Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 30: Về nhà

Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:36:42
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Căn phòng nhỏ mà bọn họ ở suốt gần một tháng trở nên trống trải, thứ gì để mang , bên trong đa là đồ của chủ nhà, ngoại trừ quần áo thì một cái balo là đủ.

Tay Mộc Dương cầm một cái khung ảnh, là ảnh kết hôn đột nhiên tìm sự cố đất đá trôi.

Khi Giải Biệt Đinh tiến thì thấy hình ảnh , dừng một chút: “Trước đây…… em là bỏ .”

Mộc Dương bỏ, Giải Biệt Đinh bèn cầm lấy vì lòng riêng của , cho nên khi Mộc Dương xách ba lô rời đêm đó thì bên trong ba lô cũng chỉ một cái camera.

Mộc Dương vuốt ve ảnh chụp. Giải Biệt Đinh trong ảnh mặc bộ vest, khuôn mặt là vẻ lạnh lùng như thường ngày.

Mà sự vui mừng mặt mày Mộc Dương thì giấu nổi, như là một đứa trẻ lấy cái kẹo mà nó hằng mong đợi.

Rõ ràng ảnh chụp là của một tháng , thiếu niên khí phách hăng hái toả sáng rực rỡ, nhưng giờ phút mang linh hồn cách 5 năm, vì thế thể lấy sự tuỳ ý của năm xưa.

Giải Biệt Đinh đến bên cạnh : “Dọn đồ xong .”

Mộc Dương ôm khung ảnh chậm rãi đầu, thấy Giải Biệt Đinh đưa cho một cái thẻ gỗ, đúng là cái khắc dòng chữ bình an hỉ nhạc.

“Muốn treo lên máy ảnh ?”

Mộc Dương im lặng lắc đầu, nắm lấy ngón tay thon dài của Giải Biệt Đinh hai chữ lòng bàn tay của : Cho .

Giải Biệt Đinh ngừng : “Vậy để ở chỗ , chờ đến khi em thì lấy .”

Mộc Dương đáp , chỉ yên lặng căn phòng nhỏ ấm áp , vị chủ nhân tiếp theo mà nó nghênh đón sẽ như thế nào.

Nơi cũng thể coi là nhà mà chỉ là một căn phòng thuê thôi, bên trong thứ nào là thuộc về bọn họ, với gian phòng nhỏ thì họ chỉ là khách qua đường.

*

Hành lý của hai chỉ một cái vali cùng một chiếc ba lô, ba lô là do Giải Biệt Đinh mang đến, Đàm Giác ngờ sẽ ở đây lâu đến nên chỉ để trợ lý mang cho vài bộ quần áo để .

Còn vali là do Mộc Dương tới khi mang đến, bên trong ngoại trừ quần áo thì còn một vài thứ nhỏ ——

Một cái lịch mà Mộc Dương dùng, ở ghi những ngày quan trọng trong năm như sinh nhật của ba , sinh nhật của Giải Biệt Đinh, ngày kỷ niệm chín năm gặp gỡ với Giải Biệt Đinh……

Còn một khung ảnh lồng kính, bên trong là một bức họa vẽ hình que diêm vô cùng trừu tượng, hai que mảnh khảnh nắm tay rúc cùng ngắm hoàng hôn.

Đương nhiên, đối với Mộc Dương giỏi vẽ thì hoàng hôn cũng chỉ là một vòng tròn, bên ngoài vây quanh bởi mấy đường cong khúc xạ tạo thành ánh mặt trời.

Còn cái ba lô Mộc Dương mang đến bẩn thể giặt sạch vì đất đá trôi, mà do nó cũng ý nghĩa gì đặc thù nên tạm thời vứt bỏ.

Camera sửa vẻ còn dùng như lúc , giờ phút đang lẻ loi đặt trong góc hành lý, khi nào chủ nhân mới thể sủng hạnh nó một nữa.

Hiện tại là bốn giờ chiều, nắng chiều hình thức ban đầu, Mộc Dương phòng ngủ nắng chiều ấm áp, điều khiển xe lăn xoay dời cùng Giải Biệt Đinh.

Giải Biệt Đinh đeo ba lô, một tay cầm vali, Mộc Dương cầm một cái tay khác của , yên lặng đến kỳ cục.

Trước khi đến nhà ga, bọn họ còn tới bệnh viện một chuyến, tạm thơi Diêu Diên lcòn chuyện Lộ Uyển giam, đang ngơ ngác mà cây ngô đồng ngoài cửa sổ.

phong cảnh, con bà cũng ở cửa phòng bệnh bà.

Mộc Dương ngừng hồi lâu, cuối cùng vẫn chậm rãi tới giường bệnh.

“Dương Dương?” Diêu Diên nghiêng đầu, đứa con trai mang trạng thái lắm, đau lòng hỏi: “Chân con đỡ hơn ?”

Mộc Dương móc di động gõ mấy chữ: Khá .

Diêu Diên giật , tuy rằng chuyện Mộc Dương rối loạn bởi vì kích thích từ bác sĩ, nhưng khi chính mắt thấy thì còn đau lòng hơn nhiều, Diêu Diên lập tức bật : “Mẹ .”

Mộc Dương gật đầu, tránh ánh mắt của Diêu Diên, cúi đầu gõ mấy chữ: Bà khai chuyện năm đó, tạm thời tạm giam.

Diêu Diên ngẩn , bà hồi lâu như thể hiểu dòng chữ , giọng khàn khàn: “Dương Dương, bà ……”

Mộc Dương: Con .

Đôi mắt Diêu Diên đau xót, thấy vẻ mặt trông như bình tĩnh nhưng thực chất trống trải của Mộc Dương mà vô cùng đau lòng.

Trước bà cùng Mộc Nam Sơn từng cảm thấy Mộc Dương nhanh nhẹn, tính cách hỗn, hy vọng thể hiểu chuyện hơn một chút, hiện giờ Mộc Dương thật sự hiểu chuyện, trở nên vô cùng lời, nhưng dáng vẻ mà bọn họ thật sự thấy.

“Mẹ để con thiệt thòi .” Diêu Diên xuống giường bệnh, ôm Mộc Dương trong lồng ngực, “Dương Dương, con nhớ kỹ…… Dù xảy chuyện gì, con vẫn mãi là con của .”

Mộc Dương những gì ở quán cà phê, nhưng thực tế bà ngất cũng là vì lời của Kiều Viện, mà là vì khi cảm xúc kích động bà một vài lời thỏa đáng phát hiện Mộc Dương đang ở cách đó xa.

Trong nháy mắt đó trong đầu Diêu Diên nổ vang, chịu đựng nổi hôn mê bất tỉnh.

“Mẹ cố ý là tên trộm, do quá khổ sở……”

Mộc Dương , cũng biểu đạt cảm xúc của , Diêu Diên chỉ thể phỏng đoán là đang khổ sở nên vội giải thích.

“Còn Kiều Viện……”

Mộc Dương nhẹ nhàng đẩy đẩy Diêu Diên, gõ một dòng chữ trong điện thoại: Mẹ và ba làm như nào cũng , cần cố kỵ.

Cậu đối diện với ánh mắt thương tâm của Diêu Diên, chần chờ một lát gõ một dòng chữ nữa: Con còn Giải Biệt Đinh, nhưng Kiều Viện còn gì.

Một khi Lộ Uyển ngục giam, nếu bên nhà họ Mộc xử lý thỏa đáng thì thật sự Kiều Viện chỉ còn hai bàn tay trắng.

Khi nhắc tới Giải Biệt Đinh, Mộc Dương còn xác định cho lắm, lẽ cũng giống với Kiều Viện, cũng chỉ còn hai bàn tay trắng từ sớm, nhưng , ai bảo là con của tên trộm.

Cậu nên hiểu chuyện một chút, đừng làm khác thống khổ rối rắm cân nhắc, nên giữ thể diện mà rời khỏi khi thứ phơi bày.

Cậu cùng Kiều Viện định sẵn là khó thể ở cùng , lẽ bọn họ thể xuất hiện trong cùng một nhà, khó thể chia đều tình yêu của cha .

Giọng Diêu Diên nghẹn ngào: “Dương Dương, con cảm thấy là cha từ bỏ con?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-30-ve-nha.html.]

Mộc Dương giật , nên đáp như nào.

Cậu giơ tay, cứng ngắc mà vỗ lưng Diêu Diên, là đừng , họ khổ sở, nhưng thể phát tiếng.

Mộc Dương đợi đến khi cảm xúc Diêu Diên định mới lời tạm biệt: Mẹ, nghỉ ngơi nhé, bọn con .

“Các con định ?”

—— về nhà.

Mộc Dương từng chỉ một nhà, hiện giờ cũng vẫn , dường như vẫn chỉ một ngôi nhà như cũ, nhưng lẽ nếu nghĩ theo một hướng khác thì còn nhà nữa.

Xe lửa khởi hành lúc 6 giờ, bọn họ nắm chặt thời gian, Diêu Diên thấy Mộc Dương quyết, rằng nơi thì còn ý nghĩa gì ngoài việc chịu thương tổn, chỉ thể hoảng hốt để rời đu.

Trước khi bà kéo Giải Biệt Đinh dặn dò: “Con nhất định chăm sóc nó thật , đưa nó đến bệnh viện kiểm tra giọng, xin con, trong thời gian đừng bận làm việc nữa, ở bên nó nhiều nhiều, làm nó vui vẻ lên……”

Diêu Diên nhắm mắt, quả thực dám nhớ chuyện hôm đất đá trôi: “Mẹ , giữa nó và cùng Nam Sơn ngăn cách, nhưng tình yêu của ba với nó sẽ mãi mãi đổi……”

Mộc Dương hai bên trong đang gì, ở cửa phòng bệnh chờ Giải Biệt Đinh, qua đường muôn màu muôn vẻ ở bệnh viện.

Nơi cùng bên ngoài giống , mỗi đều qua vội vàng, mặt mày đều mang theo nỗi lo, bệnh đang kéo dài tàn, nhà sắp gặp sinh tử biệt ly, một bệnh viện nho nhỏ như chịu bao nhiêu đau xót mỗi ngày.

Mùi nước sát trùng trong khí làm Mộc Dương khó chịu mà nhăn mũi, chờ đến khi Giải Biệt Đinh đến bên , mới ngẩng đầu, gõ chữ lên điện thoại cho Giải Biệt Đinh xem:

—— Sắp kịp .

Giải Biệt Đinh đẩy thang máy: “Không muộn .”

Vị trí của thành nhỏ gần với trung tâm, bọn họ xe lửa một tiếng rưỡi để tới một thành thị khác, đó đến sân bay địa phương, về nhà bằng chuyến bay muộn nhất của quốc nội.

Giải Biệt Đinh vốn ở nơi một đêm cuối, nhưng Mộc Dương trong hôm nay.

Nếu thì sẽ thở nổi.

Giải Biệt Đinh cùng Mộc Dương vội vàng lên xe lửa trong mười phút cuối, đoàn tàu bắt đầu chậm rãi vận hành, bởi vì gần một ngày dùng cơm, Giải Biệt Đinh hỏi nhân viên phục vụ là cung cấp cơm hộp . Mộc Dương ở ghế , chân đặt lên khăn lông lót ở đối diện chỗ , cứ ngơ ngác mà phong cảnh đang lướt qua ngoài cửa sổ.

Khi đang chuyện cùng nhân viên phục vụ thì bỗng điện thoại của Giải Biệt Đinh vang lên một tiếng, Mộc Dương gửi tin nhắn tới:

—— Giải Biệt Đinh, hình như em còn nhà.

Giải Biệt Đinh đầu , Mộc Dương đang dựa lưng ghế, rơi lệ ngoài cửa sổ.

Giọng khàn mà trả lời : “Có.”

Chỉ cần Mộc Dương rời , phòng mới của họ chính là nhà.

Mãi cho đến khi xuống xe lửa, Mộc Dương mới nhận tin nhắn Diêu Diên gửi đến, thời gian là một tiếng rưỡi , ước chừng là bởi vì đoàn tàu mạng nghẽn cho nên trì hoãn lâu như mới thấy.

Đây là voice, Diêu Diên bên bao lâu, thành tiếng: “Chưa từng…… Dương Dương, ba từng từ bỏ con.”

Đó là câu trả lời cho chính vấn đề mà bà đặt .

Mộc Dương , thể ngăn nổi nước mắt.

Sống một , vẻ như trở thành một con quỷ đáng ghét thích .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

*

Trở biệt thự là rạng sáng, phòng ở còn giữ dấu vết của một tháng , gia cụ còn dính hẳn một lớp bụi bặm mỏng.

Giải Biệt Đinh ôm Mộc Dương phòng ngủ chính lầu hai, vốn định đặt lên giường nhưng nghĩ đến chuyện một tháng ga giường còn nên mang xe lăn lên cho Mộc Dương .

“Để đổi vỏ chăn.”

Mộc Dương chậm chạp gật đầu, gian phòng ngủ quen thuộc xa lạ , trong lòng thấy khó hiểu.

Nơi còn dấu vết mà tỉ mỉ tạo nên trong 5 năm kiếp , tường cũng treo những bức tranh trừu tượng mà vẽ, vỏ gối đổi thành loại dành cho tình nhân, thảm mặt đất vẫn là loại màu trắng.

Toàn bộ phòng ngủ mang theo vẻ trống trải đơn điệu.

Mộc Dương nghĩ tới cái hôn muộn 5 năm của Giải Biệt Đinh, nhưng thật sự còn sức lực để tiếp tục truy đuổi bước chân của Giải Biệt Đinh.

Cậu tại thích , là do mộng cảnh c.h.ế.t giường, trách nhiệm quấy phá?

Mộc Dương tùy ý nghĩ, cho đến khi thấy bó hoa hồng ở bàn sách cửa sổ.

Cậu đến bên bàn sách, chắc chắn lắm mà chạm bó hoa hồng , nhưng đầu ngón tay chạm thì hoa hồng liền hóa thành bụi bặm rơi xuống mặt bàn, gió đêm thổi về phía .

Đồng thời chóp mũi còn ngửi thấy một mùi lắm, Mộc Dương nghiêng mắt , là một hộp Takoyaki bốc mùi.

Cái dĩa còn cắm ở mặt , dường như còn thể thấy ở mặt sốt cà chua.

“Xin , quên vứt.”

Giải Biệt Đinh qua từ phía Mộc Dương, cầm lấy hộp Takoyaki định rời , Mộc Dương nắm lấy tay.

Cậu bỗng bao lấy nơi trái tim của Giải Biệt Đinh, nơi đó cổ động một nữa, tim đập dồn dập khắc trong lòng bàn tay .

Mộc Dương ngơ ngẩn nghĩ rằng thể làm giả tim đập .

Cậu đánh một dòng chữ hỏi: Anh mua khi nào ?

Giải Biệt Đinh dừng một chút: “Ngày em .”

Đó chính là một tháng .

Mộc Dương ngẩn một lát, thu tay , xuống lòng bàn tay Giải Biệt Đinh một chữ: Đói.

Loading...