Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 10: Nước gừng Coca
Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:36:21
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trả .”
Mộc Dương thấy dập t.h.u.ố.c lá cái gạt tàn chỗ thùng rác, ngọn lửa trong lòng ngày càng bùng nổ.
Chẳng kiếp tin bệnh nan y ?
Chẳng từng để ý ? Hiện giờ đang làm gì thế ?
Sợ Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên trách cứ là chăm sóc tử tế ?
Hay là thành trách nhiệm của một chồng?
Mộc Dương nắm chặt tay, khi đối diện với ánh mắt hề sắc bén của Giải Biệt Đinh một lúc lâu, thì vẫn châm điếu thuốc tiếp theo.
Cậu khó thở mà hành lang quán bar, nháy mắt đó âm nhạc ồn ào sống động nổ vang bên tai.
Hôm nay rơi mưa to, trong quán bar quá nhiều, đại đa đều tụ ở sàn nhảy, ghế dài quầy cũng đông.
Mộc Dương liếc phía , Giải Biệt Đinh theo.
Chỉ là đôi mày của vẫn cứ nhíu , quen với trường hợp như Mộc Dương.
Tuy là khách quen của quán bar, nhưng Mộc Dương bao giờ lên sàn nhảy.
Cậu thích cảm giác sát gần với khác, sàn nhảy chen chúc chỉ với , n.g.ự.c chạm ngực, m.ô.n.g chạm mông, đưa lưng về phía n.g.ự.c ôm lòng cũng luôn.
Cậu đám đang điên cuồng vặn vẹo sàn nhảy, đột nhiên thấy bực bội.
Liệu Giải Biệt Đinh cảm thấy giống với những đó, cũng tán tỉnh sàm nhảy, chỉ hận thể trái ôm ấp?
Mộc Dương xoay nhưng thấy Giải Biệt Đinh, điều làm cho cơn bực bội của dập tắt trong nháy mắt l, giống như ụp một chậu nước lạnh lên đầu.
Mộc Dương tùy ý xuống một cái ghế dài, mặt bày một loạt chén rượu, mỗi một ly đều rót đầy.
Giây tiếp theo điện thoại liền vang lên, Giải Biệt Đinh gửi tin nhắn: Uống ít thôi.
Mộc Dương quanh một vòng mới nhận Giải Biệt Đinh ở một góc của ghế dài.
Mộc Dương làm như thấy tin nhắn đó mà một uống sạch chất lỏng trong ly, đó là ly thứ hai, nhàn nhã dựa sô pha, tay buông xuống bên tay vịn một cách tự nhiên, móng tay màu trắng sữa thoắt ẩn thoắt hiện trong ánh đèn xanh tím.
Khi cầm lấy ly thứ tư, Giải Biệt Đinh xuất hiện ở mặt : “Đừng đùa giỡn với thể của .”
Quán bả đêm nay ầm ĩ lạ thường, giống như dựa âm nhạc để tăng thêm sự náo nhiệt khi lượng khách hàng giảm. Mộc Dương chỉ thấy đôi môi Giải Biệt Đinh khép mở, thấy một chữ nào.
Tay cầm ở miệng ly, năm ngón tay của Giải Biệt Đinh thì nắm lấy miệng ly, hai giằng co một hồi lâu, Mộc Dương mới buông tay .
Giải Biệt Đinh đặt chén rượu sang một bên, chất lỏng bên trong trào một chút, cảm thấy gì đó sai sai, nâng ngón tay lên ngửi: “Coca ?”
Lần Mộc Dương hiểu khẩu hình của : “Tôi uống gì cũng liên quan cái rắm ——”
Giải Biệt Đinh phản ứng nhanh: “Đừng bậy.”
Mộc Dương: “Liên quan gì…… đến ?”
Hai chữ đánh rắm cái lạnh lùng của Giải Biệt Đinh ngăn .
Giải Biệt Đinh chỉ tới cản uống rượu thật, khi trở về góc trong của ghế dài còn : “Cũng thể uống nhiều Coca.”
Mộc Dương trơ mắt hơn một nửa Coca đưa bởi phục vụ mà Giải Biệt Đinh gọi tới, chỉ chừa hai ly.
Rượu thể uống, thuốc thể hút, ngay cả Coca cũng hạn chế, mà sự phiền muộn lên đến đỉnh khi Giải Biệt Đinh đeo khẩu trang mà vẫn đến gần.
Cậu trực tiếp bưng một ly Coca đến bên Giải Biệt Đinh, m.ô.n.g xuống đùi , cũng mặc kệ sự căng cứng của cơ thể Giải Biệt Đinh mà với cô gái xinh bên cạnh đang ngừng kiên trì: “Anh thích đàn ông.”
Mộc Dương chỉ bậy bạ, còn Giải Biệt Đinh thích dạng nào, cũng bao giờ thấy đối xử đặc biệt với ai.
“Mộc Dương……”
“Giúp giải vây mà thôi, ý gì khác.” Mộc Dương hạ khóe miệng xuống, “Nếu như chụp thì còn thể chúng kết hôn.”
Nếu làm cùng khác thì một là ngoại tình trong lúc kết hôn, hai là hình tượng sụp đổ, bề ngoài thì lạnh lùng nhưng bản chất là Lãng Lí Bạch Điều*……
*Là một nhân vật trong Thuỷ Hử, còn tại so sánh thì rõ vì tìm đc tài liệu về tính cách của ông.
Mộc Dương lanh lẹ xuống khỏi đùi Giải Biệt Đinh, đầu mà toilet.
Nơi đây ít tụ tập hút thuốc cùng , Mộc Dương một tật là chỉ khi cũng hút thuốc thì mới nguyện ý ngửi mùi thuốc của khác, nếu hút thì thể hút.
Cậu dựa một góc của bồn rửa tay, xoay t.h.u.ố.c lá trong tay vài mà châm lửa.
Cho tới khi một gương mặt quen thuộc tới chỗ : “Chào em, chúng gặp .”
Mộc Dương liếc Trình Vu đang dào dạt hứng khởi: “Làm lành ?”
Trình Vu hà hà: “Không , uy h.i.ế.p để cô xin , đàn ông mà, rộng lượng mà tha cho cô .”
Mộc Dương vạch trần mà hề khách sáo: “Quỳ xuống uy h.i.ế.p ?”
Trình Vu còn lời gì để : “Sao còn nhớ?”
“Sao hôm nay còn tới?”
“Tới cùng cô .” Trình Vu bất đắc dĩ , “Nói để cảm nhận lúc cô bar thì sẽ như nào.”
“……”
“Hút chứ?” Trình Vu ngậm điếu thuốc, “Một ngày chỉ thể hút ba điếu, điếu cố giữ cho tới giò.”
Mộc Dương do dự một lúc, cuối cùng cũng nhận.
Trình Vu : “Như là ? Đổi tính là cho hút như ?”
“Ai dám quản ? Độc mà.” Mộc Dương phủ nhận, “Tôi chỉ hút loại nhẹ.”
Cậu mượn lửa của theo Trình Vu để châm điếu thuốc của , âm nhạc từ sàn nhảy của quán bar ngăn cách bởi một bức tường, khi ẩn khi hiện, toilet là một nơi yên tĩnh khó tìm ở nơi phố xá sầm uất .
Ánh lửa hiện lên, Mộc Dương hít sâu một . Trong sương khói lượn lờ, thoáng thấy một bóng cao gầy ở hành lang khiến tay khỏi run lên.
Thanh âm líu ríu của Trình Vu giống như nhạc đệm, Mộc Dương nổi một chữ nào.
Trình Vu: “Đệt, t.h.u.ố.c lá rớt xuống giày kìa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-10-nuoc-gung-coca.html.]
Mộc Dương còn kịp hồn thấy Giải Biệt Đinh đến mặt , xổm xuống nhặt đầu điếu thuốc lên, nghiền gạt tàn ở thùng rác.
Động tác trôi chảy nhẹ nhàng mà kém phần lịch sự tao nhã, đó Giải Biệt Đinh mới : “Mộc Dương, chẳng lẽ trói em thì mới lời nổi?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trong lòng Mộc Dương run lên theo, chẳng sợ mà chỉ là ngờ Giải Biệt Đinh sẽ như .
Khẩu trang của vẫn đeo như , nhưng Mộc Dương cảm giác đúng. Cổ Giải Biệt Đinh hồng một cách lạ thường, hồng từ tai đến tận bên trong cổ áo, giống như uống rượu .
Cậu tháo khẩu trang của Giải Biệt Đinh để rõ ràng, nhưng xung quanh đây đều là , chỉ thể chào tạm biệt Trình Vu đang há hốc mồm lập tức kéo Giải Biệt Đinh trở về.
Trên mặt bàn ở góc ghế dài chỉ ly rượu còn một nửa, Mộc Dương cầm lên để ngửi mà tay đụng Giải Biệt Đinh mang : “Không uống.”
“…… Tôi ngửi một chút.”
Mộc Dương tranh giành với Giải Biệt Đinh nữa, lúc trả tiền thì đúng thật là thêm một ly rượu mạnh.
Giải Biệt Đinh từng tới nơi như , căn bản tên rượu càng thì càng hăng.
Hôm nay Mộc Dương uống rượu cũng là vì theo lời Giải Biệt Đinh, mà do tửu lượng của , sợ làm mấy trò điên rồ khi say rượu với Giải Biệt Đinh mặt nhiều trong quán bar.
Mà ngờ khi uống, Giải Biệt Đinh uống tới nửa ly.
Mộc Dương rõ liệu Giải Biệt Đinh say , nhưng chắc chắn là thể đụng rượu, đụng phát là đỏ da.
Ra khỏi quán bar, bọn họ tránh ở mái hiên, Mộc Dương thử : “Tháo khẩu trang xuống.”
Giải Biệt Đinh tháo khẩu trang xuống thật.
Khi xem xét ở cách gần Mộc Dương mới phát hiện rằng sắc mặt hiện giờ của Giải Biệt Đinh .
Rõ ràng phần cổ tai cơn say làm ửng đỏ, nhưng mặt vẫn cứ nhạt nhoà, thậm chí đôi môi ngày thường còn hồng nhạt mà nay phai màu.
Bỗng Mộc Dương tức giận mà rõ nguyên do: “Không thoải mái thì ?”
Giải Biệt Đinh: “Em cũng .”
Mộc Dương chằm chằm hai mắt của Giải Biệt Đinh, đột nhiên hết giận, hành động đó của giống như trẻ con đang giận ba .
Giải Biệt Đinh , đời c.h.ế.t đến nhường nào, thì một đời để bụng tới nhường đó.
Thật sự để bụng.
Rồi sẽ chỉ còn hai bàn tay trắng…… Cũng hẳn là gì, còn bệnh.
Mộc Dương ỷ việc Giải Biệt Đinh hiểu, mới trả lời câu ‘ Em cũng ’ của Giải Biệt Đinh một cách mỉa mai: “Tôi , nhưng tin.”
Thật sự ghét hai chữ ‘ đừng nghịch ’ , khi Mộc Dương báo cho Giải Biệt Đinh ung thư cũng chỉ nhận một câu đừng nghịch.
Giải Biệt Đinh cho rằng làm trò ầm ĩ, nhưng thật sự lúc .
Cậu thể chữa nổi ung thư phổi thời kì cuối, chỉ mong Giải Biệt Đinh thể đối xử dịu dàng với một chút, nếu thể hẹn hò với thì càng .
sự thật là, Giải Biệt Đinh ở đoàn phim mấy tháng trở về.
“Về khách sạn.”
Mộc Dương bung cái ô mượn của Kiều Viện che mưa, dẫn đầu trong mưa.
Giải Biệt Đinh lặng im mái hiên, khóe môi khẽ nhúc nhích.
Sau một hồi, Mộc Dương càng càng xa, hề ý định đầu , cũng bung cái ô màu đen để che mưa.
Rõ ràng là cùng một nơi, về cùng một đường, cả hai như hai xa lạ, cứ cách năm đến sáu mét.
Đêm tối hẳn, đường hầu như còn ai qua , cơn mưa to chậm rãi ngừng, lúc đến cửa khách sạn thì mưa gần như ngừng hẳn.
Trong lúc chờ thang máy, Mộc Dương thầm đếm tiếng bước chân phía đang càng ngày càng gần.
Hai ở trong cùng một cái thang máy, nhưng mãi cho đến khi phòng cũng ai một câu.
Mộc Dương gọi điện cho lễ tân phòng tắm tắm rửa.
Sau khi tắm xong thì nhận cuộc gọi trả lời từ lễ tân: “Nước gừng Coca mà ngài đặt đưa lên ạ.”
Mộc Dương mặc xong quần áo mở cửa phòng, suýt nữa đ.â.m đầu trong lồng n.g.ự.c của Giải Biệt Đinh.
Cậu thở dài: “Giải Biệt Đinh, nơi là khách sạn đấy, cũng camera hết.”
Giải Biệt Đinh ừ một tiếng: “Đói ?”
“Không đói.” Buổi chiều Mộc Dương ăn tử tế, nhưng lót bằng mấy món ăn vặt, cũng thể coi là chắc bụng, “Anh tránh một chút.”
Cậu qua Giải Biệt Đinh nhận nước gừng cùng Coca mà phục vụ mang đến, trong phòng với Giải Biệt Đinh: “Anh cả đêm ở ngoài đó ?”
……
Mặc dù cùng ở chung một phòng nhưng bầu khí vô cùng trầm lặng, chút âm thanh nào.
Một khi mất động lực để dây dưa, Mộc Dương còn thể gì với Giải Biệt Đinh.
Giải Biệt Đinh dựa đầu giường, màu hồng ở cổ còn lui , sự trợ giúp của áo sơmi tơ lụa màu đen thì trông đoan chính hấp dẫn.
Đương nhiên, cũng thể là do mắt của Mộc Dương nên chồng mới đem cảm giác như thế.
Cậu rửa qua bình đun nước đổ Coca hết nửa bình, cho mấy lát gừng cắt để đun lên cùng Coca.
Khi cảm lạnh lúc còn nhỏ, cứ chịu uống thuốc, dù lừa uống như nào thì vẫn thể nhận , Mộc Nam Sơn dứt khoát cho uống thuốc nữa, trực tiếp đun nước gừng Coca cho uống, uống đổ mồ hôi, hiệu quả cũng cao, thường sang đến ngày hôm thì cổ họng thấy thoải mái.
Nghĩ đến Mộc Nam Sơn, ánh mắt Mộc Dương ảm đạm dần.
Giải Biệt Đinh Mộc Dương bận rộn, lời đến bên môi tan .
Có lẽ do nên giải thích như nào về việc sắc mặt trông vì cảm lạnh, lẽ giờ phút Mộc Dương còn mang dáng vẻ ‘ phản nghịch ’ chữa bệnh nữa, cũng dáng vẻ cứ khăng khăng ly hôn cùng .
Ngoại trừ cơn đau âm ỉ trong n.g.ự.c thì còn một cảm giác bủn rủn kì lạ, trong cuộc đời gần ba mươi năm của Giải Biệt Đinh khó thể cảm nhận cảm xúc nào như .
Anh nên gọi tên điều như nào, nhưng cũng rõ là Mộc Dương rời ——
Không chỉ đơn giản là Mộc Dương rời khỏi phòng .
Mộc Dương bưng nước gừng Coca nóng hần hập đến mặt Giải Biệt Đinh, lời ít mà ý nhiều: “Uống hết .”