Editor: Trang Thảo.
Đợi Cố Ngôn , nghiêm giọng dạy bảo Hoan Hoan: “Ai cho con gọi chú Cố là cha? Chú cha của con .”
Hoan Hoan bĩu môi, vẻ mặt đầy ủy khuất: “Là chú Cố bảo con gọi chú là cha mà.”
Đầu óc hình mất vài giây. Đây là chiêu trò trả thù gì nữa đây?
Lúc đang cùng Hoan Hoan chơi ở phòng khách, mới để ý thấy điện thoại của Cố Ngôn để quên bàn. Màn hình điện thoại sáng lên vài , liếc qua thì thấy tin nhắn từ Lâm Mặc gửi tới. Không kìm nổi tò mò, ngó quanh thấy ai liền lén cầm lên xem.
Mật khẩu của Cố Ngôn vẫn đổi, là sinh nhật của . Trước đây từng ép để như để nhớ kỹ ngày sinh của . Sau khi mở khóa, nhấn xem tin nhắn của Lâm Mặc.
Cậu gửi tới mấy tấm ảnh mặc âu phục trắng, hỏi: “Anh xem lúc kết hôn em mặc bộ nào thì ?”
“Mau chọn giúp em với, em thấy bộ nào cũng hết.”
“Muốn mặc cả hai thì làm bây giờ?”
Chiếc điện thoại trượt khỏi tay rơi xuống đất. Tin tức Cố Ngôn sắp kết hôn với Lâm Mặc nổ tung trong đầu . Hoan Hoan thấy bộ dạng thất thần của , khuôn mặt nhỏ nhắn ghé sát hỏi: “Ba ơi, ba thế?”
Tôi lắc đầu: “Ba .”
Sau đó, dắt Hoan Hoan phòng, thu dọn hành lý với con: “Chúng chuyển chỗ khác ở nhé?”
Hoan Hoan khó hiểu : “Tại ạ? Con thích ở đây mà.”
Động tác của khựng , giọng nghẹn ngào: “Chú Cố sắp kết hôn , chúng ở đây tiện con.”
Có lẽ cảm nhận nỗi buồn của , con bé ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ, ba đưa con con cũng theo hết.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-can-toi-mang-bung-bau-chay-tron/chuong-7-em-dung-la-khong-co-tam.html.]
Sau khi sinh Hoan Hoan, Cố Ngôn còn cử vệ sĩ theo sát nữa. Tôi tìm lý do cho bảo mẫu làm việc khác, dắt Hoan Hoan rời khỏi biệt thự. Lần rời khỏi Cảng Thành mà chỉ thuê một căn hộ nhỏ trong một khu chung cư.
Tôi nghĩ, khi Cố Ngôn kết hôn, chắc chắn sẽ buông tha cho , còn vướng bận gì đến những ân oán cũ nữa. Tôi và thực sự chấm dứt .
Dọn dẹp xong căn phòng nhỏ, dỗ Hoan Hoan ngủ. Những dòng chữ ảo biến mất bấy lâu nay bỗng xuất hiện:
[Cuối cùng cũng gửi bình luận .]
[Cốt truyện sụp đổ ơi.]
[Đồng ý luôn, càng càng thấy công thích pháo hôi.]
[Lúc đầu còn thấy thương công vì pháo hôi ép buộc, giờ xem đúng là “kẻ đ.ấ.m xoa”, hai bên đều tình nguyện cả.]
[Công yêu sâu đậm luôn , sáu tháng pháo hôi biến mất, điên cuồng tìm kiếm khắp nơi.]
Trang Thảo
Đầu óc xoay chuyển kịp. Cố Ngôn thích ? Sao thể chứ, sắp kết hôn với Lâm Mặc mà. Vừa nghĩ đến đây, tim thắt , khó thở đến lạ thường.
lúc , tiếng gõ cửa vang lên. Tôi đặt đồ ăn ngoài nhỉ? Tôi mở cửa, đập mắt là Cố Ngôn đang đó với vẻ mặt đầy sát khí.
Tim suýt nữa ngừng đập. Tôi hoảng sợ định đóng sầm cửa , ngờ Cố Ngôn đưa tay chặn. Cánh cửa đập mạnh tay , m.á.u tươi lập tức chảy dài theo những ngón tay xương xẩu.
Tôi vội mở cửa , cuống cuồng mắng: “Anh ngốc ? Sao thu tay ?”
Đuôi mắt Cố Ngôn ửng đỏ, giọng trầm xuống đầy mệt mỏi: “Em vứt bỏ ?”
“Giang Bạch, em đúng là tâm.”
“Năm đó chính em sẽ luôn yêu , trói buộc bên cạnh cả đời.”
“Giờ thì ? Em vứt bỏ tận hai đấy!”