý Trạc trở nên bất lực vô cùng, định gì đó nhưng một giọng nữ cắt ngang:

“Trạc Trạc, con đến đấy ?”

Cả hai chúng đồng loạt sang. Đó là một dì gương mặt hiền từ, đang về phía với vẻ mặt mừng rỡ.

Quý Trạc gần như lập tức thu vẻ ngạo kiều thường ngày, cả trở nên ngoan ngoãn lạ thường.

Dì dẫn chúng xuyên qua hai con hẻm, dừng một tòa nhà. Trên tấm biển bên cạnh đề mấy chữ lớn: “Viện phúc lợi Ánh Dương”.

Vừa bước cổng, Quý Trạc một đám trẻ nhỏ vây quanh, chúng tranh "chia chác" túi bánh kẹo lớn mà mang tới.

Có một đứa nhỏ tranh kẹo nên nức nở, trông tội nghiệp lắm.

Tôi thấy mủi lòng, định tiến bế lên dỗ dành thì Quý Trạc ngăn : “Cậu thể ngày nào cũng bế nó ?”

Tôi lắc đầu.

“Nếu thể bế nó mãi, cũng thể bế hết tất cả bọn trẻ ở đây, thì nhất là đừng bế đứa nào cả. Nếu , chúng sẽ quen với ấm đó, khi mất sẽ còn đau lòng hơn.”

Tôi đó, lúng túng làm , cho đến khi Quý Trạc gọi cùng chia cơm trưa cho bọn trẻ.

Đứng cạnh Quý Trạc đang múc cơm, lí nhí một câu xin .

“Không cần xin . Tuy thể bế nó, nhưng trong khay sườn xào chua ngọt của thể cho nó thêm một miếng.”

Quý Trạc hất hàm về phía , chính là nhóc đang nhè đòi kẹo lúc nãy.

Tôi mỉm , lòng cũng nhẹ nhõm hẳn , len lén múc thêm một miếng sườn thật to bát cho bé.

Coi như đó là phần thưởng vì em tự nín nhé.

Loading...