Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 1: Hệ Thống Khắc Kim Và Công Việc Đầu Tiên
Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:36:18
Lượt xem: 25
Đây là một căn phòng mang đậm phong cách trang trí thời Trung cổ.
Diệp Hà với thần sắc nghiêm túc ở mép giường, bên tai là một giọng máy móc ồn ào:
“ Không sai, ký chủ, ngài đúng là t.ử vong trong vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ . ”
“ Bởi vì cảm nhận ý chí cầu sinh mãnh liệt của ngài, cho nên mới trói định với ngài. ”
Nghe thấy lời hệ thống , Diệp Hà nhịn chậm rãi thở một .
Gặp t.a.i n.ạ.n t.ử vong đó cơ hội trọng sinh, vốn dĩ nên là một chuyện vui vẻ, nhưng cái hệ thống trói định với y tự xưng là Hệ thống Khắc Kim.
Hệ thống Khắc Kim, tên đoán nghĩa, mạng sống thì ngừng nạp tiền, mỗi thở đều nồng nặc mùi tiền tài.
Theo lời hệ thống, bọn họ thu phí hợp lý, niêm yết giá rõ ràng, tính theo ngày tháng năm, mà chỉ tính theo phút, một phút 100 tệ.
Đương nhiên, nếu tiền, mạng sống cũng sẽ đột ngột chấm dứt.
Sau khi mở mắt lâu, Diệp Hà liền nhận đang ở trong một căn phòng xa lạ, quần áo cũng chiếc áo phông y mặc lúc tai nạn, mà là sơ mi trắng sạch sẽ cùng quần dài màu đen.
Đồng thời, bên tai y cũng bắt đầu vang lên giọng máy móc tự xưng là hệ thống , điều phần nào làm giảm bớt sự lo âu bất an của Diệp Hà khi mới đến nơi xa lạ.
Diệp Hà vốn tưởng rằng Hệ thống Khắc Kim sẽ là cứu tinh của , ngờ đối phương thể là một Diêm Vương sống, bóp nghẹt thọ mệnh từng chút một, tiền hết là tuyệt đối giữ y đến canh năm.
Hệ thống cũng nhận Diệp Hà đang nghĩ gì, tiếp tục : “ Tiền tiết kiệm của ký chủ thực sự chút ít ỏi, bổn hệ thống khấu trừ hết cả tiền cơm trong thẻ của ngài cũng mới đổi 24 giờ 56 phút. ”
“ Được , hiện tại là 24 giờ 55 phút. ”
Cơ thể Diệp Hà cứng đờ, đ.á.n.h giá bốn phía một chút, cực kỳ bi thương : "Tôi nên ở đây, nên ở cửa ngân hàng mới đúng."
Mạng sống bắt đầu đếm ngược mà hệ thống còn mang y tới nơi , chẳng là lãng phí cơ hội cầu sinh tuyệt địa của y !
“ Bổn hệ thống ủng hộ ký chủ làm những việc ghi trong luật hình sự, tôn thờ việc dùng đôi tay cần lao của ký chủ để sáng tạo của cải. ” Hệ thống một cách đầy chính nghĩa.
Diệp Hà cúi đầu đôi tay : "... Tay thì đấy, nhưng nơi dụng võ."
“ Ký chủ đừng lo lắng, bổn hệ thống cũng sẽ cung cấp nhiều loại cơ hội làm thêm chính đáng, tuy là xuyên qua các thế giới khác , nhưng phần thưởng phong phú, giúp ngài sớm ngày thực hiện tự do thọ mệnh. ”
Nghe thấy lời hệ thống , mắt Diệp Hà đột nhiên sáng lên, cảm thấy áy náy vì trong lòng gọi hệ thống là Diêm Vương sống.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Đương nhiên, nếu hệ thống thực sự khiến y c.h.ế.t sống , thì cái giọng điệu quen thuộc của đối phương khó để Diệp Hà nghi ngờ nó là một tên môi giới đen nào đó.
Bên hệ thống tiếp tục : “ Nơi ngài đang ở hiện tại chính là địa điểm làm việc đầu tiên mà bổn hệ thống sàng lọc cho ngài —— Trang viên Cesare. ”
“ Chức vụ của ngài là hầu trang viên, chỉ cần làm việc đủ một tuần là thể nhận mức lương cơ bản 1 triệu tệ. ”
Diệp Hà: "Bao... bao nhiêu cơ?"
Mãi đến khi hệ thống lặp thù lao một nữa, Diệp Hà mới nhầm.
Diệp Hà cảm thán: "Con lớn như chỉ mới thấy thẻ ngân hàng của khác thôi."
Có điều tiền một khi dùng để mua thọ mệnh thì chẳng còn bao nhiêu.
Y nhanh chóng nghĩ đến một vấn đề quan trọng, nhịn mở miệng hỏi: "Mạng của chỉ còn 24 giờ, làm thể kiên trì một tuần đây?"
“ Để ký chủ thể sống qua một tuần, giữa chừng cũng sẽ các nhiệm vụ bổ sung xuất hiện, thành những nhiệm vụ cũng thể nhận thù lao. ”
Diệp Hà ồ một tiếng, y còn tưởng 24 giờ y dựa linh hồn bất khuất để làm việc chứ.
Nhiệm vụ xa so với những gì Diệp Hà tưởng tượng thì đơn giản hơn nhiều, thế mà thực sự chính đáng như lời hệ thống , bất quá cho dù khó khăn thật, vì để giữ mạng y cũng chỉ thể c.ắ.n răng mà làm.
Hơn nữa hệ thống còn cho Diệp Hà , chỉ cần y thể thành nhiệm vụ , đó cũng sẽ đề cử cho y những nhiệm vụ lương cao hơn, đến lúc đó y thể trở về thế giới hiện thực.
Diệp Hà: "Suy nghĩ lúc là hy vọng, suy nghĩ hiện tại là tương lai."
Hệ thống phụ họa một tiếng, bày tỏ sự tán dương đối với giác ngộ tư tưởng của Diệp Hà, đó như nhớ điều gì liền dặn dò: “ , trong lúc thực hiện nhiệm vụ, phép tiết lộ nội dung nhiệm vụ và sự tồn tại của hệ thống. ”
Nó rõ ràng còn gì đó, chỉ là kịp mở miệng, ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa, ngay đó là một giọng lanh lảnh nhưng nóng nảy: "Mau đây, quản gia gọi chúng tập hợp."
Bởi vì tiếng đập cửa quá dồn dập, tựa hồ chắc chắn Diệp Hà đang ở trong phòng, Diệp Hà đành dậy mở cửa.
Ngoài cửa một thiếu niên diện mạo thanh tú, trông chừng mới trưởng thành, dáng cao hơn Diệp Hà ít, mặt còn chút thịt sữa (baby fat), nhuộm một mái tóc bạc, trông cực kỳ nổi bật. Hắn mặc bộ đồng phục cùng kiểu với Diệp Hà, lông mày thon dài, đôi mắt hạnh trợn tròn, mất kiên nhẫn khoanh tay ở cửa.
Thấy cửa phòng mở , định hung hăng mở miệng, nhưng khoảnh khắc thấy dung mạo của Diệp Hà, thở bỗng khựng , ngay cả lời định cũng nghẹn trong cổ họng trong nháy mắt: "Ngươi..."
Hắn chỉ là nhận lời nhờ vả của quản gia qua đây gọi , vì chỉ định một chuyến nên đầy bụng oán khí, ai ngờ oán khí trong lòng biến mất ngay khi thấy Diệp Hà mặt.
Diện mạo của Diệp Hà thiên về hướng âm nhu tinh tế, làn da trắng nõn như ngâm trong sữa mà lớn lên, xương thịt cân đối, mái tóc đen nhánh mềm mại dài đến tai, vặn lộ vành tai tròn trịa, đôi mắt đen xinh phản chiếu hình ảnh thanh niên tóc bạc đang ngây mặt.
Thanh niên tóc bạc lặng lẽ xuống Diệp Hà, tầm mắt từ mái tóc mềm mại đến đôi môi đỏ mọng đầy đặn, cái cổ thiên nga thon dài chui cổ áo, ẩn hiện xương quai xanh tinh xảo.
Diệp Hà thấy thanh niên mặt im lặng gì kể từ lúc mở miệng ban đầu, rốt cuộc nhịn chủ động lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Ngài quản gia đang gọi chúng ?"
Thanh niên tóc bạc lúc mới hồi phục tinh thần, chút bực bội vì thất thần, giơ tay vò vò tóc, giọng thanh lãnh mang theo vài phần ảo não: " , quản gia sắp xếp nhiệm vụ cho chúng ."
Diệp Hà vốn còn thầm hối hận vì hỏi hệ thống nhiệm vụ của hầu là gì, hiện tại thanh niên tóc bạc quản gia sắp xếp nhiệm vụ, y lúc mới yên tâm, mỉm với thanh niên tóc bạc: "Chúng thôi."
Nhìn thấy đôi môi đỏ nhếch lên của Diệp Hà, tầm mắt thanh niên tóc bạc lập tức như bỏng mà rụt về, vành tai càng dần dần leo lên một tầng màu hồng nhạt.
Hắn tự nhiên nhận khuôn mặt nóng bừng của , theo bản năng xoay , cố ý thô giọng : "Mau theo."
Diệp Hà thấy giọng hung dữ của thiếu niên tóc bạc, nhưng cảm giác mạo phạm, chỉ cảm thấy đối phương giống như một chú ch.ó con cáo mượn oai hùm, cố gắng tỏ hung dữ sủa gâu gâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-1-he-thong-khac-kim-va-cong-viec-dau-tien.html.]
Hệ thống tình cờ tiếng lòng của Diệp Hà, nhất thời phân biệt ai mới là "chó" hơn.
Diệp Hà và thanh niên tóc bạc một một , băng qua hành lang dài hun hút.
Hành lang chút tối tăm, sàn trải một lớp t.h.ả.m lông, dẫm lên mềm mại, nuốt chửng tiếng bước chân.
Dư quang của Diệp Hà liếc thấy một dãy đèn dầu tường, chân đế ánh lên sắc vàng, trông như làm bằng vàng thật, khiến y nhịn tặc lưỡi, nhận thức mới về độ giàu của chủ nhân trang viên .
Nếu hệ thống chỉ những thứ tên y mới thể quy đổi thành tiền, e rằng cái đèn dầu sống nổi qua tầm mắt của Diệp Hà.
Hệ thống bỗng nhiên lên tiếng: “ Đừng nữa, một trăm thứ cũng của ngươi; nhưng nếu ngươi làm công, làm một trăm nhiệm vụ, tiền là của , mạng là của ngươi. ”
Diệp Hà: "Tôi cảm thấy vai bỗng nhiên nặng trĩu."
Hệ thống khó hiểu: “ Sao ? Chẳng còn bắt đầu làm việc ? ”
Diệp Hà: "Bởi vì cảm nhận trách nhiệm vai."
Một một thống đang đấu khẩu, thanh niên tóc bạc phía dường như rốt cuộc chịu nổi sự tịch mịch mà lên tiếng, chủ động bắt chuyện với Diệp Hà.
Thanh niên tóc bạc cao ngạo trao đổi tên với Diệp Hà, tự xưng là Hạ Thanh, tới trang viên lâu.
Theo ý của Hạ Thanh, sở dĩ bọn họ suốt quãng đường mà thấy ai là vì mấy hầu trong trang viên đều quản gia gọi họp để sắp xếp nhiệm vụ.
Diệp Hà vài phần đúng: "Những hầu gọi họp đó cũng là mới tới giống chúng ?"
Y vốn chút nghi ngờ liệu Hạ Thanh là nhiệm vụ giống , chỉ là cư dân bản địa của thế giới , nhưng ngại lời hệ thống lúc , y cũng thể trực tiếp mở miệng hỏi Hạ Thanh.
Giọng của Hạ Thanh mang theo chút ý vị thâm trường: "Đa đều là mới, dù hầu trong trang viên đổi nhanh."
Diệp Hà bừng tỉnh đại ngộ: "Hóa là ."
Tầm mắt y rơi xuống chiếc đèn dầu tường, khỏi cảm thán về sự chênh lệch giàu nghèo: "Chủ nhân trang viên chắc chắn giàu."
Hạ Thanh: "Chủ nhân đời đầu của trang viên Cesare là Công tước Cesare, xuất danh môn, vì chán ghét tranh đấu trong vương thất nên mới tới thị trấn nhỏ xây dựng tòa trang viên ."
Hắn ở phía nhất, Diệp Hà thấy thần sắc của lúc , chỉ thể thấy giọng bỗng nhiên trở nên nghiêm túc của đối phương.
"Hắn qua đời năm 30 tuổi, cả đời con cái, tình duy nhất rõ tung tích, bởi ngôi nhà giao cho con cháu kế thừa. kể từ khi Công tước c.h.ế.t, chuyện lạ xảy liên tiếp, cho nên hầu như ai ở."
Diệp Hà nhạy bén bắt lấy bốn chữ "chuyện lạ liên tiếp", cơ thể lập tức cứng đờ, lặng lẽ nuốt một ngụm nước bọt: "Chuyện... chuyện lạ gì?"
Hạ Thanh bỗng nhiên dừng bước, Diệp Hà vài bước tới mặt , sóng vai.
Dưới ánh sáng mờ ảo, khuôn mặt thanh tú của hiện lên vẻ bình tĩnh và nghiêm túc phù hợp với lứa tuổi: "Những từng ở đây, thì điên, thì c.h.ế.t."
"Theo lời một điên kể , khi ngủ ban đêm, thấy tiếng xích sắt kéo lê bên giường, ——" Hạ Thanh bỗng nhiên đầu, ánh mắt thẳng Diệp Hà: "Đó là vị Công tước khuất đang tìm kiếm tình mất tích của ."
Diệp Hà kịp nghĩ xem tại Công tước cầm xích sắt, khi Hạ Thanh , dây thần kinh của y lập tức căng thẳng, lưng đổ một tầng mồ hôi lạnh.
Y theo bản năng cửa sổ hành lang, tuy bên ngoài là ráng chiều hoàng hôn, nhưng ánh sáng ấm áp vẫn khiến Diệp Hà thở phào nhẹ nhõm, ít nhất cách đến buổi tối vẫn còn một đoạn thời gian ngắn.
Phản ứng của Diệp Hà đều hệ thống thu mắt, trong lòng nó bỗng dâng lên dự cảm bất lành, thử thăm dò mở miệng: “ Ngươi sợ quỷ? ”
Diệp Hà tuy tại hệ thống đột nhiên hỏi chuyện , nhưng vẫn cứng miệng trong lòng: "Cũng sợ lắm , chỉ là khả năng sẽ ngủ , lẽ cần khác ấn huyệt nhân trung mới tỉnh ."
Hệ thống: “...... ”
Nói trắng , chẳng là ngất xỉu ?!
Diệp Hà khựng , cảnh giác hỏi: " ngươi hỏi cái làm gì? Chẳng lẽ biệt thự quỷ thật?"
Hệ thống im lặng một cách khả nghi vài giây, nó trói định với Diệp Hà, coi như là châu chấu cùng một sợi dây, bởi thể tìm ký chủ khác, mà Diệp Hà khi chân tướng chừng còn ảnh hưởng đến tiến độ nhiệm vụ.
Sau vài cân nhắc, hệ thống che giấu lương tâm mở miệng: “ Không , chẳng ngươi tiếp nhận giáo d.ụ.c duy vật chủ nghĩa suốt 20 năm , còn tin mấy thứ tồn tại?! ”
Diệp Hà vẫn quên những lời Hạ Thanh , kinh hồn bạt vía lặp : " chỉ trong vòng ngắn ngủi một trăm năm, mấy từng ở đây đều c.h.ế.t thì c.h.ế.t, điên thì điên, còn cả tiếng xích sắt nữa..."
Hệ thống: “ Sinh lão bệnh tử, là chuyện bình thường thôi mà, những điên lẽ là do áp lực tinh thần quá lớn, còn tiếng xích sắt đó, các nhà khoa học chẳng giải thích những hiện tượng tương tự , thể là do đường ống nước cũ kỹ nên tiếng nước chảy qua tạo thành thôi. ”
Diệp Hà: " mà..."
Hệ thống: “ Hãy tin khoa học. ”
“ Hay là, ngươi sợ quỷ thật? ”
Câu của hệ thống thành công chặn lời định của Diệp Hà.
Diệp Hà gượng một tiếng: "Làm thể?"
Y thể để hệ thống phát hiện chuyện mất mặt là sợ quỷ !
hệ thống , Diệp Hà quả thực còn sợ hãi như thế nữa, dù y thể tin hệ thống, nhưng nhất định tin khoa học.
Sau khi Hạ Thanh dứt lời, mãi đợi phản ứng của Diệp Hà, rốt cuộc nhịn đầu y: "Sao ?"
Hắn cũng nhận , lời của lúc mềm mỏng hơn vài phần, mang theo chút dịu dàng khác lạ.
Hạ Thanh khựng , đó mở miệng một cách ngượng ngùng: "Nếu ngươi thấy sợ, thể lòng ..."
"Tôi sợ mà." Diệp Hà lúc hồi phục tinh thần, lập tức giấu đầu lòi đuôi: "Chúng tin khoa học, làm thể quỷ ? Cho dù thật, cũng sợ mấy thứ đó ."
Hệ thống lạnh một tiếng, giả vờ như chú ý tới việc âm lượng của Diệp Hà đột ngột nhỏ ở nửa câu .
Diệp Hà khựng , tiện đà phản đòn: "Hạ Thanh, lẽ là sợ quỷ đấy chứ?"