Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 15: Tình thế hỗn loạn
Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:36:26
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
【 Làm thế nào để níu kéo cuộc hôn nhân còn một tháng?
—— Ơ , đối phương ly hôn?
—— Anh ngoại tình ? Hay đánh bạc? Mập mờ cùng khác? Pc?
—— Lầu ơi, pc là gì?
—— Pc là chơi gái , đừng ngắt lời, rõ ràng lý do vì ly hôn .
Qua thật lâu, blogger mới trả lời: Không hành vi làm loạn nào, chỉ là lạnh lùng quá, vẻ em còn yêu .
—— À, lạnh nhạt jpg. Vậy xứng đáng.
—— Thần tán thành.
—— Tán thành 10086.
……】
*
Giải Biệt Đinh trở trong phòng, Mộc Dương còn đang ngủ.
Anh ở mép giường một lát, làm gì cả, chỉ yên tĩnh ngắm hình dáng của Mộc Dương trong đêm tối.
Thật về cơ bản là rõ, nhưng còn ở nơi đây, trái tim còn đang đập, làn da ấm áp thở nhẹ nhàng mang đến cho Giải Biệt Đinh một cảm xúc tên.
Nên gọi nó là gì nhỉ?
Chắc gọi là an tâm nhỉ.
Giải Biệt Đinh cũng quá buồn ngủ, dù thể đang thể hiện sự mệt mỏi của nó.
Anh dậy mở đèn nhỏ , tới sô pha mở cái balo mà Mộc Dương cần .
Đồ vật bên trong ngoài dự kiến của .
Một cái camera, một khung ảnh, bên trong là ảnh kết hôn của bọn họ.
Ảnh kết hôn mang khí trang trọng và hạnh phúc, nhưng bởi vì khuôn mặt lạnh lùng của Giải Biệt Đinh nên chỉ Mộc Dương là vui đến mức tả thành lời, nắm chặt lấy tay Giải Biệt Đinh, giống như đang đóng vai trong một vở kịch.
Sau lưng khung ảnh còn một tờ ghi chú cũ nát, bên thể hiện sự ngông cuồng của thiếu niên cùng mục tiêu cần đạt .
【 Khi thích một thì kết hôn cùng , hôn môi mỗi ngày, ôm, ……】
Giải Biệt Đinh ngắm thật lâu những dòng chữ ngắn ngủn đó. Anh cùng Mộc Dương của 5 năm , dường như ngoài trừ việc kết hôn thì còn gì cả.
Không hôn môi, ôm, làm tình, đến cả việc cùng bàn ăn ba bữa một ngày cũng ít.
Camera cũng gì đặc biệt, chỉ treo một tấm gỗ khắc bằng tay, phía khắc ba chữ Giải Biệt Đinh, mặt là dòng bình an hỉ nhạc.
Giải Biệt Đinh còn nhớ nó.
Lúc Mộc Nam Sơn lấy phận bề tới tìm , hy vọng thể làm quà sinh nhật cho con trai, trong đầu hiện cục bông trắng thỉnh thoảng sẽ theo gọi là trai, suy nghĩ từ chối.
Sau khi cục bông trắng trưởng thành, thì hai mới thật sự bắt đầu tiếp xúc, mà Mộc Dương còn gọi trai nữa, mỗi đều gọi thẳng tên.
Cậu làm em trai mà làm bạn trai.
Lúc đó tuy Giải Biệt Đinh thấy phản cảm, nhưng cũng d.a.o động là bao.
Tựa như ném một viên đá vụn biển rộng gợn sóng, tuy gợn sóng đó, nhưng so với biển trời bao la hùng vĩ thì thật bé nhỏ.
Giải Biệt Đinh đặt hai thứ về chỗ cũ.
Anh đến giường, định tắt đèn . khi thấy đôi môi ửng đỏ của Mộc Dương thì hiểu nghĩ tới hôn môi.
Mộc Dương từng hôn môi, đợi ít nhất là 5 năm.
Giải Biệt Đinh cử động một lúc lâu, tất nhiên sẽ thể trộm hôn khi khác đang ngủ, như thì tôn trọng đối phương chút nào.
Huống chi Mộc Dương ly hôn, lẽ cũng cần nữa.
“Còn yêu ……” Trong khí truyền đến một lời tiếc than, mang theo sự m.ô.n.g lung.
Khi ngọn đèn tắt, Mộc Dương bỗng chốc mở mắt.
Qua hồi lâu, mới chậm rãi một lời, phát âm thanh nào, giống như đêm tối nuốt mất.
“Yêu.”
Từ thời niên thiếu bắt đầu chấp nhất với một , từ khi kết hôn đến khi tử vong, mỗi một phút mỗi một giây đều đặt ở trong lòng, thể dễ dàng buông như ?
Cậu chỉ yêu chính mà thôi.
Cho nên tranh giành, cần tương lai.
*
“Cút.”
Một chữ thật bình tĩnh, Mộc Dương ôm chân rúc chỗ đầu giường, Giải Biệt Đinh bằng khuôn mặt cảm xúc.
“Giải Biệt Đinh, coi như xin , ?”
Giải Biệt Đinh sững sờ, đang bưng chén, hiếm khi cảm nhận cái gọi là làm .
Đây là ngày thứ năm.
Mộc Dương cũng khỏi cửa, nếu Giải Biệt Đinh mua cho một ngày ba bữa cơm, lẽ sẽ ăn.
Mỗi ngày ngoại trừ hoặc yên tĩnh ở giường thì cũng làm gì hết.
“Tôi khi đến thời gian nhất định sẽ lấy chứng nhận ly hôn cùng , kể cả làm đơn thỏa thuận ly hôn thì cũng thể trực tiếp cưỡng chế ly hôn mà, còn ở chỗ ?”
“…… Không vì ly hôn.” Giải Biệt Đinh đặt chén ở đầu giường, thận trọng lặp một , “Mộc Dương, ly hôn.”
“ .” Vành mắt Mộc Dương đỏ lên, “Tôi tốn nhiều năm cho , thấy nữa.”
Bỗng tim Giải Biệt Đinh run lên.
“Tốt nhất là rời , đừng xuất hiện ở mặt nữa ?”
Mộc Dương nhắm mắt , khi Giải Biệt Đinh xuất hiện, còn cảm giác hút hồn nữa.
Cậu khống chế nổi bản , cũng chỉ thể để Giải Biệt Đinh rời .
Giải Biệt Đinh ngừng một lúc lâu: “Vậy em đồng ý với , đừng tiếp tục làm chuyện ngu xuẩn ngày hôm đó nữa.”
Mộc Dương mở mắt , con ngươi xinh mà hề d.a.o động.
Giải Biệt Đinh suy nghĩ, tiến tới lên mép giường: “Anh thể ôm em một cái ?”
Mộc Dương khẽ giật .
Lúc ôm để thăm dò, Mộc Dương thấy hoảng hốt.
Thật mấy ngày nay bọn họ tiếp xúc thể ít, đặc biệt là ngày mới gặp đẻ thì Giải Biệt Đinh ôm bao nhiêu .
một cái ôm hề mục đích, chỉ đơn giản ôm thôi thì là đầu tiên.
Dáng của Giải Biệt Đinh thuộc kiểu vai rộng eo thon.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-15-tinh-the-hon-loan.html.]
Trước đây Mộc Dương từng tưởng tượng vô , với dáng như của Giải Biệt Đinh thì lúc bế chắc chắn sẽ thoải mái, cảm giác an mà quá áp lực.
Hiện giờ thật sự cái ôm thứ nhất, nhưng Mộc Dương cảm thấy vui vẻ gì, chỉ là yên lặng nhận lấy cái ôm từ Giải Biệt Đinh, đẩy , cũng chào đón.
Cậu dựa nhẹ lên cổ Giải Biệt Đinh, thật ấm áp.
chỉ mười giây.
Giải Biệt Đinh đếm xong cuối cùng thì mau chóng kiềm chế buông lỏng tay : “Ăn cơm thật ngon nhé, hôm nay thời tiết tồi, ngoài một chút.”
Mộc Dương bảo .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cậu bóng lưng của Giải Biệt Đinh, suýt nữa buột miệng lời hối hận.
Sự kiên nhẫn Giải Biệt Đinh dành cho trong nhiều ngày qua chính là sự dịu dàng mà từng vọng tưởng vô mà đạt .
ý nghĩa gì.
Mộc Dương hiểu rõ hơn bất kì ai khác, dùng thời gian 5 năm để nghiệm chứng một sự thật —— Giải Biệt Đinh yêu .
lẽ là do câu cuối cùng của Giải Biệt Đinh khiến Mộc Dương sững sờ một hồi, đó vẫn dậy ăn vài miếng cơm.
Tuy rằng ăn nhiều, nhưng cũng đến mức làm c.h.ế.t đói.
Cậu chầm chậm kéo rèm , ánh mặt trời bên ngoài đúng là tồi, khắp nơi đều mang màu xanh lục, bên hồ phía ít , trông vô cùng náo nhiệt.
Đáng tiếc, vẻ Giải Biệt Đinh mang balo của , nếu thì thể chụp vài tấm.
Bỗng Mộc Dương thấy hối hận.
Hai thứ trong balo là sự kết nối giữa và cha , mà ít liên quan đến Giải Biệt Đinh.
Cậu hồ nước ngoài cửa sổ sát đất, khói lửa nhân gian chỉ thuộc về thành nhỏ .
Sau một hồi, nhẹ nhàng kéo rèm, căn phòng chìm bóng tối.
*
Ba ngày trôi qua.
“Đinh ——”
Mộc Dương thông báo điện thoại, đây là đoàn phim thứ bao nhiêu gọi cho để casting.
Sau khi chuyện với thì mới vì xe lửa tiện tay chụp đưa lên mạng, fans Weibo vốn 400000 mà nay hơn triệu.
Cậu tải app về, định đăng bài bảo nhận thông cáo, nhưng chần chừ hồi lâu vẫn định mở .
Mấy ngày nay nhận cuộc gọi tin nhắn từ Giải Biệt Đinh, mà Phan Đạt Tương thì vẫn luôn liên hệ , chia sẻ về buổi ăn nhậu chơi bời ngày hôm nay hỏi khi nào trở .
Mộc Dương trả lời một câu ngắn gọn: Không về.
Kiều Viện cũng nhắn cho một vài tin, nhưng trả lời.
Cậu nên trả lời như nào.
Hôm nay thời tiết cũng tồi, ánh mặt trời gắt còn một tầng mây mỏng che , phù hợp để ngoài.
Mộc Dương khách sạn, vẫn che mắt do chói vì ánh mặt trời nhè nhẹ.
Cậu , chỉ thể lang thang mục đích, cho tới khi thấy cái hẻm nhỏ nhem nhuốc thì mới nhận tới nhà ăn nơi gặp đẻ.
Cậu còn kích động như ngày đầu tiên nữa, nhưng thể vẫn tự chủ mà run lên.
Mộc Dương đang định rời thì thấy đầu hẻm đối diện xuất hiện một hình bóng quen thuộc.
“Hi, Mộc Dương.”
Mộc Dương giật , rũ mắt cần câu trong tay cô: “Đi câu cá ?”
Kiều Viện gật đầu: “Hôm nay nghỉ ngơi thì câu cá thả lỏng chút, cùng ?”
“…… Được.”
Nơi Kiều Viện định câu cá chính là cái hồ đằng khách sạn, đằng hồ là một ngọn núi lớn, núi trải rộng rừng cây, chỉ một màu xanh.
“Cá trong hồ một nửa là hoang, bởi vì ngày thường cũng rải thức ăn cá lên, nhưng ai cũng .”
Kiều Viện dẫn Mộc Dương tìm chỗ, đường đất chỗ rộng, tọa lạc ở bóng cây thật lớn.
Xuất hiện ở nơi chỉ tới câu cá mà còn nhiều già cầm theo cây quạt bóng cây nhạc, cũng tụ một chỗ để chơi đánh bài với cờ tướng, cũng ít trẻ con đến đây vui đùa.
“Ông cứ vớ vẩn!” Một ông già ở bàn cờ bên cạnh đang tức ách, “Sao mỗi ông Khương thua đều thế?”
“Tôi chơi cờ thế!?”
“Ông Khương chơi kìa!” Đứa bé chạy tới như một cơn gió làm mặt quỷ.
“Ha ha ha ha lão Khương đừng , cứ trực tiếp lật bàn là !” Người câu cá bên cạnh lấy giun đầu .
“Nói xạo, ông đây ? Ông run tay nên sai!”
“Cậu câu cá ?”
Câu hỏi của Kiều Viện làm Mộc Dương phục hồi tinh thần , sửng sốt: “Không.”
Kiều Viện tìm nơi ít , lấy cái ghế nhỏ mang từ trong nhà đặt ở bên hồ, thùng với cả cần câu đều chuẩn xong.
“Khi còn nhỏ trong nhà nghèo, ăn cá mà thời gian câu, để tự câu.”
Nhớ chuyện , cô cong cong đôi mắt: “ cần câu cũng đắt mà, nên xúi con trai nhà hàng xóm trộm cần câu của bố câu cá cùng .”
Mộc Dương nhấp môi : “Khi còn nhỏ cô thấy vui ?”
Kiều Viện sửng sốt: “Rất vui luôn, khi còn nhỏ thật , chẳng cần nghĩ gì.”
“…… Không chuyện gì tiếc nuối ?”
Kiều Viện trầm mặc một lát: “Chuyện tiếc nuối nhất là thể lên đại học cùng con trai nhà hàng xóm, ước nguyện của chúng thể hiện , đó là tới thủ đô, nhưng…… Trước đây với đó, ——”
Cô bất đắc dĩ: “Mà thôi, hai ngày còn bảo mời tới nhà ăn cơm, sợ hổ nên từ chối .”
Kiều Viện sợ hãi chút nào mà cầm lấy một con giun còn sống từ trong hộp, mắc cần câu cá vứt trong hồ, cô để ý thấy cơ thể cứng đờ cùng ngữ điệu của Mộc Dương bên cạnh: “Không .”
“Tôi , ……”
Cô còn kịp hết thì thấy Mộc Dương , giọng khàn khàn: “Tôi toilet.”
“…… Được , nhưng toilet công cộng ở bên .”
*
Giải Biệt Đinh Mộc Dương về phía , xoay lên núi, mượn cây đại thụ để che bản .
Dường như Mộc Dương gầy , nhưng trạng thái tinh thần trông hơn mấy ngày ở cùng với .
Có vẻ Mộc Dương dự cảm nào đó nên qua phía .
ngoại trừ bóng cây trùng điệp thì thấy gì.
Mà cũng để ý rằng, bên hồ một phụ nữ mới đến, nhưng trông bà hợp với nơi đây cho lắm.
Bà giống với Giải Biệt Đinh, núp cây cối, ngơ ngẩn mà cô gái đang câu cá bên hồ.